12.30.2015

I knew I love you

She wonders why she feel this way for him.
She like him very much. It's the same feeling when she feel the wind blowing in the air, when she looks at the sun at the sunset, while it's shining through grass in the second gate - the scene happens when she can get out of the office early at 5 PM.
She wonders does he feels the same?
And she wonders when?
When his whole presence fills over her thinking? When she wish to have him in her life?
She remember when she went to Cresent mall -  may be the wrong name of this mall. hehe. It had an event to advertise for a milk trademark with the teddy bear symbol. She wrote his name on a wish paper and glue it in the board with the sharp of a big teddy bear. Only his name.
Even though - she though - he never knows about her feeling but maybe this earth must know that he is the one make her falling again after a long dead injury. So, she's be thankful for now.
And how about him?
Maybe his heart beats a little faster when she moves to him. Maybe his hand when it keeps open the door for her - it is not a polite action but maybe it has something in it.
She feel him very near but why it's so far.
She need an reasonable event to walk toward him or just simple go and tell him that hey guy, you make me love you even though I try to push this away. You're so special to mine.

12.29.2015

Cảm ơn anh đã đến bên em

Cô nghĩ rằng hành trình tới 1 ngày của năm cô 25 tuổi của ngày hôm nay có thể coi là hạnh phúc rồi.
Cô đã có thể cười và hạnh phúc vì một vài điều giản dị mà cô từng tin rằng cô không thể có được những cảm xúc đó lần thứ 2 trong đời.
Cô đã có thể cười và nhảy cẫng như 1 đứa con nít. Cô thật là ngốc mà.
đã quá lâu rồi. Cô đã không thể khóc vì một chuyện đã xảy ra 7 năm về trước nữa. Cô tưởng tượng những tế bào trong cơ thể cô đã thay đổi nên cô đã có thể giải thoát chính mình khỏi điều đó.
Cô sẽ lại hạnh phúc thôi mà. dù chuyện của ngày hôm nay có thể cũng chẳng dẫn tới đâu nữa.

12.23.2015

The human must have ambitions to rise to the top

1. Không quan trọng quá khứ bạn khắc nghiệt thế nào, bạn luôn luôn có thể bắt đầu lại. ~ Đức Phật.

2. Đôi lúc bạn đối mặt với khó khăn không phải vì bạn làm điều gì đó sai mà bởi vì bạn đang đi đúng hướng.

3. Những điều tốt đẹp đến với ai tin tưởng, những điều tốt hơn đến với ai kiên nhẫn và… những điều tốt nhất chỉ đến với người không bỏ cuộc.

4. Cuộc hành trình ngàn dặm …phải bắt đầu từ những bước đầu tiên.

5. Đừng mơ trong cuộc sống…mà hãy sống cho giấc mơ.

6. Cuộc sống không có nghĩa là dễ dàng. Nó luôn luôn biến động. Đôi lúc hạnh phúc, có lúc lại khổ đau… Nhưng với tất cả những bước ” THĂNG TRẦM” trong cuộc sống, bạn lại học được những bài học làm cho bạn MẠNH MẼ LÊN.

7. Khi cuộc sống đặt bạn vào tình thế khó khăn…Đừng bao giờ nói ” Tại sao lại là tôi..? Mà hãy nói ” Tôi sẽ cố gắng …!”

12.21.2015

Ngày tàn cuối năm

Nếu một ngày cô chấp nhận tình cảm của anh thì không phải vì anh quá kiên trì, cũng không phải vì cô gần chạm ngưỡng 30 mà vẫn chưa thực sự tìm thấy nơi mình thuộc về, chỉ đơn giản là vì tình cảm nơi anh đã làm rung động tâm hồn cô. Có lẽ cũng là vì một ngày lạnh như hôm nay.
Những ký ức quá khứ, những việc nhỏ nhặt làm cô cảm động. Như tiếng đàn bắt đầu của bài More than words vang lên vào giữa không gian trống trải, trong một ngày lạnh. Hay như cái cách tình cảm của anh nó không bao giờ được nói thành lời, mà nó cứ âm ỉ, âm ỉ từ năm này qua năm khác. Từ mùa lạnh này qua mùa lạnh khác.
Cô thấy thật kỳ lạ, từ hồi sống ở SG cô lại thèm cái lạnh của mùa đông một cách khó hiểu. Cô vui mừng như một đứa trẻ nhỏ vì một ngày lạnh như hôm nay.
Có thể rồi 2 người này cũng sẽ không thành. Nhưng cô là một người luôn sẵn sàng để ứng phó với những điều bị xã hội cố định nên chia tay người yêu vào tuổi 28 có lẽ cũng không sao nhỉ. Cô - tự mình cũng đã hạnh phúc sẵn rồi.
Sài Gòn một ngày cuối năm 2015. hơi lạnh lạnh. Cô lại thấy trái tim mình ấm áp một chút vì lời nói bâng quơ của một người bạn 2 năm mới gặp. Người bạn đó nói rằng cô đang được yêu thương.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày tàn cuối năm. Một tựa đề của "Trong vườn văn" mà mình đọc được lúc bé.
Những ngày này là mình nhớ những câu chữ ấy. Không phải là niềm vui của những ngày sang năm mới, những ngày được sum họp cùng gia đình. Năm 16 tuổi mình đã cảm nhận được nỗi buồn mơ hồ đó. 16 tuổi mong mỏi hạnh phúc và những niềm vui hời hợp bên ngoài, còn 25 tuổi lại học cách sống với cô đơn và lại trở nên chín chắn hơn.
Thôi không nhắc về ngày tàn cuối năm nữa.

------------------------------------------------------------------------
Những câu này là cho bản thân mình trong ngày làm việc sáng nay, sau buổi trưa chủ nhật đi uống bia Heniken với cha Hoàng bạn thời đại học, và buổi sáng thứ 2 đầu tuần vừa tập trung làm việc mà điệu nhạc này cứ vang lên trong đầu "When a woman loves a man":
Con người có ước mơ, có khát vọng và nỗ lực sẽ làm được bất kỳ điều gì mình mong muốn. Chỉ cần mang trong mình khát vọng hoàn thiện bản thân là được. Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, có thể lúc theo đuổi tình yêu, lúc theo đuổi tiền bạc nhưng đừng quên theo đuổi hạnh phúc và bình an nữa.

-----
Hello, I think you know me, you're stumble when you saw me and listen to my laugh.

12.19.2015

Mẹ đã từng nghĩ gì vậy?

