BT Thứ 2 ngày 23 tháng 6 năm 2014
Mình đang đọc "Nếu gặp người ấy cho tôi gởi lời chào", vẫn là giọng văn ngọt ngào cuốn hút mình khiến mình mê mẩn của Ichikawa Takuji.
Làm sao mà trách Th. được cơ chứ. Cậu bé vô tư hồi nhỏ cũng chơi bắn bi giống mình, người lúc làm việc gì thì vô cùng tập trung tới nỗi quên cả ăn cơm. Bọn mình cũng đã bắt đầu bằng tình yêu nhưng lại vội vàng quá còn gì. Sao tự nhiên hôm nay lại buồn bực vô cớ. Tự nhiên đã quên được rồi, đã im lặng được rồi. Nếu nói nhớ nhung mong mỏi tới phát khóc như hồi MTĐ thật là không có, chỉ là cảm giác nhơ nhớ một số thứ quen thuộc thôi. Hồi đó mình nhớ Hoàng nói mấy ngày không gặp được H, không nói chuyện với H là thấy bứt rứt trong người không chịu được. Hg là cậu bé mình từng rất yêu. Người từng khiến mình khóc rất nhiều. Nhưng giờ cái yêu đó xa vời quá. Cuộc sống mới đó mà bao nhiêu thứ đổi dời. Hg giờ đã làm cha. Nếu có 1 điều ước mình mong Hg sẽ là một người cha tốt.
Mình nói với Th. sao nói chuyện với ông dở dở ương ương vậy, không biết nói chuyện chi nữa hết. ^_^ :) @$ rồi Th. chỉ im lặng như mọi lần thôi.
Học cách buông bỏ vẫn chưa xong mà đòi.
Sáng nay mình với má đi xuống thăm bé Nhẫn, mình thương bé lắm, thích bé lắm, mình hôn bé nữa. Không biết rồi chuyện sẽ tới đâu.