7.05.2013

Thứ bảy

Cậu về hồi này thế? Hình như mình đã thấy cậu thì phải? Mảnh đất này đón cậu như thế nào thế? Bằng một nụ cười hay ký ức xa xưa. Con người nên thuộc về hiện tại thì tốt hơn.
Mình mơ thấy một giấc mơ thật lạ. Giống như giấc mơ anh chị mình thành hình Bé Cua, mình mơ thấy nỗi buồn khi mất cậu... có lẽ con cậu đã thành hình rồi, nếu mình không nhầm thì khoảng tháng 3 hay tháng 4 năm sau cậu sẽ đón nó chào đời đó. Mấy giấc mơ kỳ lạ đó chưa chắc đúng đâu. Cậu đừng tin mình lắm. :) Nhưng đôi khi nó đúng một cách kỳ lạ. Hì hì. Dù sao thì chúc mừng cậu nhé.
Chạy xe từ Đức Phổ về mà lạnh quá. Bình thường là mình sẽ sợ, sẽ tưởng tượng này nọ nhưng mà dạo này mình phát hiện ra, khi ở bên trong con người ta có điều gì quá đau khổ, người ta không còn cảm thấy nỗi đau từ bên ngoài nữa, người ta không còn mở to mắt để nhìn thấy xung quanh mình có gì, bởi vì bên trong một nỗi đau quá lớn. Mình không thuộc loại người bị chế ngự bởi điều đó, mình lúc nào cũng mạnh mẽ, càng mạnh mẽ càng tốt. Chỉ cần một giấc ngủ thôi mà. Như thể ta đã không gặp nhau ngàn năm nay rồi. Có nghĩa là người này chẳng còn nhớ mặt người kia, ta còn không dám hỏi thăm nhau một câu cho ra tình ra nghĩa nữa, có nghĩa là chúng ta không còn nghĩ về nhau nữa, nghĩa là ta đã chết trong nhau tự bao giờ mà ta không biết. Mình biết cậu cũng nhạy cảm nhưng cậu không bao giờ suy nghĩ nhiều như mình, cậu sống vô tư hơn. Từ lúc bắt đầu và kết thúc cũng toàn là nỗi buồn vậy.

Bé Sa nhắn tin nói công ty xxx tổ chức thi tuyển vào 8h, ngày 12/7. Mình cần chuẩn bị thật tốt mới được. Vậy tập trung học lại kiến thức lập trình Java, xem lại một số project mình đã làm. Cố lên! hì hì!

Nghe mùi quá khứ xa xôi quá.
Có thể ta chỉ gặp nhau trong tâm tưởng thôi.
Giấc mơ chập choạng nhớ nhớ quên quên.
Cậu giờ đã biết quý trọng hiện tại hơn bao giờ hết.
Có đôi lần mình mơ thấy cậu, mơ thấy ngày xưa.
Mà không phải những bài hát chia ly sau này, những nỗi buồn sau này,
tất cả đều từ cậu đâu.
Mình không phải thủy chung đến nỗi đó.
Nhưng mà chẳng đi đến đâu cả.
Có điều gì đó trong mình cứ vụn vỡ.
Hoặc là tình yêu của ai đó không đủ mạnh.
Lần gần đây cậu chúc mừng sinh nhật mình,
cậu nói mình 23 tuổi rồi, lớn rồi...
Mình không hiểu...
Mình mãi yếu đuối trước người con trai duy nhất là cậu.
Thời gian ơi xin mau xóa nhòa tất cả.
Mình mong được chết đi một lúc
Để không biết gì hết về nỗi đau này
Để được tỉnh dậy và biết quý trọng cuộc sống của mình
Sao cứ đau đớn hoài vậy trời.
Mình sợ nằm xuống sẽ khóc nên không dám nằm.
Nước mắt cũng đắng lắm cậu đâu biết
Mình đã khóc nhiều khóc nhiều...
Cho cậu mà thôi.

Dù dì thì ta cũng đi đến đây rồi mà còn.
23 tuổi. 23 tuổi.
Mình còn mong được khám phá những gì nữa đây.
Mình phải rời khỏi nơi này thôi.
Nơi này khiến mình mau khóc quá!
Mình sẽ không mơ về cậu nữa.
Linh tinh quá.
Mình sẽ cố gắng sống hạnh phúc. Vui vẻ.
Cậu cũng vậy nhé!
Dù sao thì lời hứa năm nào chúng ta vẫn giữ cho nhau.
Chúng ta đã từng thề nguyền sẽ mang lại hạnh phúc cho nhau.
Chỉ có điều người mang lại hạnh phúc cho cậu không phải là mình.
Còn mình, cảm xúc của mình đã chết tự lúc nào rồi.
Mình sợ hãi vì cứ mãi quanh quẩn trong những ký ức nhạt phai.
Mình càng sợ hãi lại càng nhắc mình phải trở nên mạnh mẽ.
Vì trở nên mạnh mẽ là điều duy nhất mà mình có thể làm được với một người kiêu hãnh như mình.
Với lại, nỗi đau mà tình yêu mang lại cũng thấu hiểu cả rồi. Còn sợ chi nữa. :) Bước tiếp thôi.
Tháng 7, chúc mừng sinh nhật cậu.