Ba Tơ năm 1978 <
Cô tới thị trấn này theo phân công của tỉnh. Học xong sơ cấp y thì cô được phân công về đây, một thị trấn miền núi heo hút. Lẽ ra cô đã có thể trở về Phổ An để công tác nhưng vì đất nước đang thời kỳ khó khăn, nhà nước phân công đâu thì cô phải làm thôi. Ba Tơ với Phổ An cũng không cách xa mấy nhưng lúc đó làm gì có xe mà đi nên coi như lên đây sống thì mỗi năm cô cũng chỉ được về vài ba lần.
Cô mong đợi điều gì ở thị trấn này vậy nhỉ? Công việc? Tình yêu? Gia đình?
Cái thời khó khăn đó thật ra người ta chỉ mong đợi có cơm ăn vào bụng thôi chứ mong đợi gì nữa. Không như thời đại của con gái cô bây giờ.
Ở thị trấn này cô cũng không lấy gì làm buồn, ban đầu cô phục vụ y tế trong Ủy ban huyện, được một thời gian thì được chuyển công tác sang trung tâm y tế huyện. Trong thời gian công tác cô đã làm tới chức phó giám đốc trung tâm y tế luôn đó chứ. Giá như cô có điều kiện học hành đàng hoàng hơn, học lên được bác sĩ thì sau này thu nhập của cô sẽ khá hơn rồi, gia đình cũng không phải sống một cuộc sống trung lưu. Nhưng với cô thời gian và điều kiện không cho phép. Lúc lập gia đình với 1 người đàn ông đã qua 1 đời vợ và đang gà trống nuôi con thì cô đã xác định được điều đó rồi, rằng hy sinh bản thân mình để nuôi nấng con cái là điều quan trọng nhất.
Mà lúc mới kết hôn với ba thằng bé, thằng bé đâu chịu gọi cô là mẹ, cả một thời gian sau thằng bé mới chịu thay đổi. Cô hiền một cách kỳ lạ với con cái, nhưng trong công việc hằng ngày lại là một người vô cùng quyết đoán, dám tranh luận với cả sếp tới khi nào ngã ngũ mới thôi. Con gái cô từng chứng kiến việc này, lúc này cô bé còn nhỏ nhưng cũng thấy mẹ mình thuộc dạng ghê gớm lắm mới dám cãi tay đôi với sếp. Lúc đó cô bé cảm thấy mẹ mình vì chuyện công việc đúng sai mà dám bảo vệ quan điểm của mình, mẹ mình thật tuyệt vời quá.
Một trong những điều tuyệt vời nhất mà cô có được ở thị trấn này chính là gia đình và 3 đứa con. 2 trai 1 gái. Cô đến với chồng bằng một tình yêu kỳ lạ. Cô chăm con giúp anh lúc anh đang đi công tác, tự cô gánh nước lo lắng việc nhà cho người đàn ông còn rất trẻ đã phải chịu cảnh gà trống nuôi con. Con trai anh là một đứa trẻ xinh xắn. Nét đẹp thừa hưởng từ người mẹ đã mất. Còn anh là một người đàn ông vui vẻ vô tư, có chút bụi bặm, tính tình phóng khoáng giống hệt như gió bụi tạt vào cửa kính xe lúc anh đang chạy xe vậy. Và tình cảm đến lúc nào không hay. Đó có thể gọi là tình yêu không nhỉ? Giữa một người phụ nữ đã luống tuổi mong lập gia đình ( hay còn gọi là ế ) với một người đàn ông trong cảnh gà trống nuôi con. Nếu gọi cuộc hôn nhân gần 30 năm, mỗi tháng chồng mang tất cả tiền lương về cho vợ chu toàn việc nhà, và cả 3 đứa con điều được học hành đàng hoàng, có công việc ổn định lúc vừa ra trường thì cái này có thể gọi là cuộc hôn nhân hạnh phúc và hơn nữa nó bắt đầu từ một tình yêu kiên trì, bền bỉ, kỳ lạ, vượt qua khỏi mọi nguyên tắc xã hội lúc bây giờ của cô.
Cô chỉ có 1 nhược điểm duy nhất là quá thương chồng thương con tới mức bản thân mình coi nhẹ như không. Cô từ rất lâu rồi đã không sống vì bản thân mình nữa.
Cuộc sống có thể gọi là hạnh phúc, tuy chưa viên mãn. Cô tự bản thân là một người hướng thiện lạc quan, dám đương đầu với khó khăn, cười nhiều, ngủ đủ hay sao mà có thể sống qua chừng ấy những biến cố mà vẫn sống tốt được vậy?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thực sự con rất phục má, lúc con ngã quỵ mệt mỏi, con đã nghĩ "mình không được phép bỏ cuộc! mình là con gái của ai cơ chứ". Ừ mình là con gái của mẹ mình, người mà tối hôm trước mới trải qua một biến cố kinh hoàng nhưng sáng hôm sau vẫn dậy đi làm, công việc vẫn chu tất như thường. Sức mạnh nào để má có thể dậy vào buổi sáng hôm đó. Sức mạnh nào vậy má, đó chỉ có thể là sức mạnh đến từ nội tâm, từ cái ý chí muốn bảo vệ cho chồng con, cho gia đình. Má à, má là người tuyệt vời nhất mà con từng được gặp.

12.17.2015

Không biết nữa.

Ôi cái lạnh này thật dễ chịu quá! Làm mình nhớ bà Chín, nhớ nhà, nhớ cảm giác được yêu thương.
Và càng mong mỏi được yêu thương.

Mỗi ngày được nhìn thấy một người là hạnh phúc rồi sao? Sau cánh cửa kia là gì? Có gặp được người cần gặp không? đột dưng hôm nay ngay tại thời điểm đó được gặp người đó. Trái tim mình lại ngây thơ quá đỗi. Vội vàng.

12.15.2015

Thương

Cảm giác hạnh phúc giống như một đứa trẻ nhỏ. Hành phúc là gì vậy nhỉ? Cái cảm giác như muốn chạm vào người đó, muôn được ở bên cạnh người đó. Chỉ bấy nhiêu mà sao thấy sung sướng thấy đủ đầy.

12.14.2015

đọc sách lại

Hôm nay cô đã quyết tâm đi làm về sớm (sớm có nghĩa là đúng 5h đó) để về đọc truyện của Sơn Nam - một nhà văn được mệnh danh là ông già Nam Bộ, người con của Nam Bộ, người thấu hiểu miền đất này và cũng là người viết lên những trang sách để lưu truyền lại văn hóa và cách sống cũng như lịch sử của vùng đất này. Sáng cô chỉ mới đọc được vài ba trang của "Vạch Một Chân Trời" mà đã thấy rất hứng thú rồi.

Cô đang mơ ước một ngày nào đó, có đủ dũng khí để từ bỏ cuộc sống hiện tại này, chuẩn bị vốn liếng đầy đủ và cả cái gan lỳ để theo đuổi cuộc sống mình mong muốn, dù chỉ đường của cuộc sống đó chỉ mới manh nha xuất hiện trong đầu cô, và đặc biệt là trong cảm xúc của cô thôi. Giống như Sơn Nam, cô cũng muốn viết về vùng đất mình được sinh ra và lớn lên, không trước tiên là phải tìm hiểu lịch sử vùng đất đó và đi nhiều, biết nhiều thì mới có thể viết về nó hay được.

Cô nghĩ không ngẫu nhiên mà cô lại lựa chọn cuộc sống ở Sài Gòn này, nỗi cô đơn ở nơi này cũng thiệt là đã hơn nhiều so với hồi sống ở Đà Nẵng - ai bảo cuộc sống ở thành phố biển đó là một cuộc sống đáng sống cơ chứ? Mà không đó là một nơi tuyệt đẹp, nơi cô được sống một thời gian dài tuyệt vời ở một căn nhà trọ gần bờ biển, mỗi tội lúc đó lương thấp mà chi phí mọi thứ lại cao, má cứ bắt cô ở đó đi thiếu tiền má bù cho. Đi làm rồi mà cũng chấp nhận suy nghĩ đó, xấu hổ thật. Tại vì má cô quá thương con thôi. Đó là tình yêu mà mỗi lúc cô nghĩ về trong lòng luôn thấy ấm áp, tình yêu đó không diễn tả bằng lời được nhưng nếu có thể thì nó sẽ như thế này nè: "Tình yêu của mẹ giành cho cô nhiều tới nỗi dù cô có lớn lên xa nhà từ năm 17 tuổi tới tận bây giờ là 25 tuổi rồi, mỗi lần cô cảm thấy cô đơn, mệt mỏi hay đau khổ cô lại yên lặng hít thở thật sâu và lấy một ít tình yêu mà mẹ để lại trong trái tim cô, tới nỗi giờ đã 7,8 năm trôi qua rồi mà tình yêu này vẫn không hết, lại càng nhiều nhiều hơn nữa chứ" cô nghĩ tình yêu đó đủ để cô có thể dùng cả đời.

Hôm nay là sinh nhật của 1 cô bạn thời thơ ấu. Thời đó chơi sao mà vui thế, tới nỗi chơi nhảy dây mà thiếu người thì sẽ gọi nhau ý ơi để chơi cho bằng được, cái thời con nít sao mà dễ dàng đến vậy. Lớn hơn một tý bắt đầu xa nhau, tình bạn thời thơ ấu giống như một thứ để giành vậy, có cũng được không có cũng không sao nhưng mà nhất định là phải nhớ.

Thỉnh thoảng vẫn vào face ghé thăm cô ấy - một người mà mình vô tình biết và một người mình nghĩ là cô có 1 tâm hồn rất đẹp. Cô đã rắn rỏi vượt qua như thế nào vậy nhỉ? Có giống như mình không hay cô sẽ đau khổ hơn? Cô gái - lời chúc phúc này là từ một người không quen - nhưng tôi mong cô hãy sống vui và hạnh phúc nhé. Bình An.

Cô lâu lắm rồi mới có cảm giác thích một người.
Mà người đó cũng vô cùng đặt biệt nên cô không thể vô duyên mà nói ra đây được.
Người đó có một giọng nói nhẹ nhàng, nước da hơi ngăm đen, mắt sâu và mũi cao.
Người đó rất rất lạnh lùng, như thể không chạm tới được.
Vì không đủ dũng cảm để nói với người đó nên cô chọn cách im lặng. Cô im lặng và đợi...
Đợi cho cảm xúc dẫn cô đến một nơi an toàn hơn. Và cũng đợi để thời gian trôi qua, lúc ngẩng đầu lên mà vô tình nhìn thấy người đó thì cảm xúc yêu thương đó có còn lên tiếng nữa không? Gì mà yêu thương chứ, cô thậm chí còn không dám bắt đầu.

12.12.2015

Im lặng

Sao? Đọc xong cuốn sách có cảm giác thất thần như vừa trải qua một biến cố lớn trong cuộc đời, rồi thở hổn ha hổn hển như vừa chạy thoát được khỏi điều đang gây nguy hiểm cho bản thân mình. Mình đã đọc một câu chuyện khiến mình chìm đắm vào im lặng trong cả ngày hôm nay. Từ lúc mở mắt ra tới lúc ngủ trưa dậy và đi thể dục về. Cái cảm giác này lâu rồi mới có lại được.

