Có những lời hứa không nên nói. Vì đã biết là trên đời không có gì mãi mãi, vậy hứa để làm gì?
Yêu người. Vì giọt nước mắt người rơi cho ta ngày đó, bảo ta rằng gánh nặng đó để anh sẻ bớt.
Yêu người. Vì chúng ta đã là một qua những ngày tuổi trẻ buồn chán.
Khi ta nắm tay người, thật ra vạn sự trên đời vẫn thế, chỉ có lòng ta nghĩ rằng chuyện gì cũng trở nên dễ dàng hơn.
Yêu người. Vì người yêu ta từ những ngày ta vẫn còn cô độc và lặng lẽ.
Yêu người. Vì người đã là kẻ duy nhất ta có thể kể, về nỗi buồn, về sợ hãi, về cả mơ ước.
Có
những ngày lạnh. Nhìn người như nắng. Yêu thương một người, khởi đầu
như sóng, kết thúc ở hồ. Sóng đã thôi không còn đập, chỉ còn hồ không rõ
nông sâu.
Có một ngày đã muốn hỏi: ta vĩnh viễn ở lại bên cạnh
người, vậy có được không. Tiếc rằng trong đời người đôi khi chỉ có một
cơ hội, đã qua là hết. Niềm tin của một ngừơi vốn rất dễ bể. Có thể ở
lại bên cạnh một người, dù không còn yêu, nhưng vốn không thể níu kéo
một người đã chẳng còn tin.
Vĩnh viễn, vĩnh viễn không thể
tha thứ cho người. Vĩnh viễn . Phải, ta giận người. Vì rốt cuộc ta vẫn
không hiểu trong lòng người, tình yêu của ta nhẹ đến thế sao?
Có thể trách người. Nhưng lời nặng nhất vẫn không nỡ nói ra miệng.
Có thể hận người. Nhưng vẫn không thể để người chịu tổn thương như mình.
Có
thể đó là ngốc nghếch. Ta ngốc nghếch vì chính những ngày xanh nào đó!
Với lòng tri âm sâu sắc nhất, xin cảm ơn về tất cả những gì tôi đang có.
Và với lòng bao dung, xin quên đi tất cả những gì tôi đã mất.
Bởi vì, thực ra cuộc sống còn có thể đẹp hơn thế…
-----------------------
Sao lại kết thúc bằng : thực ra cuộc sống còn có thể đẹp hơn thế...
Dù sao thì nỗi đau vẫn không thể nào diễn tả được, tất cả chỉ là cảm giác. Bao nhiêu năm rồi mà thi thoảng cái đau nhói nơi tim vẫn vậy.
Cậu ấy đã đi xa rồi. Cũng không còn nhớ đã bao lâu không gặp. Ta vẫn sống vẫn cười hằng ngày đấy thôi.
Người ta cần nỗi đau để sống. Như một thói quen vậy. Làm sao mà mình lại đi tới được nơi đây trong những ngày đã không còn tồn tại cậu ấy trong cuộc sống của mình. Gương mặt, đã quên. Giọng nói, đã khác. Yêu thương rồi cũng mất cả rồi.
I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
7.14.2013
Ba
Ba đã đưa con đến những vùng đất mơ ước nào thế ba?
Câu cuối cùng ba dặn lúc nào cũng là : cố gắng học nhen con, bằng cái giọng người dân tộc H'rê còn đặc sệt đó, nhất là chữ học đó. Lúc nhỏ ba bảo không học thì về Ba Điền cho mày chăn trâu, rồi hôm nay ba chở bệnh nhân ra Đà Nẵng khám bệnh ba lại bảo lo học đi nhen 2 đứa bay, giờ Ba Điền cũng không còn đất cho bọn bay về chăn trâu nữa đâu.
Rồi con lại nhớ những chuyến xe đi cùng ba, lúc là trên những chuyến xe cấp cứu liên tỉnh, lúc chở mấy cô chú đi công tác. Là những chuyến xe đi cả ngày đường mà con quen cả bụi đường, cơm bụi, và những cảnh vật dọc đường... ba đã vô hình dạy con bao nhiêu điều đó.
