Đà Nẵng chủ nhật ngày 04 tháng 05 năm 2014
Đà Nẵng, đêm, nhìn ra ngoài từ tầng 4, mình bắt đầu yêu Đà Nẵng những ánh điện đêm đẹp buồn mà cô đơn, mình yêu cây cầu Trần Thị Lý thân quen mà mình thích nhất trong số tất cả các cây cầu. Vậy mà đòi chia tay nơi này. Mình đã bắt đầu yêu nơi này quá đỗi, ngoài sức tưởng tượng của mình. Xa nơi này chưa được một tháng mà lúc trở ra nỗi nhỡ đong đầy như con mất hồn á, ôi cái ngõ nhỏ ni yêu quá, ôi con đường ni, ôi khung cảnh quen thuộc ni, vậy mà đòi ra đi.
Tối nay không còn như hôm qua nằm thổn tha thổn thức, lúc đầu khóc lóc vì đau tim mà sau tự dưng đau bụng kinh khủng. Mới đau bụng tào tháo đánh một tý mà đã quên cảm giác đau tim rồi. hì hì. Tin nhắn nhận được rất trễ. Không có lý do gì để trách ai cả. Mọi chuyện tự nhiên là vậy mà. Mình không bao giờ có đủ quyền để trách cậu, nhưng mà chiều nay cậu chạy ra một mình có mắc mưa không, có buồn không, mệt mỏi không. Hình như cậu, trái tim cậu là sỏi đá chứ không phải là trái tim của một người bình thường nữa. Mình không nỡ trách cậu điều gì cả. Mình không có quyền. Rứa mà tối cũng khóc nức nở cho được, lâu rồi mới được khóc no nê một bữa tử tế, khì khì.
Lúc mà hiểu ra cái câu ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau thì đã muộn mất rồi. Anh đã có con. :) hị hị.
Con người rồi cũng phải cần đến ai đó để dựa vào lúc ốm đau, giống như cần thiết phải nộp bảo hiểm y tế và phải có bảo hiểm xã hội vậy. Giá mà hồi biết quý trọng người có thể vì mình mà thức suốt đêm trông nom mình ốm, vì mình mà đạp xe mười mấy cây thì chả cần cái bảo hiểm nào trên đời nữa.
Tự nhiên hôm trước cách đây mấy ngày còn ở nhà mở tập nhật ký giấy tờ hồi xưa ra đọc được một câu một ghi lại, chỉ một câu ngang nhiên đứng một mình trong cuốn nhật ký thôi, sao thấy y như nói lên tâm trạng của mình lúc đang lông bông ni :
Em không muốn lại phải ra đi một lần nữa, lại một hành trình dài nữa tới những nơi hoàn toàn xa lạ và tới những con người không quen biết.
Thật là tủi thân quá mà hay là sẽ dễ chịu hơn vậy.
Nhưng mà lúc này ngồi trong phòng trọ ni, 2 con bạn đang ngủ, còn mình thì ngồi trong tối viết mấy dòng ni, lâu lâu ngó ra ngoài cửa sổ, thì quả nhiên đang hạnh phúc vậy.
Hôm qua Mách chở mình ra Đà Nẵng. Mách đi mua máy in màu, máu nói muốn sản phẩm của mình tốt và hơn hẳn người khác. Mách rất là có chí. Mách đi mua máy in hỏi rất kỹ, hỏi vô tư, hỏi cái này cái nọ. Mách có khi sẽ thành công hơn mình. :) Hay là về làm cùng Mách cha á.
Có khi sẽ hạnh phúc hơn.
Cảm giác giống như thời gian ngừng trôi nhưng mình hãy có sự kiên nhẫn đối với hiện tại. Phải có gắng lên, fix you, but if you never try you never know. Mách nói về bày mách học tiếng anh :) hị hị.
Về nghe ba má cãi nhau om xồm làng xóm nghe vui tai, mà giỡn thì cũng muốn rung cửa rung nhà hihi.
Có khi lại hay.