Mà sao lại ước mong mãi mãi
Ta từng nhỏ dại tin vào tình yêu như thế
Không cần biết đến khoảng cách
Không cần biết đến ngày mai
Trái tim ta chưa thêm một lần nào dại khờ như thế nữa
Ta vẫn cô đơn đi trong những ngày này
Còn người đã có nơi để về, có người chờ đợi từng đêm
Người đã không còn cô đơn như ta nữa rồi
Dù sao thì cũng cảm ơn...cảm ơn cảm ơn
À, mà hôm vừa rồi đọc được bài thơ hay lắm, tiêu đề rất là khí thế "Tuyển tập những bài thơ buồn nhất". Hè hè, giỡn thôi chớ đọc cho vui chứ đừng có buồn làm chi. Đời mà! hô hô. Và sau đây là một số trong những bài thơ đó.
Ê, mà kể chuyện ni. Giả bộ sau ni có ai hỏi:
- E có người iu chưa vậy?
- Dạ chưa ạ, em ế kể từ hồi mối tình đầu.
Và lịch sự hỏi lại.
- Dạ a có muốn biết gì nữa không ạ.
Ủa, không à, thôi em quay lại test cái ni còn dang dở đã nhen. Hồ hồ.
Nào tập trung chuyên môn nào! Mở một bài hát không lời buồn buồn nữa hỉ?
Trang thơ này em gửi tặng ngày hôm qua. Những ngày chưa xa mà em ngỡ
không bao giờ còn chạm tới. Ngày của những phút đầu bối rối, của những
yêu thương trẻ dại, vụng về. Ngày em đã trao người nông nổi đam mê, khát
khao cháy đến cạn lòng em ấy. Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy. Mà em
nghe lòng đắng đến chênh chao....
Thơ viết cho anh, con chữ đã nát nhàu. Nếu anh đọc, đừng hỏi em đã rơi
bao nhiêu lần nước mắt. Đong đếm chi anh, giờ tất cả đã trở thành kí ức.
Rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng dần qua...
Đừng trách em cố tình lật giở những xót xa. Em gom lại, không phải cho
anh, không phải cho em mà dành cho kỉ niệm. Nếu có một ngày gặp nhau
trên lối hẹn, xin anh hãy mỉm cười-đơn giản thế thôi...! "
Em chưa mặc áo cô dâu
Em chưa mặc áo cô dâu
Mà anh vội bước qua cầu đành sao
Đau thương ta gởi trao nhau
Chỉ còn ảo ảnh đằng sau cuộc tình
Em chưa quên một bóng hình
Khắc sâu tận đáy tim mình bấy lâu
Sao anh chối bỏ mộng đầu
Để rồi tan vỡ đôi câu hẹn thề
Em chưa má cận môi kề
Bên ai khác để lối về mình anh
Nở nào anh lại xa xăm
Bên ai khác để âm thầm mình em
Em chưa lỗi nhịp tơ duyên
Áo cô dâu vẫn dành riêng một người
Nhưng giờ người ấy quên lời
Sang sông bỏ lại một người đợi mong
Em chưa pháo cưới rượu hồng
Mà anh nên nghĩa vợ chồng cùng ai
Tình đành theo gió mây bay
Nhưng em mãi nhớ những ngày bên nhau
Em chưa mặc áo cô dâu
Chỉ mình anh bước qua cầu... chia xa...
Mắt rươm rướm lệ nhạt nhòa
Người đổi thay mặc tình ta bẽ bàng
Anh không vềBài thơ cuối cùng ni không được liệt kê trong top : Tuyển tập những bài thơ buồn nhất. Bài thơ ni mình tình cờ nghe được trong Blog Radio, hôm nay nhớ lại này. Cũng hay lắm.
Anh không về gỡ tóc cho em
Không có anh, tóc buồn, tóc rối
Không có anh đường mưa thành lầy lội
Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh.
Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng
Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng
Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng
Cứ đêm đêm ký ức lại trở về.
Anh không về em chỉ có mình em
Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ
Nếu tình yêu giống như hơi thở
Thì em tin, em đã chết lâu rồi.
Anh không về...
Anh không biết anh ơi
Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố
Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.
ANH MUỐN ĐƯỢC GỌI EM LÀ VỢ
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì mọi người chưa ai gọi thế đâu
Vì trong căn nhà anh chiến tranh làm hoang đổ
Chắc gì mình sẽ gặp lại nhau.
Vì anh đã mong cho em cả điều dữ,
Vì chẳng mấy khi em xót xa anh,
Vì đêm ấy em muốn là em đến,
Không đợi lời anh nài nỉ, cầu van.
Anh muốn được gọi em là vợ,
Không phải để rồi loan báo khắp nơi,
Không phải bởi tự lâu em đã
Luôn bên anh trong mọi sự trên đời.
Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên em
Đâu phải điều đã khiến anh mê đắm,
Anh chỉ cần em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng anh như thầm lặng bao lần.
Cái chết sẽ san bằng tên tuổi,
Như ga tàu, nhan sắc sẽ dần qua.
Có ai đó, khi đời xế bóng,
Sẽ ghen hờn, với ảnh chính mình xưa!
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì sẽ dài vô tận những ngày xa,
Vì rồi đây những bàn tay lạ sẽ
Vuốt mắt quá nhiều người giờ đang ở bên ta.
Vì em luôn đối với anh thẳng thắn,
Không hứa yêu, không hẹn một điều,
Giây phút cuối buổi chia tay của lính
Em mới lần đầu nói dối rằng, yêu!
Em sẽ là của ai? Của anh hay người khác?
Trái tim anh sao biết được bây giờ…
Hãy thứ lỗi, anh gọi em là vợ
Theo quyền những chàng trai có thể chẳng quay về…