Những hôm chiều muộn đi xe thấy người dân đi chặt mía thuê ở Đức Phổ về, có khi ba còn dừng xe lại để chở họ đi nhờ một đoạn. Họ chỉ là những người lao động theo mùa vụ, cứ đi tới nơi nào có thuê làm thì làm, tới mùa thì đi làm thôi, lúc nào lưng cũng nặng trĩu ba lô đồ và đặc biệt là dụng cụ như rìu, dao, và những thứ tối thiểu nhất dành cho cuộc sống tạm bợ. Lúc đó là cảm giác thấy thương, thương những người đó, ba bảo con thấy dân tộc H'rê khổ không, ba nói cũng là con người sao mà họ khổ ? Ba bảo lo học mới thoát được cái khổ đó. Lúc đó con là con bé mười mấy tuổi đầu chứ mấy, những lời ba dạy cứ vô hình theo con, thành những nguyên tắc sống của con trong đời mà càng về sau này con mới định hình được. Ba không bao giờ bảo anh em con phải thế này thế kia, ba dạy bằng những gì ba làm ngay trước mắt con.
Ba làm lái xe cấp cứu đã mấy chục năm trăm nghề rồi, bao nhiêu cảnh đời ba thấy, bao nhiêu người chết ba chở xác về, bao nhiêu người bị thương bị tai nạn lúc thì còn hy vọng, lúc thì mất hết hy vọng rồi, vậy mà cứ nhiều lần con thấy ba vẫn khóc khi thấy gia đình bệnh nhân cứ lo lắng, rồi khóc vì thương con thương cháu họ, ba khóc hay mắt ba đỏ vì bụi đường không biết nữa. Những chuyến xe ba chạy, những bệnh nhân ba đã tận tụy chở đi, ờ là nhiệm vụ của ba, là miếng cơm manh áo, là công việc nuôi anh em con, nhưng mà sao con vẫn thấy thiêng liêng lắm, lúc viết những dòng này là ba vẫn còn đang đi từ Đà Nẵng rồi lên Ba Vinh chở bệnh nhân xong mới được về nhà.
Con thương và yêu ba nhiều lắm!
Câu cuối cùng ba dặn lúc nào cũng là : cố gắng học nhen con, bằng cái giọng người dân tộc H'rê còn đặc sệt đó, nhất là chữ học đó. Lúc nhỏ ba bảo không học thì về Ba Điền cho mày chăn trâu, rồi hôm nay ba chở bệnh nhân ra Đà Nẵng khám bệnh ba lại bảo lo học đi nhen 2 đứa bay, giờ Ba Điền cũng không còn đất cho bọn bay về chăn trâu nữa đâu.
Rồi con lại nhớ những chuyến xe đi cùng ba, lúc là trên những chuyến xe cấp cứu liên tỉnh, lúc chở mấy cô chú đi công tác. Là những chuyến xe đi cả ngày đường mà con quen cả bụi đường, cơm bụi, và những cảnh vật dọc đường... ba đã vô hình dạy con bao nhiêu điều đó.
Những hôm chiều muộn đi xe thấy người dân đi chặt mía thuê ở Đức Phổ về, có khi ba còn dừng xe lại để chở họ đi nhờ một đoạn. Họ chỉ là những người lao động theo mùa vụ, cứ đi tới nơi nào có thuê làm thì làm, tới mùa thì đi làm thôi, lúc nào lưng cũng nặng trĩu ba lô đồ và đặc biệt là dụng cụ như rìu, dao, và những thứ tối thiểu nhất dành cho cuộc sống tạm bợ. Lúc đó là cảm giác thấy thương, thương những người đó, ba bảo con thấy dân tộc H'rê khổ không, ba nói cũng là con người sao mà họ khổ ? Ba bảo lo học mới thoát được cái khổ đó. Lúc đó con là con bé mười mấy tuổi đầu chứ mấy, những lời ba dạy cứ vô hình theo con, thành những nguyên tắc sống của con trong đời mà càng về sau này con mới định hình được. Ba không bao giờ bảo anh em con phải thế này thế kia, ba dạy bằng những gì ba làm ngay trước mắt con.
