Ba đã đưa con đến những vùng đất mơ ước nào thế ba?
Câu cuối cùng ba dặn lúc nào cũng là : cố gắng học nhen con, bằng cái giọng người dân tộc H'rê còn đặc sệt đó, nhất là chữ học đó. Lúc nhỏ ba bảo không học thì về Ba Điền cho mày chăn trâu, rồi hôm nay ba chở bệnh nhân ra Đà Nẵng khám bệnh ba lại bảo lo học đi nhen 2 đứa bay, giờ Ba Điền cũng không còn đất cho bọn bay về chăn trâu nữa đâu.
Rồi con lại nhớ những chuyến xe đi cùng ba, lúc là trên những chuyến xe cấp cứu liên tỉnh, lúc chở mấy cô chú đi công tác. Là những chuyến xe đi cả ngày đường mà con quen cả bụi đường, cơm bụi, và những cảnh vật dọc đường... ba đã vô hình dạy con bao nhiêu điều đó.
Những hôm chiều muộn đi xe thấy người dân đi chặt mía thuê ở Đức Phổ về, có khi ba còn dừng xe lại để chở họ đi nhờ một đoạn. Họ chỉ là những người lao động theo mùa vụ, cứ đi tới nơi nào có thuê làm thì làm, tới mùa thì đi làm thôi, lúc nào lưng cũng nặng trĩu ba lô đồ và đặc biệt là dụng cụ như rìu, dao, và những thứ tối thiểu nhất dành cho cuộc sống tạm bợ. Lúc đó là cảm giác thấy thương, thương những người đó, ba bảo con thấy dân tộc H'rê khổ không, ba nói cũng là con người sao mà họ khổ ? Ba bảo lo học mới thoát được cái khổ đó. Lúc đó con là con bé mười mấy tuổi đầu chứ mấy, những lời ba dạy cứ vô hình theo con, thành những nguyên tắc sống của con trong đời mà càng về sau này con mới định hình được. Ba không bao giờ bảo anh em con phải thế này thế kia, ba dạy bằng những gì ba làm ngay trước mắt con.
Ba làm lái xe cấp cứu đã mấy chục năm trăm nghề rồi, bao nhiêu cảnh đời ba thấy, bao nhiêu người chết ba chở xác về, bao nhiêu người bị thương bị tai nạn lúc thì còn hy vọng, lúc thì mất hết hy vọng rồi, vậy mà cứ nhiều lần con thấy ba vẫn khóc khi thấy gia đình bệnh nhân cứ lo lắng, rồi khóc vì thương con thương cháu họ, ba khóc hay mắt ba đỏ vì bụi đường không biết nữa. Những chuyến xe ba chạy, những bệnh nhân ba đã tận tụy chở đi, ờ là nhiệm vụ của ba, là miếng cơm manh áo, là công việc nuôi anh em con, nhưng mà sao con vẫn thấy thiêng liêng lắm, lúc viết những dòng này là ba vẫn còn đang đi từ Đà Nẵng rồi lên Ba Vinh chở bệnh nhân xong mới được về nhà.
Con thương và yêu ba nhiều lắm!