Chiều má gọi lại nói chuyện linh tinh lang tang với má. Nhớ má nhiều.
Ngày nào gọi má cũng lặp đi lặp lại những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày mà sao làm mình thấy vui. Má kể tối qua lúc Nhím gọi là Nhím nịnh ý, Nhím nịnh bà nội vì nội mới mua cho Nhím 1 lốc sữa su su và bánh, lúc nội mua mì tôm Nhím xin thêm cho ba Hương 1 gói mì tôm nữa, nói là để giành cho ba Hương sáng mai ăn sáng. Má kể chuyện hôm nay em Nhím đòi ăn gì, đòi đi bà Kha ra sao hehe, lúc má nói "Bà Kha" ôi trời ơi giọng Quảng đặt sệt lun ý. Nhím nói là nội ơi gọi điện cho Út sao Út lâu về, Út ở SG sao lâu về vậy, sạo lắm luôn gọi điện thì nói được có mấy câu "Út về, Út nhận lương Út mua cho con xe điều khiển nhen Út, còn bé mà biết rồi đó, biết trước biết sau, biết tới lúc mọi người nhận lương mới mè nhoe, con còn giỏi hơn Út nhiều luôn đó.
Đã mấy năm trời rồi giờ mới mở lại facebook cũ mà nó đơ luôn rồi. Muốn xem lại hình hồi xưa, hồi sinh viên mà nhất là đọc lại đống note cũ giờ mà nó là 1 trang giấy hay cuốn sổ thì nó đã nhàu nát lắm luôn rồi á. Mà hôm nay thấy vui vui vì điều gì nhỉ? Chúng ta đã ở gần nhau gần nhau lâu lắm rồi nhỉ, mà cả ngày cả tháng cả năm chưa nói với nhau 1 câu trọn vẹn. Mình càng ngày càng hiểu tính cậu, còn cậu thì thừa sức hiểu mình. Vì mình là người dễ hiểu mà. Mọi suy nghĩ, hành động không dấu vào đâu được. -_- hôm nay nói với mình dài hơn 1 câu khè khè.
Tháng 10 đã qua mang theo nhiều cảm xúc, có những ngày cảm thấy cô đơn cùng cực nhưng rồi có những ngày lại thấy ổn cực kỳ hihi. Kỷ niệm lần đầu tiên được tăng lương nhớ đó nhoa nhoa, ngày 03 tháng 11 năm 2015, lần đầu tiên trong cuộc đời tui tui được tăng lương nhoa mọi người và bà con cô bác, đây là mức lương mà 1 năm trước đây mình mơ ước đây khè khè. Cả cái ban công trồng hoa này nữa nè. Oh yeah, lần đầu tiên trong đời tui được tăng lwownggggggggggggggggggggggggggggggggg nhoa, hạnh phúc quá xá luôn. Hôm đó biết tin muốn báo liền cho bà má, nhưng chưa về nhà được nên chỉ nhắn tin cho Mách bảo Mách nói với má thôi. 1 chặng đường dài nhỉ? Sài Gòn cũng đã không quá tệ với mình, nhưng mà mình phải về đây. hehe.
Liệu điều này sẽ phát triển thành cái gì không nhỉ?
Không thể hình dung được.
Tạm biệt tôi của một thời nhé!
No comments:
Post a Comment