5.01.2014

Ba Tơ Thứ 5 1/5/2014
Sao nỗi buồn này lại quen thuộc vô cùng.
Cô bé hồi 15, 16 tuổi lúc buồn sẽ ngồi yên tĩnh trong phòng viết nhật ký. Cô bé chỉ biết học và ráng học giỏi.
Cô bé sẽ đi đâu với nỗi buồn này cơ chứ.
Sợ hãi bản thân mình có làm được những điều mình muốn không?
Sợ hãi không dám bước một bước nào thêm nữa.
Suy nghĩ quá nhiều quá phức tạp.
Dạo này mình đã tập ngồi thiền, ngồi khoảng 20 phút. Yên tĩnh. Chỉ hít thở thôi. Mỗi lần thiền xong để sự yên lặng ngự trị trong người nghe nỗi đau lan tỏa khắp cơ thể, nghe tiếng thở dài của chính mình rõ mồn một. Nhớ anh Khánh nói mình nên đi. Anh lúc nào cũng không góp ý cũng không khuyên răn. Anh nhẹ nhàng.

Mình đã đánh mất điều gì vậy trời, đã chạy trốn, tìm một lối thoát. Mình thậm chí không đủ can đảm để ngồi viết nhật ký. Không dám đối diện với lòng mình là sao. Tự nhiên nhớ lại câu này: Vết nứt nơi nỗi buồn tồn tại là nơi những phù phiếm bên ngoài xâm lấn. Dạo này đọc Osho. Những ngày này rảnh rỗi, làm mỗi việc một ít, một tý, không cảm thấy kiệt sức vào những ngày trong tuần hay quá rảnh rỗi và trống rỗng vào thứ 7, chủ nhật. Thấy vẫn nhớ Th. Mong chờ một điều không bao giờ có thể trở thành sự thật. Mình cũng đã chấm dứt với Th thực sự rồi. Đau lòng quá đỗi. 
Mình của nỗi buồn hôm nay ngay bây giờ cũng giống hệt nỗi buồn của nhiều năm về trước.

Quan sát mỗi ngày ba má già đi thật là đau khổ vậy sao? Mình thật là không chịu đựng nổi mà.