Ba làm lái xe cấp cứu đã mấy chục năm trăm nghề rồi, bao nhiêu cảnh đời ba thấy, bao nhiêu người chết ba chở xác về, bao nhiêu người bị thương bị tai nạn lúc thì còn hy vọng, lúc thì mất hết hy vọng rồi, vậy mà cứ nhiều lần con thấy ba vẫn khóc khi thấy gia đình bệnh nhân cứ lo lắng, rồi khóc vì thương con thương cháu họ, ba khóc hay mắt ba đỏ vì bụi đường không biết nữa. Những chuyến xe ba chạy, những bệnh nhân ba đã tận tụy chở đi, ờ là nhiệm vụ của ba, là miếng cơm manh áo, là công việc nuôi anh em con, nhưng mà sao con vẫn thấy thiêng liêng lắm, lúc viết những dòng này là ba vẫn còn đang đi từ Đà Nẵng rồi lên Ba Vinh chở bệnh nhân xong mới được về nhà.
Con thương và yêu ba nhiều lắm!
Loneliness
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - tự do - hạnh phúc
GIẤY XIN PHÉP
Em tên : ĐN Minh Hiển
Hôm nay em viết đơn này xin phép cho em nghỉ một ngày được không ạ?
Vì lý do : em muốn nghỉ một ngày , dậy thôi.
Nghỉ làm gì : Không làm gì cả.
Một ngày nào đó sống cho mình, chỉ cho mình , không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì.
Tự dưng muốn nghe bài này :
http://www.youtube.com/watch?v=eDEMA4-rBtQ
I don't even know if he still thinks of me .
Once he got onboard that unforgiving train
I imagine that he whiled away the time
Through the cold gray morning and the city rain
Tôi không biết là anh ấy còn nghĩ về tôi nữa không
Một lần anh ấy lên chuyến tàu vô định
Tôi nghĩ anh ấy chỉ để thì giờ trôi thôi
Cho qua buổi sáng ảm đạm lạnh lẽo và thành phố mưa nữa chứ
Thinking of somebody else who'll run to him
Who'll ask him did you miss me, maybe now and then
Laughing he'll say well he met this funny girl
But just a summer thing he won't see her again
Nghĩ về người đã chạy theo anh ấy
người đã hỏi anh í " anh có nhớ em không?" , anh ấy trả lời " có thể bây giờ và sau đó"
Bật cười, và anh ấy nói tốt thôi anh đã gặp một cô gái rất vui vẻ
Nhưng cô ấy chỉ là một trong vô vàng những thứ của mùa hè này, anh ấy có lẽ rồi cũng sẽ không thấy cô ấy thêm một lần nữa đâu
Oh God I hope I'm wrong
But I'm not feeling very strong
I've been so up and down so sad
So happy, feeling good and bad
I'm young I'm old I laught I cry
Ôi chúa ơi, tôi hy vọng là tôi đã sai
Nhưng tôi cảm thấy không được tốt lắm
Tôi thật hỗn độn và buồn rầu
Khi thì quá hạnh phúc, lúc ổn lúc không
Tôi trẻ, tôi già , Tôi cười tôi khóc
Tôi nói sự thật nhưng mà đó là lời nói dối thôi
Tôi cứ mãi loay hoay ở nơi tôi chẳng hiểu nỗi mình
I tell the truth but that a lie
I've been so in and out so wild
So well behaved so pure defiled oh solitudine
That word I hate to say
And now I was not crazy to do what we did
I even wish I'd been a bit more crazy still
And kept a little more of him to see me through
He loved me all he could I never had my fill
And then I'm back inside my room he knows so well
I feel again the way he moved I take it slow
I talk to him and he becomes a part of me
And then I know he'll never let the summer go
Oh God I hope I'm right
I won't give in without a fight
And I can take the words they throw
At me for none of could know
That we had something few
Will ever find their whole life through
I wouldn't change a single day
Although the price I have to pay is solitudine
The loneliness is tearing me apart
It tears me up it pull me down and then
It wraps around my heart oh solitudine
Does he remenber all he said to me
I'm young I'm old I laugh I cry
I tell the truth but that's a lie
I've been so in and out so wild
So well behaved so pure defiled oh solitudine
Does he remember all he said to me
And I can take the words they throw
At me for none of could know
That we had something few
Will ever find their whole life through
I wouldn't change sigle day
Although the price I have to pay is solitudine
==================================
Độc lập - tự do - hạnh phúc
GIẤY XIN PHÉP
Em tên : ĐN Minh Hiển
Hôm nay em viết đơn này xin phép cho em nghỉ một ngày được không ạ?
