5.20.2014

So lonely!
Trưa mới gọi má ngày 2/6 sẽ có phỏng vấn vòng 2 ở công ty trong Sài Gòn. Má nói trời hôm đó má mắc coi thi mất rồi, nói làm mình thấy buồn cười dễ sợ luôn. Má thì ở Ba Tơ, mình thì ở Đà Nẵng, má nói như thể hôm đó phải cần có má để support mình cái gì đó á nếu không thì mình sẽ không đi phỏng vấn trọn vẹn được, má lúc nào cũng lo lắng tới mức thái quá như vậy.
Cảm giác thật cô đơn, cái cô đơn muốn bật thành tiếng khóc.
Không được khóc không được buồn phải mạnh mẽ lên. Không cần tìm sức mạnh ở đâu vì sức mạnh trong ta là rất lớn.
Có một số việc cần làm phải cố gắng mới được. Hôm ni là ngày thứ 2 ở chỗ mới. Mọi chuyện đang rất ổn. Nếu chưa thì mình cứ giả sử là nó ổn đi, rồi sẽ ổn thôi mà.

"Sắp xa Đà Nẵng rồi, chắc sẽ nhớ biển Đà Nẵng lắm đây, chắc nỗi nhớ sẽ rất da diết và khó chịu, khó chịu tới mức khiến mình muốn bật khóc lên được. Nhưng mình cái đầu hơi bị mách với mau quên nên chắc ráng một thời gian sẽ quen thôi" hihi.

Cố gắng lên con gái! Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!