Có những nỗi buồn ủ kín, chôn sâu đã lên men
màu hoa lệ. Buổi chiều ta đào lên từng viên gạch cũ kỹ, nắm chặt từng
mẩu đất quê nhà. Ngày nào đó đời cũng sẽ ru ta ngủ ngậm ngùi như Trịnh
dưới những viên gạch màu nâu đỏ. Ngày nào đó những người
một thời cho ta quả chát cũng sẽ nằm xuống bên ta ngậm ngùi. Gió thổi
về phía cũ những chênh chao của từng cái nhìn quá quắt. Vui buồn sướng
khổ từ tâm.
Ta đi tìm trong chiều vàng từng bàn chân đã lỗi
nhịp ngày hôm qua. Ở góc phố nào đó có chàng trai mua cho cô gái một bắp
ngô nướng thơm lừng mùa Đông, họ cười và nhìn sâu vào đôi mắt nhau, đôi
mắt mình ngày xưa hình như cũng thế...
Ta đã lịch thiệp với
từng lỗi lầm của người nào đó, ta đã tiếc thương từng niềm gắn bó trượt
tan. Nhưng ta vẫn không tránh khỏi những tổn thương vô cớ, đôi khi ta
vẫn phải sững người trước những điều vô tâm thế đó. Có những buổi chiều
mưa buốt bàn chân...
-st-
Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian
không thể xóa nhòa, nó để lại trong nụ cười những vết sẹo không bao giờ
lành hẳn… Đến một lúc nào đó, niềm vui và nỗi buồn đều có một nỗi mệt
nhọc như nhau. Vì lời hứa giống như một sợi dây co giãn đàn hồi, nếu một người buông tay người còn lại sẽ đau.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Để hàn gắn
lại đổ vỡ, để vuốt ve vết thương đang thành sẹo. Nhưng vết thương kia
tưởng đã lành lặn lâu rồi, bất chợt vỡ òa, bất chợt tỉnh thức trên nỗi
đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không có gì thuộc về quá khứ cả.
Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy,
một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó đã bị sát thương tự hôm
nào.
Đã bao mùa đi qua từ những tháng ngày xa xôi ấy. Nếu trái
tim chẳng còn biết đau, và tự bao giờ nó vô tình khô khốc như một sa
mạc hoang vu. Mọi thứ xuất hiện từ trong giấc mơ, cũng chỉ là điều rơi
lại từ thiên đường xa thẳm, len lỏi qua vầng mặt trời, đi về phía hư vô.
Xuyên qua ô cửa tĩnh lặng buồn tênh. Xuyên qua giông tố cuộc đời, bỏ
lại sau lưng những thương tâm lắng lòng trong day dứt.
Mùa lãng
đãng một khoảng trời nắng gió, có người về và vẫn có người bỏ ra đi như
chưa từng tồn tại. Cuộc đời này vẫn luôn thế. Người ta cứ xa nhau từng
ngày. Ánh mắt chỉ lưu lại lặng yên bên cửa sổ. Nhớ phố xa một ngày Đông
giá, nhớ cao cao ô cửa với cảm giác vỡ tan... Cho những nhung nhớ, đợi
chờ thôi không còn đọng lại bờ môi, để nụ cười rơi rớt trong những chiều
xưa cũ, để ai đó được lãng quên... Và tình yêu chỉ được nhớ những điều
ngọt ngào nhất, dù đã bắt đầu hay kết thúc.
Nếu đã bắt đầu thì
sẽ có kết thúc. Cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn. Cuộc tình nào chẳng có
lúc phai, tàn phai nhan sắc, sức khỏe tiêu hao, lối mòn tình yêu mọc cỏ
xanh màu cỏ úa... Đa đoan mọi cảm xúc thuộc về nhau...
Vậy thì
cứ thích thú mãi cái thời gian phải lòng nhau. Nắng gió thế. Nguyên vẹn
thế. Chỉ có con người là cứ thích cái trò đổi thay. Tự bản thân còn như
thế. Tóc mai chẳng còn mềm. Tình yêu dù đẹp nhưng đầy cảm tính, luôn đi
qua những dại khờ, luôn khó hòa hợp về tính cách, quan điểm sống. Tình
yêu không có khoảng cách luôn là một tình yêu mạnh mẽ, rộng lớn, sâu sắc
và đầy sự hy sinh lẫn bao dung.
Và đừng yêu. Đừng bắt đầu phải
yêu. Tình yêu cứ hò hẹn như ngày mới gặp nhau, mới phải lòng nhau. Vì
thế, chẳng bắt đầu mà cũng chẳng kết thúc. Đừng đặt tên mà cũng đừng gọi
tên tình yêu đó là gì. Hãy để mọi thứ mặc định là thế nhé…
-st-