Vì lý do : em muốn nghỉ một ngày , dậy thôi.
Nghỉ làm gì : Không làm gì cả.
Một ngày nào đó sống cho mình, chỉ cho mình , không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì.
Tự dưng muốn nghe bài này :
http://www.youtube.com/watch?v=eDEMA4-rBtQ
I don't even know if he still thinks of me .
Once he got onboard that unforgiving train
I imagine that he whiled away the time
Through the cold gray morning and the city rain
Tôi không biết là anh ấy còn nghĩ về tôi nữa không
Một lần anh ấy lên chuyến tàu vô định
Tôi nghĩ anh ấy chỉ để thì giờ trôi thôi
Cho qua buổi sáng ảm đạm lạnh lẽo và thành phố mưa nữa chứ
Thinking of somebody else who'll run to him
Who'll ask him did you miss me, maybe now and then
Laughing he'll say well he met this funny girl
But just a summer thing he won't see her again
Nghĩ về người đã chạy theo anh ấy
người đã hỏi anh í " anh có nhớ em không?" , anh ấy trả lời " có thể bây giờ và sau đó"
Bật cười, và anh ấy nói tốt thôi anh đã gặp một cô gái rất vui vẻ
Nhưng cô ấy chỉ là một trong vô vàng những thứ của mùa hè này, anh ấy có lẽ rồi cũng sẽ không thấy cô ấy thêm một lần nữa đâu
Oh God I hope I'm wrong
But I'm not feeling very strong
I've been so up and down so sad
So happy, feeling good and bad
I'm young I'm old I laught I cry
Ôi chúa ơi, tôi hy vọng là tôi đã sai
Nhưng tôi cảm thấy không được tốt lắm
Tôi thật hỗn độn và buồn rầu
Khi thì quá hạnh phúc, lúc ổn lúc không
Tôi trẻ, tôi già , Tôi cười tôi khóc
Tôi nói sự thật nhưng mà đó là lời nói dối thôi
Tôi cứ mãi loay hoay ở nơi tôi chẳng hiểu nỗi mình
Lúc thì cư xử tốt, lúc lại hoàn toàn bất cần, oh solitudine
Là từ tôi ghét phải thốt ra nhất
I tell the truth but that a lie
I've been so in and out so wild
So well behaved so pure defiled oh solitudine
That word I hate to say
And now I was not crazy to do what we did
I even wish I'd been a bit more crazy still
And kept a little more of him to see me through
He loved me all he could I never had my fill
And then I'm back inside my room he knows so well
I feel again the way he moved I take it slow
I talk to him and he becomes a part of me
And then I know he'll never let the summer go
Oh God I hope I'm right
I won't give in without a fight
And I can take the words they throw
At me for none of could know
That we had something few
Will ever find their whole life through
I wouldn't change a single day
Although the price I have to pay is solitudine
The loneliness is tearing me apart
It tears me up it pull me down and then
It wraps around my heart oh solitudine
Does he remenber all he said to me
I'm young I'm old I laugh I cry
I tell the truth but that's a lie
I've been so in and out so wild
So well behaved so pure defiled oh solitudine
Does he remember all he said to me
And I can take the words they throw
At me for none of could know
That we had something few
Will ever find their whole life through
I wouldn't change sigle day
Although the price I have to pay is solitudine
==================================
7.13.2013
Ngày tháng năm không nên dùng để đong đếm một mối tình
Ngày tháng năm có đong đếm được không
Mà sao lại ước mong mãi mãi
Ta từng nhỏ dại tin vào tình yêu như thế
Không cần biết đến khoảng cách
Không cần biết đến ngày mai
Trái tim ta chưa thêm một lần nào dại khờ như thế nữa
Ta vẫn cô đơn đi trong những ngày này
Còn người đã có nơi để về, có người chờ đợi từng đêm
Người đã không còn cô đơn như ta nữa rồi
Dù sao thì cũng cảm ơn...cảm ơn cảm ơn
À, mà hôm vừa rồi đọc được bài thơ hay lắm, tiêu đề rất là khí thế "Tuyển tập những bài thơ buồn nhất". Hè hè, giỡn thôi chớ đọc cho vui chứ đừng có buồn làm chi. Đời mà! hô hô. Và sau đây là một số trong những bài thơ đó.