Mình vừa đánh máy, tóc được vắt ngang qua tai phải, còn bên tai trái tóc vẫn đổ xuống từng lọn, nhìn có dễ thương không nghĩ.
Mình biết được hai đứa bạn nghĩ gì lúc mình nói giá của cây đàn organ là 3 triệu 5, bọn nó nghĩ con này đúng là tiền trả nợ không có mà mua những thứ xa xỉ chẳng dùng vào việc gì này. Làm như dư tiền. Mình đọc được hết nhưng mà mình không nói ra, chỉ tha thứ thôi.
Định bụng viết ra những cảm xúc sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyêt này như lại nói lan man nữa rồi.
Mình đã tức giận vì thằng chó điên Young Re biết bao, cái thằng chó này, mày mà là nhân vật có thật thì tao cũng đã băm mày ra từng mảnh rồi, dù chỉ là trong trí tưởng tượng. Những điều cậu bé Sea Won trải qua thật đau lòng quá, cái giá phải trả có phải quá đắt không. Cậu bé phải lớn lên trong nỗi tuổi nhục và không có tình yêu thương hằng ngày của cả cha và mẹ, cậu bé phải chịu đựng sự độc địa và dèm pha của người đời, cả sự thương hại nữa.

Mình đã nghĩ liệu ai đã định bước qua cánh cửa màu nâu của nhà mình có nghĩ về điều đó không, lòng thương hại hay sự hả hê khi đứng trước ngôi nhà này. Muốn hủy hoại người khác xong cũng chính là hủy hoại bản thân mình. Mình đã luôn ngăn cái xu hướng muốn dùng những thế lực xấu vô hình này lại, lúc gặp chuyện bất công hay bực mình, vì mình nghĩ thôi tui chọn bình yên, giống như việc dùng ngải vậy, nếu lạm dụng thì chinh bùa ngải này sẽ biến mình trở thành tay sai cho nó. Còn mình là một đứa tự chủ và độc lập. Nếu muốn thì hãy theo luật của tôi.

Đọc cuốn sách hay này như thể có được sự tôn trọng của tác giả vậy. Từng câu từng chữ tác giả viết như thể đã phải vất vả đi tìm tư liệu, lao tâm khổ tứ và chìm đắm vào chính nhân vật và hoàn cảnh mình đang tạo dựng vậy. Jeong You Jeong thật đáng ngưỡng mộ.


12.08.2015

Ngủ sớm

Ngủ sớm, trước khi đi ngủ thì coi hình một tẹo, rồi ngủ hehe.

I saw your smile in that moment, my sensation told me that it's me in your thought then you smiled when you was thinking of me. I think you're not the same with my older brothers, you're mature in the way you move, the way you talk. Your voice is so calm and so quite then I think I only heard your voice one before.
I think you wait for me in this morning, wait for me to come on my place as usual. I never have the courage to start it, I think that...but you must know that I really like you.

I think you're the one.

12.06.2015

Chết rồi

Hix ăn nguyên 1 cái đùi vịt, gặm thêm 1 cục thịt bự với mỡ béo ngậy nữa, cộng thêm hơn 5 quả trứng cút, đã luộc chục quả rồi mà ăn hổng có nổi nên mơi để tới sáng mai ăn.
Mình sắp thành heo rồi, và mình vẫn nghĩ tới...

12.03.2015

UH

I think you know me, I think you know my present in the same room with you.
I think you know when I leave, when I make noise, when I turn off the light.
I think you got me.

11.29.2015

Bản đánh giá của ba


I. Tự đánh giá kết quả công tác, tu dưỡng, rèn luyện của viên chức:
1/ Kết quả thực hiện công việc hoặc nhiệm vụ theo hợp đồng làm việc đã ký kết:
Là một cán bộ viên chức nhà nước, bản thân tôi luôn thực hiện đúng vai trò trách nhiệm của mình trong công việc chung đã được lãnh đạo phân công như thực hiện nội quy, quy chế của cơ quan đề ra, thực hiện tốt giờ giấc làm việc, đi làm đúng giờ. Khi có công việc riêng tôi xin phép cơ quan đồng ý mới được nghỉ, không tự ý nghỉ vô kỷ luật, trong công việc luôn hoàn thành tốt công việc được giao, có ý thức kỷ luật tốt, giữ gìn sự đoàn kết nội bộ, đồng thời giữ gìn bí mật của nhà nước, luôn tham gia mọi hoạt động khác của cơ quan khi có sự phân công của lãnh đạo, luôn có ý thức chấp hành mọi chủ trương, đường lối của đảng và chính sách, pháp luật của nhà nước, luôn có ý thức trách nhiệm chung trong công việc.
2/ Việc thực hiện quy định về đạo đức nghề nghiệp:
Trong năm 2015 theo sự phân công của lãnh đạo cơ quan là tham gia cùng bộ phận hành chính, tôi luôn hoàn thành tốt công việc, công việc đến đâu làm đến đó, công việc mới mẻ nhưng tôi luôn làm tốt trách nhiệm của mình, không vi phạm đạo đức nghề nghiệp của một viên chức nhà nước, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, thực hiện đúng luật viên chức nhà nước, luôn có tinh thần đoàn kết giúp đỡ đồng nghiệp hoàn thành nhiệm vụ chung.
3/ Tinh thần trách nhiệm, thái độ phục vụ nhân dân, tinh thần hợp tác với đồng nghiệp và thực hiện quy tắc ứng xử của viên chức:
Qua 1 năm công tác, tôi đã học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là luôn có tinh thần, thái độ phục vụ nhân dân, đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu, tránh nhũng nhĩu, gây phiền hà cho nhân dân, luôn hết lòng giúp đỡ nhân dân khi khó khăn hoạn nạn, luôn lắng nghe ý kiến của nhân dân, thực hiện quy chế dân chủ ở cơ quan, ở địa phương, luôn có thái độ phục vụ nhân dân, đồng thời luôn có tinh thần cùng đồng nghiệp phục vụ nhân dân, thực hiện đúng chủ trương đường lối của Đảng, ứng xử giữa viên chức với nhân dân phải hài hòa đoàn kết.
4/ Việc thực hiện các nghĩa vụ khác của viên chức:
Trong năm 2015, các nghĩa vụ của viên chức tôi đều thực hiện đầy đủ, chấp hành nghiêm túc theo quy định chung, tại cơ quan cũng như tại nơi cư trú, tại địa phương khu dân cư mình sinh sống.

II. Tự đánh giá phân loại của viên chức
1/ Đánh giá ưu điểm, nhược điểm:
Một năm công tác đã qua nhìn lại việc thực hiện nhiệm vụ được giao, bản thân tôi đã làm tròn trách nhiệm của mình mà lãnh đạo phân công theo phạm vi chức năng của mình, luôn phát huy dân chủ tại cơ quan, luôn có ý thức trách nhiệm trong công việc cho nên trong năm qua tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
2/ Phân loại đánh giá:
Với nhiệm vụ được giao qua một năm công tác, tự nhìn lại công việc được giao bản thân tôi tự đánh giá mình đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.

11.27.2015

Lâu lâu tin lời thầy bói

3. Nốt ruồi ở phía trái cổ
Chủ nhân của nốt ruồi này có đời sống tình cảm phong phú, nội tâm yếu mềm nên khá lận đận về đường tình duyên. Trong tình yêu, người này thường rơi vào thế bị động, dễ bị đối phương “dắt mũi” và làm tổn thương. 
Tuy nhiên, mảng học hành, công việc của người này lại thuận lợi. Sau khi lập gia đình sẽ trở thành trụ cột kinh tế vững chắc, là chỗ dựa an toàn cho đối phương.

