Nghĩ về mấy chuyện vụn vặt mà thấy hạnh phúc quá trời đất. Như hôm trước về nhà, mới cách đây 2 tuần thôi mà về lại trông bé Cua khác lắm mà lanh hơn nhiều, bất ngờ luôn vì bé Cua nói "Hiển về, Hiển về, Hiển về...", bất ngờ và hạnh phúc nữa, Cua học nhanh thế, giờ đã bắt đầu biết nói rồi lại còn hát được nguyên bài "Ba thương con thì con giống mẹ, mẹ thương con thì con giống ba"... lúc đầu tập cho Cua hát, Cua sẽ hát thế này nè, ví dụ mình hát mấy chữ đầu: Ba thương còn thì con giống..., bé Cua sẽ hát lên chữ mẹ giống như điền vào chỗ trống vậy đó, trời ơi giỏi ơi là giỏi luôn. Mới bữa lớn mà biết đánh võ, biết trợn mắt, với hung khỏi nói luôn, lúc nào cũng đòi déo, đòi bấu và cắn họ, ai chọc làm Cua tức là thôi rồi đó, không biết cái tính giống ai kỳ thiệt.
Cua mới bữa lớn chưa được 2 tuổi mà đã lanh lẹ thế rồi, vì bé Cua mình phải cố gắng phải thiệt sự cố gắng mới được. Vì bé Cua nên mình không được phép bỏ cuộc.
Hôm qua dọn đồ dọn đạc chuyển sang phòng trọ khác, phòng này ở chung với chủ ở tâng 3 nhà họ, cũng yên tĩnh không ai làm phiền. Thật ra thời gian qua mình có buồn nhưng mà không suy sụp như con D nói, mình hơi trách nó là lại nói ra câu nó nhưng mà thôi, đây là cuộc hành trình của mình chỉ cần mình hiểu là được, vì đôi chân mình đi trên con đường này chứ không phải người khác, nên mình hãy cố gắng lên. Vi nói Hiển còn may mắn hơn vì nhiều vì còn được tự do đi. Chứ Vi phải ở lại quê, đi làm mà có sướng ích gì đâu. Mình hiện tại vẫn hạnh phúc hơn cả hihi.
Đôi khi cũng thấy ghen tỵ với chính mình đó chứ. Đà Nẵng thì có 1,2 người thân còn thì quen sơ sơ thôi. Ở đó nghe kỳ kèo chuyện tiền bạc mệt người quá, mình vẫn không thể nào quen với điều đó.
Hôm qua gặp lại Th lấy mấy thứ đồ để chuyển phòng, Th vẫn dễ thương dậy. Và vẫn im lặng với mình, mình không thể nào tưởng tượng lại có một người có thể lạnh lùng như vậy nhưng mà cũng không bất ngờ lắm, mình từ nhỏ tới lớn sống với mấy ông anh với toàn con trai không à, nên có những cái không tốt ở con trai mình cũng hiểu cả. Với lại cố gắng để không trách Th điều gì cả bởi vì Th không có lỗi gì với mình hết á, vì mỗi người đều có quyền tự do và đều có quyền lựa chọn, mình đã quyết định buông tay Th rồi nên không khóc nữa, chắc thỉnh thoảng cô đơn quá mới khóc thôi, dù sao thì Th vẫn là người mình nghĩ tới đầu tiên mỗi khi chạy xe từ quê ra Đà Nẵng, vẫn nhớ Th nhiều, thương Th nhiều.
Giờ cố gắng học.