Ê, mà kể chuyện ni. Giả bộ sau ni có ai hỏi:
- E có người iu chưa vậy?
- Dạ chưa ạ, em ế kể từ hồi mối tình đầu.
Và lịch sự hỏi lại.
- Dạ a có muốn biết gì nữa không ạ.
Ủa, không à, thôi em quay lại test cái ni còn dang dở đã nhen. Hồ hồ.
Nào tập trung chuyên môn nào! Mở một bài hát không lời buồn buồn nữa hỉ?
Trang thơ này em gửi tặng ngày hôm qua. Những ngày chưa xa mà em ngỡ
không bao giờ còn chạm tới. Ngày của những phút đầu bối rối, của những
yêu thương trẻ dại, vụng về. Ngày em đã trao người nông nổi đam mê, khát
khao cháy đến cạn lòng em ấy. Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy. Mà em
nghe lòng đắng đến chênh chao....
Mà sao lại ước mong mãi mãi
Ta từng nhỏ dại tin vào tình yêu như thế
Không cần biết đến khoảng cách
Không cần biết đến ngày mai
Trái tim ta chưa thêm một lần nào dại khờ như thế nữa
Ta vẫn cô đơn đi trong những ngày này
Còn người đã có nơi để về, có người chờ đợi từng đêm
Người đã không còn cô đơn như ta nữa rồi
Dù sao thì cũng cảm ơn...cảm ơn cảm ơn
À, mà hôm vừa rồi đọc được bài thơ hay lắm, tiêu đề rất là khí thế "Tuyển tập những bài thơ buồn nhất". Hè hè, giỡn thôi chớ đọc cho vui chứ đừng có buồn làm chi. Đời mà! hô hô. Và sau đây là một số trong những bài thơ đó.
Ê, mà kể chuyện ni. Giả bộ sau ni có ai hỏi:
- E có người iu chưa vậy?
- Dạ chưa ạ, em ế kể từ hồi mối tình đầu.
Và lịch sự hỏi lại.
- Dạ a có muốn biết gì nữa không ạ.
Ủa, không à, thôi em quay lại test cái ni còn dang dở đã nhen. Hồ hồ.
Nào tập trung chuyên môn nào! Mở một bài hát không lời buồn buồn nữa hỉ?
Trang thơ này em gửi tặng ngày hôm qua. Những ngày chưa xa mà em ngỡ
không bao giờ còn chạm tới. Ngày của những phút đầu bối rối, của những
yêu thương trẻ dại, vụng về. Ngày em đã trao người nông nổi đam mê, khát
khao cháy đến cạn lòng em ấy. Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy. Mà em
nghe lòng đắng đến chênh chao....
Thơ viết cho anh, con chữ đã nát nhàu. Nếu anh đọc, đừng hỏi em đã rơi
bao nhiêu lần nước mắt. Đong đếm chi anh, giờ tất cả đã trở thành kí ức.
Rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng dần qua...