A. Không rõ thời gian kết hôn
Bạn lạc quan, am hiểu cuộc sống, mặc dù nhiều tuổi, nhưng ngoại hình vẫn rất trẻ trung. Hơn nữa bản thân bạn cho rằng kết hôn không liên quan đến tuổi tác.
Khi nào muốn cưới bạn sẽ cưới, không thì sẽ vui vẻ sốc độc thân. Với lại có kết hôn bạn cũng không muốn bị thu phục, nên người có thể chịu được tính bạn không dễ gặp. Thời gian kết hôn của bạn thực sự không xác định.
One day
your soul will call to you
with a holy rage.
“Rise up!” it will say …
“Stand up inside your own skin.”
Unmask your unlived life …
feast on your animal heart.
Unfasten your fist …
let loose the medicine
in your own hand.
Show me the lines …
I will show you the spoor
of the ancestors.
Show me the creases …
I will show you
the way to water.
Show me the folds …
I will show you the furrows
for your healing.
“Look!” it will say …
the line of life has four paths –
one with a mirror
one with a mask,
one with a fist,
one with a heart.
One day,
your soul will call to you
with a holy rage.
-Ian McCallum
Photograph by Chris Johns

11.24.2015

Buồn cười quá! Ngày 20-11 mẹ mua quà cho Nhím đi thăm thầy cô, mà Nhím nói là Nhím đi sinh nhật cô rồi con còn hát bài Happy Birthday to you nữa chớ, đúng là con nít mà. hihi. Ước gì ước gì Nhím của cô Út mãi mãi vô tư như vậy. Lớn lên Nhím sẽ thành 1 cô gái như thế nào vậy nhỉ? Nhím đã lớn lên có đủ tình yêu của ba mẹ và ông bà, cả bên nội và bên ngoại, Nhím còn có tình yêu của các bà cô, ông chú, cậu gì. Hy vọng con sẽ lớn lên trở thành một cô gái tràn ngập tình yêu, nhiều tình yêu tới nỗi dù sau này trên những chặng đường 1 thân 1 mình con dù có ở trong một hoàn cảnh cô quạnh nào thì con đều có thể lấy từng chút từng chút tình yêu nồng ấm trong trái tim con để đối xử với mọi người.
Đây là những lời Út viết cho con đó, Út yêu con nhiều lắm.

Con biết Lucy không? She's so beautiful.
Hôm nay kỷ niệm 41 năm ngày thế giới được gặp Lucy đó con.
...

Loving can hurt.

I still like you, it has been so many days then I still feel this way, my heart seems like falling slowly. Hello, whether I right or wrong? Do you catch my eyes? You smiles at me or not. You make me feel happy and miserable at the same time. I don't know.


11.22.2015

Có điều gì đó rất lạ.

I miss you even when I never meet you before. We never talk.

11.20.2015

I like your nose.
How you look so warm and calm! How you so silent and focus on what are you doing.
And the way you turn off the light, I can hear everything clearly.
You make me more sensitive, I can feel the light and the sound everywhere you go.

 O tuoi 27 ma toi chang khon hon tuoi 15 la may.
Toi cu mat ket o noi nay

I want to know more about you.

11.18.2015

I can't help falling in love with you

What do you like? which music you used to listen? what is your favorite movie?
What do you care about? why you're so silent?

It's jut like me as a 17 years-old girl - who was used to ask such kind of question. Who was never in love before. I'm always so sensitive.

I think I can't have the courage to do this thing, I can not step forward to you because I'm so scared of being risky. It has been so long since I have this kind of emotion. I don't know.

I think I'm wrong.

Chờ đợi, háo hức.
You never know I'm that kind of person, I'm so scared.

Vẫn còn nghe the daydream như cách đây nhiều năm về trước. Cảm giác vẫn trong trẻo như vậy. Cái con bé này.
Mình thích cái khủy tay nhất. Nhìn hiền hiền.

11.14.2015

Sao im lặng quá vậy.

Sáng nay nghe tin tức khủng bố từ Paris - thiên đường của châu Âu. Lại những người dân vô tội phải trở thành mục tiêu cho những toan tính chính trị. Khủng bố trong suy nghĩ của mình không phải là  những người máu lạnh. Muốn hiểu hành động của một người phải đi tìm nguồn gốc tại sao họ lại suy nghĩ và hành động như vậy? Con người không ai dễ dàng mù quáng từ bỏ cuộc sống của mình, từ bỏ việc có thể nghe được tiếng trái tim mình đập để mà trở thành 1 kẻ khủng bố đánh bom liều chết cả.

IS có đáng sợ như vậy không? Mình không biết. Cái mình biết là những người phải tự dùng tới bom, súng ống để tự bảo vệ mình có khi vì bị ép quá đáng. Tới mức mù quáng mà không cần sống nữa.
Mình biết là những người dân vô tội đã chết là một điều vô nghĩa biết chừng nào. Mạng sống của con người đều quý giá như nhau.

Mình nghĩ chuyện riêng của mình, chắc là điều đó cũng chẳng dẫn tới đâu đâu. Thôi ngủ sớm vậy. Mình chỉ muốn kể 1 chuyện là cây Ớt của mình sau hơn 3 tháng đã nảy mầm, ra hoa và ra trái rồi nha. Mình đã ăn được quả Ớt đầu tiên.

11.13.2015

HOC TIENG NHAT MOT CACH NGHIEM TUC

1. http://www.japonin.com/free-learning-tools/teachers-blog.html
Đây là 1 blog do các sensei người Nhật viết, mỗi tuần sẽ có 1 blog ngắn về các chủ đề khác nhau ( thường là văn hóa Nhật) bao gồm script tiếng Nhật, script + furigana, script đã được dịch sang tiếng Anh, list từ vựng và quan trọng nhất là có audio đi kèm để luyện nghe.


2. http://newsinslowjapanese.com/
Tương tự như trên nhưng chủ blog này sẽ không dịch 100% ra tiếng Anh mà chỉ dịch theo câu, những câu quan trọng nhất. Chất lượng audio có 2 phiên bản: nhanh và chậm.

3. http://mcha-easy.com/
Một phiên bản yasashii nihongo giống như nhk news easy, các bài viết hoàn toàn về văn hóa Nhật Bản, khá dễ đọc, như lời trên trang web thì phù hợp với các bạn N4 và N3. ( có furigana).
Ở trang này, nếu bạn nào muốn tắt furigana đi thì làm như sau: Copy đoạn code dưới đây vào thanh address trên trình duyệt.
javascript:void(function(){var rubies = document.getElementsByTagName("rt"); for(var i=0; i<rubies.length i="" rubies="">Chú ý lúc copy vào nó bị mất cái javascript: nên bạn gõ thêm vào rồi Enter cái là được.</rubies.length>

4. http://www.nippontalk.com/en/ Gồm nhiều bài viết về Nhật Bản, có chế độ tự bật/tắt furigana và có script tiếng Anh.

5. https://cgi2.nhk.or.jp/e-news/
Cái này như kiểu trang dạy tiếng Anh cho người Nhật, mỗi ngày có 1 bản tin gồm script Anh và Nhật. Phù hợp cho bạn nào học cả 2 thứ tiếng
Các bạn có thể cài add-on rikaichan cho Firefox và Rikaikun cho Chrome để hỗ trợ việc đọc, mỗi khi lướt qua kanji đó là nó sẽ hiện nghĩa và cách đọc cho mình. Hoặc vào trang http://www.hiragana.jp/en/ , paste địa chỉ trang tiếng Nhật và nhấn go là nó sẽ hiện ra trang mới có furigana ở trên.

(Nguồn: cộng đồng Việt Nhật)

Khả năng mỉm cười khi bị hiểu nhầm chứng tỏ bạn là người có giáo dục. Khi bạn bị đối xử bất công và bạn mỉm cười bình thản, đó là sự rộng lượng. Khi bạn bị lợi dụng và bạn có thể mỉm cười, bạn là người cởi mở. Khi bạn bơ vơ và bạn có thể mỉm cười tâm đắc, bạn đang ở trong trạng thái bình yên. Khi bạn khốn cùng và bạn có thể cười lớn, bạn có tâm hồn hào phóng. Khi bạn bị khinh rẻ và bạn có thể bình tĩnh mỉm cười, bạn đang tự tin. Khi bạn bị người yêu bỏ rơi và bạn có thể cười về chuyện đó, bạn là người ngọt ngào.

Ngay thu 3, minh van thich cau.

11.12.2015

Ngay thu 2, Minh van thich cau.

Cam giac thich mot nguoi la the nay a? Thich, rat thich, thich vo cung luon.
Sao co cam giac do vay nhi? 2 nguoi cung thich 1 thu.
Phai bat dau nhu the nao day?

11.11.2015

11/11/2015

Ngày thứ 1, mình vẫn thích cậu

11.06.2015

I like you, I like you a lot :)

I like you, I really like you.
I like your back, I like your arm, I like your menu of meat.
I like everything about you.

I know you notice me. You're make me think of becoming a spider. haha.

I like you, I like you a lot. I like your walk, I like your things. I like your jeans when you must drag it up because it's too long. I like you :) your simple things, your nose....hoho too fast !!!!

11.05.2015

You catch my eyes :)

Chiều má gọi lại nói chuyện linh tinh lang tang với má. Nhớ má nhiều.
Ngày nào gọi má cũng lặp đi lặp lại những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày mà sao làm mình thấy vui. Má kể tối qua lúc Nhím gọi là Nhím nịnh ý, Nhím nịnh bà nội vì nội mới mua cho Nhím 1 lốc sữa su su và bánh, lúc nội mua mì tôm Nhím xin thêm cho ba Hương 1 gói mì tôm nữa, nói là để giành cho ba Hương sáng mai ăn sáng. Má kể chuyện hôm nay em Nhím đòi ăn gì, đòi đi bà Kha ra sao hehe, lúc má nói "Bà Kha" ôi trời ơi giọng Quảng đặt sệt lun ý. Nhím nói là nội ơi gọi điện cho Út sao Út lâu về, Út ở SG sao lâu về vậy, sạo lắm luôn gọi điện thì nói được có mấy câu "Út về, Út nhận lương Út mua cho con xe điều khiển nhen Út, còn bé mà biết rồi đó, biết trước biết sau, biết tới lúc mọi người nhận lương mới mè nhoe, con còn giỏi hơn Út nhiều luôn đó.

