Hôm nay cô đã quyết tâm đi làm về sớm (sớm có nghĩa là đúng 5h đó) để về đọc truyện của Sơn Nam - một nhà văn được mệnh danh là ông già Nam Bộ, người con của Nam Bộ, người thấu hiểu miền đất này và cũng là người viết lên những trang sách để lưu truyền lại văn hóa và cách sống cũng như lịch sử của vùng đất này. Sáng cô chỉ mới đọc được vài ba trang của "Vạch Một Chân Trời" mà đã thấy rất hứng thú rồi.
Cô đang mơ ước một ngày nào đó, có đủ dũng khí để từ bỏ cuộc sống hiện tại này, chuẩn bị vốn liếng đầy đủ và cả cái gan lỳ để theo đuổi cuộc sống mình mong muốn, dù chỉ đường của cuộc sống đó chỉ mới manh nha xuất hiện trong đầu cô, và đặc biệt là trong cảm xúc của cô thôi. Giống như Sơn Nam, cô cũng muốn viết về vùng đất mình được sinh ra và lớn lên, không trước tiên là phải tìm hiểu lịch sử vùng đất đó và đi nhiều, biết nhiều thì mới có thể viết về nó hay được.
Cô nghĩ không ngẫu nhiên mà cô lại lựa chọn cuộc sống ở Sài Gòn này, nỗi cô đơn ở nơi này cũng thiệt là đã hơn nhiều so với hồi sống ở Đà Nẵng - ai bảo cuộc sống ở thành phố biển đó là một cuộc sống đáng sống cơ chứ? Mà không đó là một nơi tuyệt đẹp, nơi cô được sống một thời gian dài tuyệt vời ở một căn nhà trọ gần bờ biển, mỗi tội lúc đó lương thấp mà chi phí mọi thứ lại cao, má cứ bắt cô ở đó đi thiếu tiền má bù cho. Đi làm rồi mà cũng chấp nhận suy nghĩ đó, xấu hổ thật. Tại vì má cô quá thương con thôi. Đó là tình yêu mà mỗi lúc cô nghĩ về trong lòng luôn thấy ấm áp, tình yêu đó không diễn tả bằng lời được nhưng nếu có thể thì nó sẽ như thế này nè: "Tình yêu của mẹ giành cho cô nhiều tới nỗi dù cô có lớn lên xa nhà từ năm 17 tuổi tới tận bây giờ là 25 tuổi rồi, mỗi lần cô cảm thấy cô đơn, mệt mỏi hay đau khổ cô lại yên lặng hít thở thật sâu và lấy một ít tình yêu mà mẹ để lại trong trái tim cô, tới nỗi giờ đã 7,8 năm trôi qua rồi mà tình yêu này vẫn không hết, lại càng nhiều nhiều hơn nữa chứ" cô nghĩ tình yêu đó đủ để cô có thể dùng cả đời.
Hôm nay là sinh nhật của 1 cô bạn thời thơ ấu. Thời đó chơi sao mà vui thế, tới nỗi chơi nhảy dây mà thiếu người thì sẽ gọi nhau ý ơi để chơi cho bằng được, cái thời con nít sao mà dễ dàng đến vậy. Lớn hơn một tý bắt đầu xa nhau, tình bạn thời thơ ấu giống như một thứ để giành vậy, có cũng được không có cũng không sao nhưng mà nhất định là phải nhớ.
Thỉnh thoảng vẫn vào face ghé thăm cô ấy - một người mà mình vô tình biết và một người mình nghĩ là cô có 1 tâm hồn rất đẹp. Cô đã rắn rỏi vượt qua như thế nào vậy nhỉ? Có giống như mình không hay cô sẽ đau khổ hơn? Cô gái - lời chúc phúc này là từ một người không quen - nhưng tôi mong cô hãy sống vui và hạnh phúc nhé. Bình An.
Cô lâu lắm rồi mới có cảm giác thích một người.
Mà người đó cũng vô cùng đặt biệt nên cô không thể vô duyên mà nói ra đây được.
Người đó có một giọng nói nhẹ nhàng, nước da hơi ngăm đen, mắt sâu và mũi cao.
Người đó rất rất lạnh lùng, như thể không chạm tới được.
Vì không đủ dũng cảm để nói với người đó nên cô chọn cách im lặng. Cô im lặng và đợi...
Đợi cho cảm xúc dẫn cô đến một nơi an toàn hơn. Và cũng đợi để thời gian trôi qua, lúc ngẩng đầu lên mà vô tình nhìn thấy người đó thì cảm xúc yêu thương đó có còn lên tiếng nữa không? Gì mà yêu thương chứ, cô thậm chí còn không dám bắt đầu.
No comments:
Post a Comment