Đừng trách em cố tình lật giở những xót xa. Em gom lại, không phải cho
anh, không phải cho em mà dành cho kỉ niệm. Nếu có một ngày gặp nhau
trên lối hẹn, xin anh hãy mỉm cười-đơn giản thế thôi...! "
Em chưa mặc áo cô dâu
Em chưa mặc áo cô dâu
Mà anh vội bước qua cầu đành sao
Đau thương ta gởi trao nhau
Chỉ còn ảo ảnh đằng sau cuộc tình
Em chưa quên một bóng hình
Khắc sâu tận đáy tim mình bấy lâu
Sao anh chối bỏ mộng đầu
Để rồi tan vỡ đôi câu hẹn thề
Em chưa má cận môi kề
Bên ai khác để lối về mình anh
Nở nào anh lại xa xăm
Bên ai khác để âm thầm mình em
Em chưa lỗi nhịp tơ duyên
Áo cô dâu vẫn dành riêng một người
Nhưng giờ người ấy quên lời
Sang sông bỏ lại một người đợi mong
Em chưa pháo cưới rượu hồng
Mà anh nên nghĩa vợ chồng cùng ai
Tình đành theo gió mây bay
Nhưng em mãi nhớ những ngày bên nhau
Em chưa mặc áo cô dâu
Chỉ mình anh bước qua cầu... chia xa...
Mắt rươm rướm lệ nhạt nhòa
Người đổi thay mặc tình ta bẽ bàng
Anh không vềBài thơ cuối cùng ni không được liệt kê trong top : Tuyển tập những bài thơ buồn nhất. Bài thơ ni mình tình cờ nghe được trong Blog Radio, hôm nay nhớ lại này. Cũng hay lắm.
Anh không về gỡ tóc cho em
Không có anh, tóc buồn, tóc rối
Không có anh đường mưa thành lầy lội
Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh.
Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng
Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng
Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng
Cứ đêm đêm ký ức lại trở về.
Anh không về em chỉ có mình em
Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ
Nếu tình yêu giống như hơi thở
Thì em tin, em đã chết lâu rồi.
Anh không về...
Anh không biết anh ơi
Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố
Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.
ANH MUỐN ĐƯỢC GỌI EM LÀ VỢ
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì mọi người chưa ai gọi thế đâu
Vì trong căn nhà anh chiến tranh làm hoang đổ
Chắc gì mình sẽ gặp lại nhau.
Vì anh đã mong cho em cả điều dữ,
Vì chẳng mấy khi em xót xa anh,
Vì đêm ấy em muốn là em đến,
Không đợi lời anh nài nỉ, cầu van.
Anh muốn được gọi em là vợ,
Không phải để rồi loan báo khắp nơi,
Không phải bởi tự lâu em đã
Luôn bên anh trong mọi sự trên đời.
Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên em
Đâu phải điều đã khiến anh mê đắm,
Anh chỉ cần em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng anh như thầm lặng bao lần.
Cái chết sẽ san bằng tên tuổi,
Như ga tàu, nhan sắc sẽ dần qua.
Có ai đó, khi đời xế bóng,
Sẽ ghen hờn, với ảnh chính mình xưa!
Anh muốn được gọi em là vợ
Vì sẽ dài vô tận những ngày xa,
Vì rồi đây những bàn tay lạ sẽ
Vuốt mắt quá nhiều người giờ đang ở bên ta.
Vì em luôn đối với anh thẳng thắn,
Không hứa yêu, không hẹn một điều,
Giây phút cuối buổi chia tay của lính
Em mới lần đầu nói dối rằng, yêu!
Em sẽ là của ai? Của anh hay người khác?
Trái tim anh sao biết được bây giờ…
Hãy thứ lỗi, anh gọi em là vợ
Theo quyền những chàng trai có thể chẳng quay về…
7.10.2013
Maybe one day we will fall in love again
Maybe one day we will fall in love again
But we won't love each other
We love someone else
You will hold another girl's hand
You brush her hair gently than mine
I still worry when it's raining
But I will give raincoat for another guy
The picture of your girl - If I catches it unintentionally
I don't care to draw for it worse
You won't jealous with anyone
In places without you, I wear new clothes
On street with so many people
We glide past normally
Maybe one day I wear a wedding-dress
We could take a picture together but you won't be my husband
My children will love their parent
On the picture they draw about family, it won't have you
Storm goes through the green windows
I will write a poem about children's smiles
About happy meal, about my house and my husband that I love than anything
Like you think about your wife, about forever happiness
Having so many stars light up on sky
I thought you're the only one
But life is not a fairy tale
I listen again to past love songs
Still gently, still eager hopes like that
Still passionately like it's never old
But why the chorus never repeat again?