Đã mấy năm trời rồi giờ mới mở lại facebook cũ mà nó đơ luôn rồi. Muốn xem lại hình hồi xưa, hồi sinh viên mà nhất là đọc lại đống note cũ giờ mà nó là 1 trang giấy hay cuốn sổ thì nó đã nhàu nát lắm luôn rồi á. Mà hôm nay thấy vui vui vì điều gì nhỉ? Chúng ta đã ở gần nhau gần nhau lâu lắm rồi nhỉ, mà cả ngày cả tháng cả năm chưa nói với nhau 1 câu trọn vẹn. Mình càng ngày càng hiểu tính cậu, còn cậu thì thừa sức hiểu mình. Vì mình là người dễ hiểu mà. Mọi suy nghĩ, hành động không dấu vào đâu được. -_- hôm nay nói với mình dài hơn 1 câu khè khè.

Tháng 10 đã qua mang theo nhiều cảm xúc, có những ngày cảm thấy cô đơn cùng cực nhưng rồi có những ngày lại thấy ổn cực kỳ hihi. Kỷ niệm lần đầu tiên được tăng lương nhớ đó nhoa nhoa, ngày 03 tháng 11 năm 2015, lần đầu tiên trong cuộc đời tui tui được tăng lương nhoa mọi người và bà con cô bác, đây là mức lương mà 1 năm trước đây mình mơ ước đây khè khè. Cả cái ban công trồng hoa này nữa nè. Oh yeah, lần đầu tiên trong đời tui được tăng lwownggggggggggggggggggggggggggggggggg nhoa, hạnh phúc quá xá luôn. Hôm đó biết tin muốn báo liền cho bà má, nhưng chưa về nhà được nên chỉ nhắn tin cho Mách bảo Mách nói với má thôi. 1 chặng đường dài nhỉ? Sài Gòn cũng đã không quá tệ với mình, nhưng mà mình phải về đây. hehe.

Liệu điều này sẽ phát triển thành cái gì không nhỉ?
Không thể hình dung được.

Tạm biệt tôi của một thời nhé!

11.04.2015

Con nho ma con ngoan lam co, con biet doi de ba noi, ut hay ba Huong co luong moi nhong nheo doi qua. Luc chieu con gioi qua, noi Ut nhan luong mua cho con xe dieu khien nha, con la con cua ai ma lai noi ra duoc nhung loi dang yeu nhu vay, hay con sinh ra luc gia dinh minh bat dau gap nhung bien co lon nen con moi gia dan nhu vay?
A hom nay Ut duoc tang luong roi ne, Ut tang len nhieu luon a, nhu muc luong ma Ut mong muon hihi. Vui qua be Nhim oi, con hun Ut mieng ne hehe.

11.03.2015

Nỗi cô đơn của mình có thể diễn đạt bằng vài từ ngắn ngủi được không?

Những ngày cuối cùng của tuổi 25 mình đã cảm nhận được nỗi cô đơn đầy ắp và sâu sắc nhất. Vì sợi dây cuối cùng đã đứt mất rồi. Vì ngày 30/10 của 7 năm sau mình vẫn chờ đợi một cuộc gọi. Cảm xúc đến trong những ngày vừa qua mãnh liệt đến nỗi mình không dám viết nhật ký để lưu lại.

30/10/2015 Mình đã chờ đợi một cuộc gọi.
Mình nhớ năm ngoái cậu gọi vào ngày tiếp theo của tuổi mình. Và năm nay mình lại đợi ngày tiếp theo đó. Nhưng năm ngoái mình bận quá đã không có thời gian để buồn. Năm nay mình vẫn đợi. Minh đợi 1 cuộc gọi như chờ đợi 1 nghi lễ để xoa dịu những tổn thương mất mát, xoa dịu cảm giác cô đơn trong tim mình, mà mắt mình lại chợt khóc, mình muốn được khóc dù biết là đã đủ rồi. đã đủ rồi. Mình đã khóc nhiêu như một dòng sông có biết không hả ngốc.

Mình vẫn đọc sách.
Mình vẫn tưởng tượng thế giới là một nơi vô cùng đẹp và đáng sống, chứ không phải cô đơn như mình bây giờ.

Những ước mơ ngày bé. Giờ nhìn lại ở tuổi 25 mình đã bỏ qua nhiều thứ quá, mình nhút nhát quá!

Chia tay Việt.

Mình thấy thương Việt, thấy thương mình.

Tại sao hạnh phúc đến với mình khó khăn quá vậy? Tại sao ...

Vậy là sợi dây cuối cùng kết nối quá khứ của 7 năm về trước đã vĩnh viễn mất đi rồi.
Mình nhớ cậu bận cái áo màu trắng mình với cậu mua ở Big C, minh nhớ mắt cậu nhìn mình yêu thương lúc cậu đợi mình đi dậy thêm về.
Mình ghen tỵ với những người bạn đã có thể ở bên nhau sau 7,8 năm trời yêu thương chia cách rồi tái hợp. Mình với cậu đã chẳng còn gì cho nhau nữa rồi. 7 năm rồi mà mình vẫn loay hoay với nỗi đau cũ, cậu vẫn trở về cùng mình, cùng những kỷ niệm. Mình là đứa mau quên nhưng sao những hình ảnh của ngày đó mình nhớ rất rõ. Ký ức sâu đậm của nhiều năm về trước chỉ toàn là cậu.
Nhưng minh biết giữa mình và cậu đã kết thúc lúc cậu lưu tên của mình trong danh bạ là tên mình - tên lóp 12 cũ. Mình nhạy cảm quá, giá như đừng quá nhạy cảm.

Mình đã khóc được rồi nè. đã lâu rồi, mình mong có người để nói chuyện cười đùa biết bao. Nỗi cô đơn hiển hiện trong dáng mình đi, trong cách mình nói chuyện. _____________________________
Nỗi cô đơn này quen thuộc quá nó ở đây năm mình 15 tuổi, và mình đã bỏ quên nó để yêu H, giờ nó trở lại đây này, chắc là để dạy mình điều gì.

Ngày sinh nhật của mình năm 2015 nha:
Mình đi làm vào buổi sáng, một ngày bình thường, trời nắng đẹp nha, chứ không chói chang lắm, nói chung là dễ chịu. Buổi trưa mình nằm ngủ gác chân lên bàn, mình ngủ được nhoa, ngủ ngon là đằng khác.-_- "Tears In Pink Rain"-_- Mình đi làm về sớm lắm nhoa, mình chạy xe ra công trường Mê Linh lấy é


10.24.2015

I can't wait for the time to follow my heart

Những ngày giáp sinh nhật mình luôn mang tới cho mình những cảm xúc đặt biệt.

Mình đã chẳng lớn lên được bao nhiêu nhỉ? Nhưng nhìn lại mình 5 năm về trước và mình hiện tại, cũng có vô vàng những sự thay đổi lớn. Mình của năm 2010 còn là 1 con bé sinh viên ra trường không biết sẽ làm được gì, sẽ kiếm được việc làm không? có đủ để chi tiêu và đỡ đần ba má không? 

Mình của năm 2015 đang có 1 công việc cũng tốt. Mỗi tháng để giành được mấy cu... khà khà. 
Rời xa đà nẵng là quyết định đúng. Vào SG rồi mình mới nhận ra nhiều điều. Thì ra là ước mơ của mình không phải là như mình vẫn nghĩ. Mình chỉ mơ được thở vào lòng cái không khí ngọt lành của quê hương mình thôi, nơi mình có thể nghe được mùi cây dương xỉ, cái mùi này nhớ lâu lắm nha, nhất là lúc trời mưa xong mình chạy ra những bụi cây dương xỉ nhỏ, nghe cả mùi rêu dễ chịu biết bao hihi. Mình thèm được trèo suối, lội ruộng, thèm cái mùi trong lành đó, muốn được hít thở trọn lồng ngực và lưu giữ nó.

Mình muốn qua Thái Lan, Chiêng Mai, vào ngôi làng có Pun Pun và làm việc ở đó, hay tham gia vào 1 tổ chức tình nguyện quốc tế để được đi trồng cây, chăn nuôi, thay đổi môi trường sống, muốn về sống bên triền núi quê hương. Muồn thay đổi một vài thứ ở đó, muốn dạy học cho trẻ nhỏ. 

Mình không cảm thấy cô đơn và yếu đuối nữa.

