12.19.2015

Mẹ đã từng nghĩ gì vậy?

Ba Tơ năm 1978 <
Cô tới thị trấn này theo phân công của tỉnh. Học xong sơ cấp y thì cô được phân công về đây, một thị trấn miền núi heo hút. Lẽ ra cô đã có thể trở về Phổ An để công tác nhưng vì đất nước đang thời kỳ khó khăn, nhà nước phân công đâu thì cô phải làm thôi. Ba Tơ với Phổ An cũng không cách xa mấy nhưng lúc đó làm gì có xe mà đi nên coi như lên đây sống thì mỗi năm cô cũng chỉ được về vài ba lần.
Cô mong đợi điều gì ở thị trấn này vậy nhỉ? Công việc? Tình yêu? Gia đình?
Cái thời khó khăn đó thật ra người ta chỉ mong đợi có cơm ăn vào bụng thôi chứ mong đợi gì nữa. Không như thời đại của con gái cô bây giờ.
Ở thị trấn này cô cũng không lấy gì làm buồn, ban đầu cô phục vụ y tế trong Ủy ban huyện, được một thời gian thì được chuyển công tác sang trung tâm y tế huyện. Trong thời gian công tác cô đã làm tới chức phó giám đốc trung tâm y tế luôn đó chứ. Giá như cô có điều kiện học hành đàng hoàng hơn, học lên được bác sĩ thì sau này thu nhập của cô sẽ khá hơn rồi, gia đình cũng không phải sống một cuộc sống trung lưu. Nhưng với cô thời gian và điều kiện không cho phép. Lúc lập gia đình với 1 người đàn ông đã qua 1 đời vợ và đang gà trống nuôi con thì cô đã xác định được điều đó rồi, rằng hy sinh bản thân mình để nuôi nấng con cái là điều quan trọng nhất.
Mà lúc mới kết hôn với ba thằng bé, thằng bé đâu chịu gọi cô là mẹ, cả một thời gian sau thằng bé mới chịu thay đổi. Cô hiền một cách kỳ lạ với con cái, nhưng trong công việc hằng ngày lại là một người vô cùng quyết đoán, dám tranh luận với cả sếp tới khi nào ngã ngũ mới thôi. Con gái cô từng chứng kiến việc này, lúc này cô bé còn nhỏ nhưng cũng thấy mẹ mình thuộc dạng ghê gớm lắm mới dám cãi tay đôi với sếp. Lúc đó cô bé cảm thấy mẹ mình vì chuyện công việc đúng sai mà dám bảo vệ quan điểm của mình, mẹ mình thật tuyệt vời quá.
Một trong những điều tuyệt vời nhất mà cô có được ở thị trấn này chính là gia đình và 3 đứa con. 2 trai 1 gái. Cô đến với chồng bằng một tình yêu kỳ lạ. Cô chăm con giúp anh lúc anh đang đi công tác, tự cô gánh nước lo lắng việc nhà cho người đàn ông còn rất trẻ đã phải chịu cảnh gà trống nuôi con. Con trai anh là một đứa trẻ xinh xắn. Nét đẹp thừa hưởng từ người mẹ đã mất. Còn anh là một người đàn ông vui vẻ vô tư, có chút bụi bặm, tính tình phóng khoáng giống hệt như gió bụi tạt vào cửa kính xe lúc anh đang chạy xe vậy. Và tình cảm đến lúc nào không hay. Đó có thể gọi là tình yêu không nhỉ? Giữa một người phụ nữ đã luống tuổi mong lập gia đình ( hay còn gọi là ế ) với một người đàn ông trong cảnh gà trống nuôi con. Nếu gọi cuộc hôn nhân gần 30 năm, mỗi tháng chồng mang tất cả tiền lương về cho vợ chu toàn việc nhà, và cả 3 đứa con điều được học hành đàng hoàng, có công việc ổn định lúc vừa ra trường thì cái này có thể gọi là cuộc hôn nhân hạnh phúc và hơn nữa nó bắt đầu từ một tình yêu kiên trì, bền bỉ, kỳ lạ, vượt qua khỏi mọi nguyên tắc xã hội lúc bây giờ của cô.
Cô chỉ có 1 nhược điểm duy nhất là quá thương chồng thương con tới mức bản thân mình coi nhẹ như không. Cô từ rất lâu rồi đã không sống vì bản thân mình nữa.
Cuộc sống có thể gọi là hạnh phúc, tuy chưa viên mãn. Cô tự bản thân là một người hướng thiện lạc quan, dám đương đầu với khó khăn, cười nhiều, ngủ đủ hay sao mà có thể sống qua chừng ấy những biến cố mà vẫn sống tốt được vậy?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thực sự con rất phục má, lúc con ngã quỵ mệt mỏi, con đã nghĩ "mình không được phép bỏ cuộc! mình là con gái của ai cơ chứ". Ừ mình là con gái của mẹ mình, người mà tối hôm trước mới trải qua một biến cố kinh hoàng nhưng sáng hôm sau vẫn dậy đi làm, công việc vẫn chu tất như thường. Sức mạnh nào để má có thể dậy vào buổi sáng hôm đó. Sức mạnh nào vậy má, đó chỉ có thể là sức mạnh đến từ nội tâm, từ cái ý chí muốn bảo vệ cho chồng con, cho gia đình. Má à, má là người tuyệt vời nhất mà con từng được gặp.

No comments:

Post a Comment