Nếu là ta thì ta sẽ gọi đó là sự ngẫu nhiên được sắp đặt tuyệt vời. Thực tế, những điều như thế làm cho thế giới chuyển động.
"Cuối cùng con cũng hiểu. Tại sao cậu ấy lại đến Trash làm với mức lương 980 yen mỗi giờ"
Tuy nhiên, trong lòng tôi nghĩ thế này. Quả thật, chúng tôi là cặp đôi yêu nhau thứ nhì.
Tức là tớ sẽ quay về là tớ của hai tháng trước. Còn lại một mình, tớ sẽ tiếp tục nhớ cậu giống như cho đến giờ tớ vẫn làm. Tiếp tục chờ cậu quay về.
"Ừ, đúng vậy. Tớ yêu đến mù quáng tên ngốc hỏi câu 'Yêu tớ đây á?'
"Ừ, đúng đấy," Karin gật đầu. "Tớ đi gọi cậu ấy về. Cậu ấy cũng đang bị giam giữ trong giấc mơ. Cậu ấy đang đi lang thang. Cứ thế này cậu ấy sẽ không thể quay về được. Không bao giờ Yuji có thể quay về được nữa.
"Thế nhưng biết rằng có một nơi như thế là một điều an ủi hơn bất cứ điều gì."
"Cậu đừng làm bộ rầu rĩ thế chứ. Đây là cách tốt nhất rồi. Đằng nào thì tớ cũng sẽ đến đó. Nếu vậy thì đi sớm hơn một chút thì cũng có khác gì đâu. Vả lại tớ nghĩ nếu là bây giờ, chắc chắn tớ sẽ gọi được Yuji quay về. Tớ cảm giác thế."
"Chắc chắn Trời Phật sẽ ban phước cho Yuji. Cậu ấy phải sống đến trăm tuổi, phải được nhận lương hưu của hạnh phúc."