8.14.2015

he keeps me warm

He is different from other guys, especially the way he treats me. Yes, he treats me well. In the middle of all noisy things, yes, he notices me, he looks at me make me feel like I have something special, and the most beautiful thing to me is that he accepts me the way I am. Shouldn't I expect for something more? Yes, I still wait for him to knock my heart, whether he is patient or not, whether he really take time to understand me, to understand my pain.

Sài Gòn, ngày tháng năm
Mình có thói quen viết nhật ký từ hồi còn bé, từ hồi 14, 15 tuổi nhỉ? Lúc đó mình nghĩ là có khi mình sẽ trở thành nhà văn nhưng rồi mình lại trở thành 1 kỹ sư công nghệ...?wtf? chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ. Phải có 1 vài chuỗi sự kiện và những quyết định nào đó đã dẫn mình tới nơi này chứ nhỉ?
Có giống như là cùng một con đường Huỳnh Tấn Phát nhưng mình đi quá cái ngõ nhỏ của mình một tý là mình thấy xa lạ rồi.
Có giống như là cảm giác bắt đầu thích một ai đó nhưng rồi cứ im lặng mãi nên cảm giác đó mất đi.
Có giống như là mình nghĩ mình bấm bàn phím rất tốt, không cần nhìn vào phím luôn mà vẫn đánh chính xác cả khi gõ tiếng Anh hoặ tiếng Việt nên là mình sẽ học organ cực nhanh, cực dễ.
Có giống như là cảm giác hụt hẫng đôi chút khi mà mình nhận thấy mình bớt nhạy cảm hơn. Vì mình không thể yếu đuối được, phải mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng của mình.
Có giống như là cảm giác đau đớn nơi ngực trái, ngực chứ không phải là trái tim nha, rồi sợ hãi có khi nào mình cần phải đi khám không ta.
Mình của năm 25 tuổi khác mình của 5 năm về trước, khác nhiều khác nhiều tới nỗi mình không nhận ra chính mình của ngày hôm nay...
À mà kể nghe nè trong cả đống bàn phím của laptop của mình, phím nào không hư mà phím home lại bị hư mất rồi, tự dưng thấy buồn buồn ghê chứ.
Có giống như là cảm giác mỗi ngày người đó càng gần trái tim mình hơn không? Vì những điều nhỏ nhặt mà một người vô tâm như mình để ý tới.
Có giống như là mình thích ăn bún nước thịt hầm với rau sống, dưa chuột nhắt và mắm đặc sản Phan Thiết hơn là ăn bún ở người tiệm không?
Có giống như là cảm giác nhớ bé Nhím vô cùng tới nỗi SĐT mẹ Nhím mình lưu là tên mẹ Nhím nhưng mà lúc lục trong danh bạ lại đi search chữ Nhím đầu tiên, nhớ quá nên lú lẫn cả.
Có giống như là vô tình nhưng hình ảnh họ bắt đầu lưu giữ trong trí nhớ của mình, hiện hữu 1 góc nhỏ nơi tim mình, dù mình chẳng mong đợi nhiều.
Có giống như là mình vẫn nhớ 1 cuộc điện thoại của Hoàng gọi cho mình lúc bọn mình đã chia tay, lúc mình đi chơi Sài Gòn 1 tuần, Vi đón mình và dẫn mình đi đây đó, lúc Hoàng gọi là khoảng 10 h tối, đang sửa xe, xe bị lủng lốp... Nhớ mấy thứ linh tinh vậy, bọn mình đã mất nhau thật rồi mà.

7.25.2015

Sài Gòn, thứ 7 ngày 25 tháng 7 năm 2015

Một ngày năm mình 25 tuổi.

Cậu có để ý ngày hôm nay không, trong tiếng gió, trong tiếng mưa mình gởi lời chúc mừng sinh nhật cậu. Năm 17 tuổi mình đã không bao giờ có thể tưởng tượng được cuộc sống của người trưởng thành lại có thể như thế này, từng nỗi đau, từng kỷ niệm...mình đã đi qua tất cả những điều đó để rồi mình đến được với ngày hôm nay sao? Có những người không chịu nổi sự cô độc nên trở về, có những người chưa đi, chưa biết, chưa tìm hiểu, chưa đau khổ mà đã trở về rồi, vì nghĩ như vậy nên mỗi ngày mình đã luôn cố gắng. Mình đang viết gì đây chứ.

Mọi người bắt đầu hỏi tuổi của mình, tính tuổi của mình nhưng mà mình không thể nói cho họ nghe rằng mình chỉ là một cô gái nhỏ thôi, mình vẫn vậy vẫn không thay đổi gì nhiều, đặc biệt là tâm hồn mình. Mình luôn nghĩ mình là cô bé đó, lúc nghỉ trưa giữa giờ làm, lúc bắt đầu chìm vào giấc ngủ trưa ngắn ngủi mình hay đưa trí tưởng tượng của mình trở về cô bé ngày xưa đó đang nằm dài trên bãi cỏ bên bờ sông nhỏ gần nhà, nghe tiếng nước chảy róc rách, mùi núi rừng, ánh sáng chan hòa và mình cười nữa chứ rồi chìm vào giấc ngủ.

Mà có ai thèm nghe câu chuyện của một người hiểu rõ sự cô đơn là như thế nào không cơ chứ.
Sao mình không viết gì cả, không dám ghi lại điều gì cả. Mình thấy thương mình quá!

7.18.2015

People always have someone reminds them of their 17-years-old.




Yes, our last kiss tasted like a cigarette.
Nụ hôn cuối cùng của chúng ta có mùi như thuốc lá. Vì lúc đó cậu vẫn đang hút thuốc và chắc giờ cũng vậy. Mình nghe nhiều bản của bài này rồi nhưng lại thích nhất video này, Utada Hikaru lúc đã 30 hát một bài hát sáng tác năm 15 tuổi. Cô ấy nói rằng đối với cô ấy lúc hát lên bài này cô vẫn cảm thấy những cảm xúc như chỉ mới đây thôi.

Lâu rồi mình mới nghe một bài hát làm mình xúc động như vậy.

À mai là đám cuối của một người bạn, à không 2 người bạn chứ nhỉ? 2 người bạn đã yêu nhau và bên nhau một chặng đường dài hơn 7 năm. Mình đã có mặt trong lúc 2 người đó mới bắt đầu tình yêu, song song với mối tình đầu của mình. Nhưng tình yêu của mình đã không đi được tới ngày hôm nay như 2 bạn đó. Mình thực sự từ đáy lòng muốn chúc phúc cho 2 bạn đó lắm.

Như tình yêu đầu không trọn vẹn cũng có những cái hay. Bọn mình đã từng yêu nhau như thế nào đấy nhỉ, mình chẳng nhớ nổi, chẳng kể ra nỗi một ngày tháng nào cụ thể nhưng mà cảm xúc mùi vị thì cứ ở mãi nơi tim mình. Mình lại thở dài nữa rồi này.

Hôm nay mệt mỏi quá, mình đã ngủ mê man cả ngày luôn. Tối nay phải ngủ sớm để mai còn lên công ty ngồi code chứ. Hài....

first love - utada hikaru (vietsub)

7.11.2015

Happiness Comes from Inside

Có một lần mình đã gần như chạm vào khoảng bình an đó. Mình đã chạm vào rồi chứ, đã ở trong nó nhưng mà khoảng thời gian đó không kéo dài. Niềm an lạc đã không kéo dài vì mình đã không tiếp tục thực hành nữa.
Lúc tối mình mơ sau trận mưa to hoa trên ban công nở nhưng mà nó lại là hoa hướng dương mà màu tím cơ chứ. Mình chỉ thích mỗi hoa màu hồng hoặc màu tím thôi. Hôm trước bông hoa màu tím mới nở, mình đã vui và ngỡ ngàng làm sao, vì mình chẳng mong chờ nó sẽ ra hoa. Tại vì hoa chỉ có mấy thân mỏng yếu ớt mình mang vào từ nhà cũng đã được mấy tháng rồi, có phải đợt tháng 5 mình về quê không nhỉ, à không đợt tết, tháng 5 mình đi máy bay vô mà nên không mang theo những thứ lỉnh kỉnh. 
Mình lúc nào cũng dễ dàng hạnh phúc vậy. 
Mua 2 cuốn sách tiếng anh định bụng đọc mà kết quả là thế nào cơ chứ. Phải tĩnh tâm lại để làm những việc quan trọng thôi. 
Hôm nay mình sẽ không đọc tin tức nhảm, không ồn ào, không uống cà phê bò húc chi hết á. Hôm nay mình sẽ tìm kiếm những thứ đến từ bên trong.
À tuần này trong đầu mình cứ chạy đi chạy lại bài First Love của Hitada... !@#$%%% hehe

You was always easy to win my heart.

