7.25.2015

Sài Gòn, thứ 7 ngày 25 tháng 7 năm 2015

Một ngày năm mình 25 tuổi.

Cậu có để ý ngày hôm nay không, trong tiếng gió, trong tiếng mưa mình gởi lời chúc mừng sinh nhật cậu. Năm 17 tuổi mình đã không bao giờ có thể tưởng tượng được cuộc sống của người trưởng thành lại có thể như thế này, từng nỗi đau, từng kỷ niệm...mình đã đi qua tất cả những điều đó để rồi mình đến được với ngày hôm nay sao? Có những người không chịu nổi sự cô độc nên trở về, có những người chưa đi, chưa biết, chưa tìm hiểu, chưa đau khổ mà đã trở về rồi, vì nghĩ như vậy nên mỗi ngày mình đã luôn cố gắng. Mình đang viết gì đây chứ.

Mọi người bắt đầu hỏi tuổi của mình, tính tuổi của mình nhưng mà mình không thể nói cho họ nghe rằng mình chỉ là một cô gái nhỏ thôi, mình vẫn vậy vẫn không thay đổi gì nhiều, đặc biệt là tâm hồn mình. Mình luôn nghĩ mình là cô bé đó, lúc nghỉ trưa giữa giờ làm, lúc bắt đầu chìm vào giấc ngủ trưa ngắn ngủi mình hay đưa trí tưởng tượng của mình trở về cô bé ngày xưa đó đang nằm dài trên bãi cỏ bên bờ sông nhỏ gần nhà, nghe tiếng nước chảy róc rách, mùi núi rừng, ánh sáng chan hòa và mình cười nữa chứ rồi chìm vào giấc ngủ.

Mà có ai thèm nghe câu chuyện của một người hiểu rõ sự cô đơn là như thế nào không cơ chứ.
Sao mình không viết gì cả, không dám ghi lại điều gì cả. Mình thấy thương mình quá!