Đà Nẵng
Buổi chiều ngồi ngắm trời mưa. Thả tay ra chạm mưa nghe nhạc không lời.
Tình yêu vẫn là điều khiến mình đắn đo những, suy nghĩ nhiều về nó nhất và dành nhiều thời gian cho nó nhất.
Rồi chuyện học hành, công việc cũng chưa tới đâu cả.
Muốn yêu một người dài lâu mà sao đối với mình khó quá đi. Tình yêu không cố níu giữ mà sao cứ trôi tuột qua kẽ tay.
Mệt mỏi chắc tại vì không ngủ trưa được. Điều Momo sở hữu là thời gian và khả năng lắng nghe cũng giống như mình lúc này, rất nhiều thời gian.
Tình yêu trong mình dành cho cậu chưa bao giờ hết cả. Chưa bao giờ tắt. Lòng tự dặn mình không có quyền trách cậu nhưng sao vẫn thấy nước mắt muốn trào ra vậy. Sao cậu nỡ quên khoảnh khắc lần đầu tiên 2 đứa mình đi ăn hủ tiếu với nhao, nói chuyện tào lao cơ chớ. Sao cậu nỡ quên khoảng thời gian đó. Thật ra chẳng có gì sâu đậm cả. Khóc nhiều đau nhiều một lần ngỡ quên được nhưng sao chẳng thể. Lúc nào về phía mình cũng chỉ biết cố gắng thôi là sao.
Nước mắt cứ chan chứa mà rơi. Mình vô tâm với người khác còn cậu thì vô tâm với mình. Có gì khó hiểu đâu. Cảm giác những dòng tin nhắn skype chỉ dừng lại ở phía mình. Mọi thứ như dừng lại vậy.
Mình đã từng yêu cậu biết bao.