Sài Gòn, thứ 7 ngày 11 tháng 7 năm 2015

25 tuổi đã trải nghiệm những điều tưởng chừng như không thể xảy ra, hoặc cảm nhận được những điều kỳ diệu đến ngỡ ngàng.

Ông V nói sau này anh em phải yêu thương đùm bọc lẫn nhau, sau này lỡ mà có xảy ra xích mích gì hay bất cứ chuyện gì đi nữa thì anh em phải nhường nhịn nhau. Ông V nói má xuống nhà ông H, sửa sang, dọn dẹp, coi tất cả mọi thứ như nhà của mình vậy. Từ nhỏ má đã dạy cho mình điều kỳ diệu này rồi. Nếu suy nghĩ theo lối thông thường thì tình yêu của má, ông H và bé Nhím là một điều vượt qua tất cả những khuôn khổ. Tình yêu đó khiến trái tim mình dịu dàng lại, nhẹ nhàng lại, nín thở một hơi để cảm nhận điều kỳ diệu đó lan tỏa khắp các tế bào.

Mình đã luôn suy nghĩ về tình yêu của má. Tự dưng tối nay nghe được bài ted talk của Andrew Solomon nữa "LOVE, NO MATTER WHAT", nói về sức mạnh của tình yêu, tình yêu dành cho con cái, cho những đứa trẻ không bình thường, bị down, tự kỷ hay bị khuyết tật ngay từ lúc sinh ra trên cõi đời này. Không hiểu sao bài viết làm mình nhớ đến má. Hồi bé mình hay bị mọi người chọc là con của bà Bốn Mùa ở dưới Hốc Kè, mình đã quên chuyện đó lâu rồi mà sao hôm nay lại nhớ lại. Mình nhớ và cảm thấy những người lớn chọc mình lúc đó thật độc mồm độc miệng quá. Cả một thời gian dài của tuổi thơ mình bị ám ảnh vì chuyện đó rằng mình không phải là con của má Chín. Nhưng sau này lúc mình lớn lên không còn ai chọc mình như thế nữa, mà tình yêu của má dành cho mình là tình yêu vô điều kiện mình còn đòi hỏi gì thêm nữa. Má đã và chỉ luôn sống vì anh em mình không một phút ngơi nghỉ. Tình yêu của má có thể diễn đạt như thế nào nhỉ? Như thế này được không? Tình yêu của má lớn tới nỗi dù mình đi đâu tình yêu đó cũng luôn theo mình, ngay cả khi mình xa nhà hàng trăm cây số và thực sự cô độc, tình yêu của má như một ánh sáng cháy âm ỉ khiến mình luôn có ý chí để sống lạc quan, tình yêu của má mãi không ít đi mà như nhựa sống vậy, như cây hoa mười giờ lâu ngày cả nửa tháng không được tưới nước, chỉ còn mấy nhánh thoi thóp nhưng mà tưới nước lại dù một ít mỗi ngày thôi nó đã có thể mạnh mẽ trở lại và còn nở hoa vào lúc mười giờ nữa cơ chứ.

Mình tự dưng nghĩ lỡ đâu lỡ đâu điều đó là sự thật thì sao? Những ám ảnh thời thơ ấu, những câu châm chọc vô ý nhưng lại vô tình làm tổn thương cô bé nhỏ là mình. Nhưng đúng ra ngoài giọng nói, cách trò chuyện, dáng điệu y hệt thì cơ thể của mình chẳng có gì giống má cả. Má có cặp chân trắng rất đẹp và thon gọn còn mình lúc nào cũng bị má chọc vui "chân to như cột đình vậy", mình nghĩ mình giống má ở giọng nói, dáng điệu và cách sống là vì mình đã luôn gần gũi má từ nhỏ tới lớn, mình đã không thể rời má nửa bước, ngay cả ngoài trời bão lớn, mưa dâng nước ngập tới gần đầu gối (Mình nhớ là anh Rạch đã phải cõng mình vô bệnh viện lúc gần nửa đêm vào ca má trực để mình có thể ngủ với má), mình lúc bé đã luôn cần có má để sống. Thật khác với mình bây giờ nhỉ, cũng đã gần 7 năm nay từ lúc xa nhà học đại học mình đã xa má được, không cần ngủ lúc nào cũng phải có má bên cạnh. Gần đây mình vẫn hay nghĩ về con bé mâu thuẫn trong mình. Mình à? Một mình chạy xe một quãng đường dài từ nhà ra Đà Nẵng, y như con trai nhà người ta vậy. Kè khè. Mình à? Tối sợ ngủ một mình nửa đêm cũng vác gối xuống ngủ nhờ con bé trong nhà. Lại luôn bị ảo tưởng ám ảnh vì những cái nhỏ nhặt, mình à một con bé nhát cáy ước mơ được đi du lịch vòng quanh thế giới, Thái Lan, Cuba, châu Phi hô hô. Hehe, mình vẫn còn giữ những ước mơ điên rồ nhất lúc bé. Mình nghĩ là mình đã bắt đầu hiểu mình rồi. >< Mâu thuẫn nhưng luôn hướng thiện, luôn lạc quan, luôn mong muốn được theo đuổi ước mơ.

Cuộc sống càng ngày càng bất ổn hơn.

Cuộc sống càng ngày càng mở cửa cho những điều không thể.

Nhưng cuộc sống lại càng ngày càng có nhiều điều kỳ diệu hơn.

Cuộc sống cô độc của mình ở đây thì sao chứ? Làm sao so sánh nổi với thời thanh xuân của ba má.
Ba má của mình vậy mà mình không biết chi nhiều và ba má cũng không kể cho mình nghe nữa. Những đau khổ, khó khăn mà ba má từng phải trải qua. Má yêu ba bằng một tình yêu mà mình không thể định nghĩa nỗi, nó kiên trì mà cũng mạnh mẽ nữa.
Ba mồ côi cha mẹ tự nhỏ, một mình phải tự làm thuê làm mướn, rồi đi thanh niên xung phong, bôn ba ở Quy Nhơn rồi chạy xe tải, xong rồi về chạy xe cho bệnh viện.
Má cũng phải xa nhà tự lo cho bản thân hồi mới 14, 15 tuổi. Má kể là lúc đó hay theo ngoại lên miền xuôi trên núi để bán mắm... Mình cũng chẳng rõ về những câu chuyện này nữa.
À có một lần mình dừng xe mua nước mía ở khu gần trường tiểu học, cô bán nước mía hỏi mình con ai, mình nói con cô Chín, cô bán nước mía mới bất ngờ nói hồi trước có ở cùng với má, học cùng một khóa học chi đó, cô khen má chị Chín hiền lắm, hiền lành lắm, cô khen vậy thôi, hì hì. Má mình đi đâu cũng được người ta khen cả, còn mình thì thẳng tính và hung thấy bà nội luôn. Mình đã luôn nghĩ là mình không thể làm gì để bù đắp cho tình yêu của má dành cho mình cả. Nếu điều mấy người lớn kia nói là có thật mình là con bà Bốn Mùa chi đó thì mình cũng thở ra một hơi và bình tâm lại thôi, ừ mình đã luôn hạnh phúc vì là con của má Chín hơn bất kỳ ai trên đời này. Má Chín của mình là thiên thần trong đời thường này, là một thiên thần không có cánh.

Mình mãi bôn ba vầy sao? Không ổn rồi. Má à, sao má sinh con muộn thế, má 35 tuổi mà con mới thành hình à, mà lại con 25 tuổi thì má đã 60 rồi. Má sống khỏe mạnh để con về phụng dưỡng má nha.


7.08.2015

Không hiểu sao lại mệt mỏi và muốn khóc dậy đó.
Lại ngồi thu lu một mình.
Mấy ngày nay ráng không buồn, không vui, không xúc động.
Có chút sợ hãi vì điều gì không rõ.


7.03.2015

gọi điện về nhà nói chuyện với má, rồi nói chuyện với bé Nhím, Nhím nói "sao ở nhà có nhà mà sao út đi đâu mà lâu dữ dậy" nghe Nhím nói tự dưng muốn khóc quá, nhớ nhà tơi bời. bé nhím mới gần 3 tuổi thôi mà nói dậy đó. sắp tới sinh nhật con rồi mà út hông về được.