But we won't love each other
We love someone else
You will hold another girl's hand
You brush her hair gently than mine
I still worry when it's raining
But I will give raincoat for another guy
The picture of your girl - If I catches it unintentionally
I don't care to draw for it worse
You won't jealous with anyone
In places without you, I wear new clothes
On street with so many people
We glide past normally
Maybe one day I wear a wedding-dress
We could take a picture together but you won't be my husband
My children will love their parent
On the picture they draw about family, it won't have you
Storm goes through the green windows
I will write a poem about children's smiles
About happy meal, about my house and my husband that I love than anything
Like you think about your wife, about forever happiness
Having so many stars light up on sky
I thought you're the only one
But life is not a fairy tale
I listen again to past love songs
Still gently, still eager hopes like that
Still passionately like it's never old
But why the chorus never repeat again?
Lại sến nữa rồi...sến nữa đi em
Thêm bài hát ni nữa nhen. Perfect.
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Đọc thơ giống như cảm giác mình được thấu hiểu...
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Đọc thơ giống như cảm giác mình được thấu hiểu...
7.06.2013
Tào lao nữa ùi.
Ừ lúc bắt đầu là lúc kết thúc rồi.
Chưa bắt đầu mà đã có chia ly rồi.
Thôi thì lỡ rồi.
Chưa bắt đầu mà đã có chia ly rồi.
Thôi thì lỡ rồi.
I guess it's time I run far, far away, find comfort in pain
Why do my tear continues falling down on my face? I have enough pain, so please leave me now, let me live with happiness.
The feeling of missing you.
The pain of losing something important to me or just only me think that. I'm stuck with the past, with memory about you.
I know how bless I am. Now I could have time together with my family, I could play and laugh out loud with my pretty niece, she's already all I have these days. It's not your fault because I feel so pain inside, we ended up and said good bye, and you have right to follow your own life. My life is not happy now not because of you, because of mine. I'm too scared of changes around me. My dream is bigger than this reality.
I just want to remember something between us.
Once you said you know all numbers on my family's motor.
You said you cry all night because you worry for me alone at Da Nang.
You love me so much those day. Me too.
Now no one could love me like that.
And before we said goodbye, I pray for you to have happiness. Now do you have all you dream of?
I'm just sitting here and listening to James Blunt's songs. His voice touches me. So long I don't let any feeling into my heart. It's Ok now. I have faced with so many troubles, obstacles. And now the only thing I could do for me is to be strong. To be strong to face the world ahead me. The world is still make me curious, make me excited. I will go, my ex. Bye you - my memory- I will go and enjoy the world.
The feeling of missing you.
The pain of losing something important to me or just only me think that. I'm stuck with the past, with memory about you.
I know how bless I am. Now I could have time together with my family, I could play and laugh out loud with my pretty niece, she's already all I have these days. It's not your fault because I feel so pain inside, we ended up and said good bye, and you have right to follow your own life. My life is not happy now not because of you, because of mine. I'm too scared of changes around me. My dream is bigger than this reality.
I just want to remember something between us.
Once you said you know all numbers on my family's motor.
You said you cry all night because you worry for me alone at Da Nang.
You love me so much those day. Me too.
Now no one could love me like that.
And before we said goodbye, I pray for you to have happiness. Now do you have all you dream of?
I'm just sitting here and listening to James Blunt's songs. His voice touches me. So long I don't let any feeling into my heart. It's Ok now. I have faced with so many troubles, obstacles. And now the only thing I could do for me is to be strong. To be strong to face the world ahead me. The world is still make me curious, make me excited. I will go, my ex. Bye you - my memory- I will go and enjoy the world.