6.23.2015

"Đông đến rồi.. Trời cũng bắt đầu lạnh hơn. Dường như cái cảm giác se lạnh của đêm đông khiến một số người hạnh phúc trong hơi ấm yêu thương rạo rực. Nhưng mấy ai hiểu được cái giá buốt của mùa đông cũng đang âm thầm khiến cho một số người thấy chạnh lòng và thoáng buồn hơn… Đơn giản vì họ cô đơn. Đêm đông giá lạnh nhưng trái tim họ còn nguội lạnh hơn, tựa như một tảng băng đang khao khát từng tia nắng xuân sưởi ấm lòng mình.
Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình… Thực ra, định mệnh vốn không quá khắc nghiệt với những thứ na ná tình yêu. Chỉ là trái tim vốn chẳng có nhiều không gian cho những xúc cảm chưa chín tới. Được gặp nhau một lần là duyên, nhưng để ở cạnh nhau người ta cần phận. Đành dặn lòng đừng trách ai, cũng đừng trách mình nữa. Chỉ là, cái gì đến cũng sẽ đến thôi…
Tình yêu… Ở độ tuổi nào cũng có những cung bậc của cảm xúc, của yêu thương. Có những yêu thương kết thúc khi ta chưa bắt đầu, có những yêu thương dừng lại khi mới ở điểm xuất phát của nó, có những yêu thương vẫn đang còn đó chưa bắt đầu cũng chưa thực sự kết thúc… Đó là cái yêu thương đem lại cho ta sự hồi hộp, mong ngóng, chờ đợi; đôi khi là sự giận dỗi, thất vọng vì sự mong ngóng đợi chờ mãi không được đền đáp.
Ta có đòi hỏi quá nhiều không khi yêu thương ta đang trao vẫn thật nhiều. Ta có hi vọng quá nhiều không khi niềm tin ta trao là chân thành. Sẽ chẳng ai hiểu được ta khi cả hai không một ai chịu lên tiếng… Ta là con gái, ta ngại. Bạn là con trai, bạn sợ…
Đôi lúc thấy rất nhớ! Nhớ người bạn đã từng giúp ta, từng cùng ta cười tan bao âu lo trong cuộc sống này… Nhưng nhớ rồi cũng chỉ để nhớ thôi, ta im lặng bạn cũng im lặng và chắc là chúng ta sẽ xa cách trong im lặng… Hình như ai cũng có tự trọng, ai cũng có cái “tôi” quá lớn nên chẳng ai chịu nên tiếng trước cả… Nhớ lại ngày xưa đó sao mà nhiều niềm vui, và nhớ lại ngày hôm nay sao lại càng xa cách. Có lẽ giống nhau quá cũng là một nỗi khổ. Nhìn nhau trong im lặng và ra đi trong im lặng mà lòng ai đau nhói… Buồn và thật buồn!
Có lẽ cuộc sống là sự kiếm tìm, lưu giữ và lãng quên trong bản thân mỗi người. Ở đó… có nhớ và quên. Và dường như hạnh phúc luôn dễ bị lãng quên hơn là niềm đau. Bất chợt ta tự hỏi mình rằng: liệu bạn đã thật sự bị quên lãng trong ta chưa? Ai rồi cũng có lúc yếu lòng, có lúc thấy mình trống rỗng và lạnh lẽo. Bởi tình yêu vốn dĩ chưa bao giờ là một thứ vĩnh cửu. Chỉ có sự trân trọng, quan tâm và biết mình cần có nhau trong cuộc đời này mới là điều mà mỗi chúng ta nên tin là bất biến!
Ta lại nhủ lòng: Tình yêu thà thiếu chứ đừng dễ dãi, cũng đừng quá nôn nóng. Lúc có tình yêu nên đối xử với nhau thật tốt, lúc không có tình yêu thì cố gắng một mình vẫn vui vẻ. Phải tự mình học cách sống độc lập cho dù bên cạnh có người yêu hay không, dù có tình yêu hay không cũng nên đối xử thật tốt với bản thân. Cuộc đời này sẽ chẳng ai tốt với ta hơn chính ta đâu!
Ta lại trở lại là ta không tô vẽ. Trở lại với hiện thực cuộc sống, với năm tháng tuổi trẻ, với cống hiến cho công việc bộn bề để quên đi những buồn thương sầu não. Khoảng lặng nhỏ thôi, nhưng hãy để khoảng lặng ở nơi trái tim mình."

-Khoảng Lặng-

6.22.2015

hehe

Các kiểu tán gái qua các thời kỳ:

Từ trước 20 tuổi, tán gái kiểu đánh nhanh thắng nhanh tấn công dồn dập không cần để ý tới suy nghĩ đối phương, với lại nhanh tay chứ ko thằng khác cướp mất.

Từ 20 - 24 tán gái theo kiểu đánh du kích, đầu tuần nhắn tin "em đang làm gì thế, ăn cơm chưa này nọ", nhắn tới câu thứ 2 im luôn tới cuối tuần có khi cả tháng sau. Nói chung là em nó sẽ tự động nhắn tin lại "sao dạo này anh ko nt với em nữa" (ói)

Từ 24 tuổi trở đi là kiểu mưa dầm thấm lâu :) tán mà như không tán,  "hôm nay thế nào, đi học đi làm vui không? có chuyện chi hay không kể a nghe bla bla. "Vô duyên". Mà một ngày đẹp trời không cần tốn nước miếng nữa => tự nhiên đổ. hô hô

6.20.2015

Hello

Lâu rồi mình mới gặp lại cậu? Không biết cậu có mong ngóng xem dạo này mình sống thế nào không? Mình viết blog chỉ để viết thôi, chẳng vì điều gì cả, chỉ để lưu lại cảm xúc của mình. Hôm rồi quay lại blog mà không thấy đâu mới biết là blogspot bị chặn, mình phải add DNS server: 4-4-3-2, 4-4-3-4 mới vào được. Vậy cũng là điều may rồi...

Hello, hôm nay mình rất vui được gặp cậu.

Dạo này cô gái 25 tuổi bắt đầu sống một mình, giống như quãng thời gian 8 tháng mình sống ở Đà Nẵng, ở một mình trong 1 căn phòng trọ gần biển tuyệt vời ở Đà Nẵng. Quãng thời gian đó thật sự cô đơn. Hiện tại của mình cũng vậy nhưng mình đã trở nên mạnh mẽ hơn, biết trân trọng những điều mình đang có. Và mình cũng biết được rằng, dù mình có chạy trốn sự cô độc, phải đi xa gần 1 ngàn cây số để quên đi những chuyện làm mình đau lòng thì nỗi cô đơn vẫn hiện diện ngay lúc này đây. Mình không cần phải chạy trốn, mà chỉ cần tận hưởng nó.

Nhưng không phải cảm xúc của mình đều giống nhau sáng trưa chiều tối. Mỗi thời khắc đều mang một màu riêng, buổi chiều mà trời mưa râm ran như này nữa thì đúng là tuyệt vời để nghe nỗi cô đơn len lỏi len lỏi. Mình nghĩ cơn mưa này cũng giống như những cơn mưa mà mình biết từ lúc đẻ ra tới lúc nhận thức được những cảm giác vui buồn giận hờn thôi. Mùi vị của nó đều giống nhau, chỉ có điều ở đây Sài Gòn xa lạ chỉ có một mình mình - phải TỰ.

Cuộc sống ở SG ngoài công việc mình còn có gì nữa chứ. Có Sách :) mình được đọc nhiều sách hay mà không phải tốn nhiều tiền. Trung bình một tuần mình đọc 1 cuốn với cả gần đây mình tiếp xúc với sách tiếng anh nữa. Nhưng mình chưa đọc cuốn sách tiếng anh nào ra hồn cả. Phải kiểm điểm bản thân về việc này thôi.

Mà thích thật! trời mưa SG nghe Lê Cát Trong Lý và đọc lại đống blog linh tinh cũ.

Dạo này mình cảm thấy lòng mình đầy trách móc và oán giận. Chỉ vì con người không tốt, chỉ vì mình bất lực trong một số chuyện, mình vẫn luôn tìm kiếm một cách nghĩ nhẹ nhàng để tâm hồn mình được thảnh thơi, dù họ có xấu bao nhiêu đi chăng nữa. Không nên nóng giận như vậy năng lượng của mình sẽ bị phung phí đó.

Thích căn phòng ở tầng 3 yên tĩnh, nơi có thể nhìn ra cầu Phú Mỹ, ban đêm ngồi ngắm máy bay bay ngang qua bầu trời những đám mây và mặt trăng thì thật là tuyệt luôn.

À mình kể chưa nhỉ? Tóc mình ngắn rồi, ngắn ngang vai nhé, giống giống Maruko và Tốt-To-chan đấy. Mình sẽ để tóc ngắn như thế này luôn hoặc có thể sẽ hớt tóc tém để chuẩn bị cho chuyến đi Chiêng Mai hơn 10 ngày vào thời gian sắp tới. Mà blog của mình có ai đọc không nhỉ? Tò mò.

Nhim Dances and Sings with Joy of Having New Baby Bag

2.26.2015

"A very worthy evening with my favorite talk show and beautiful idol. For my dear friends who always want to have lots of money, you don't need to get PhD degree but you must have Pain to change yourself after failure, you need to be Hungry with knowledge and new things coming to yr life and please Desire big as well as believe in yourself to make your dreams come true."