7.05.2013
Thứ bảy
Cậu về hồi này thế? Hình như mình đã thấy cậu thì phải? Mảnh đất này đón cậu như thế nào thế? Bằng một nụ cười hay ký ức xa xưa. Con người nên thuộc về hiện tại thì tốt hơn.
Mình mơ thấy một giấc mơ thật lạ. Giống như giấc mơ anh chị mình thành hình Bé Cua, mình mơ thấy nỗi buồn khi mất cậu... có lẽ con cậu đã thành hình rồi, nếu mình không nhầm thì khoảng tháng 3 hay tháng 4 năm sau cậu sẽ đón nó chào đời đó. Mấy giấc mơ kỳ lạ đó chưa chắc đúng đâu. Cậu đừng tin mình lắm. :) Nhưng đôi khi nó đúng một cách kỳ lạ. Hì hì. Dù sao thì chúc mừng cậu nhé.
Chạy xe từ Đức Phổ về mà lạnh quá. Bình thường là mình sẽ sợ, sẽ tưởng tượng này nọ nhưng mà dạo này mình phát hiện ra, khi ở bên trong con người ta có điều gì quá đau khổ, người ta không còn cảm thấy nỗi đau từ bên ngoài nữa, người ta không còn mở to mắt để nhìn thấy xung quanh mình có gì, bởi vì bên trong một nỗi đau quá lớn. Mình không thuộc loại người bị chế ngự bởi điều đó, mình lúc nào cũng mạnh mẽ, càng mạnh mẽ càng tốt. Chỉ cần một giấc ngủ thôi mà. Như thể ta đã không gặp nhau ngàn năm nay rồi. Có nghĩa là người này chẳng còn nhớ mặt người kia, ta còn không dám hỏi thăm nhau một câu cho ra tình ra nghĩa nữa, có nghĩa là chúng ta không còn nghĩ về nhau nữa, nghĩa là ta đã chết trong nhau tự bao giờ mà ta không biết. Mình biết cậu cũng nhạy cảm nhưng cậu không bao giờ suy nghĩ nhiều như mình, cậu sống vô tư hơn. Từ lúc bắt đầu và kết thúc cũng toàn là nỗi buồn vậy.
Bé Sa nhắn tin nói công ty xxx tổ chức thi tuyển vào 8h, ngày 12/7. Mình cần chuẩn bị thật tốt mới được. Vậy tập trung học lại kiến thức lập trình Java, xem lại một số project mình đã làm. Cố lên! hì hì!
Nghe mùi quá khứ xa xôi quá.
Có thể ta chỉ gặp nhau trong tâm tưởng thôi.
Giấc mơ chập choạng nhớ nhớ quên quên.
Cậu giờ đã biết quý trọng hiện tại hơn bao giờ hết.
Có đôi lần mình mơ thấy cậu, mơ thấy ngày xưa.
Mà không phải những bài hát chia ly sau này, những nỗi buồn sau này,
tất cả đều từ cậu đâu.
Mình không phải thủy chung đến nỗi đó.
Nhưng mà chẳng đi đến đâu cả.
Có điều gì đó trong mình cứ vụn vỡ.
Hoặc là tình yêu của ai đó không đủ mạnh.
Lần gần đây cậu chúc mừng sinh nhật mình,
cậu nói mình 23 tuổi rồi, lớn rồi...
Mình không hiểu...
Mình mãi yếu đuối trước người con trai duy nhất là cậu.
Thời gian ơi xin mau xóa nhòa tất cả.
Mình mong được chết đi một lúc
Để không biết gì hết về nỗi đau này
Để được tỉnh dậy và biết quý trọng cuộc sống của mình
Sao cứ đau đớn hoài vậy trời.
Mình sợ nằm xuống sẽ khóc nên không dám nằm.
Nước mắt cũng đắng lắm cậu đâu biết
Mình đã khóc nhiều khóc nhiều...
Cho cậu mà thôi.
Dù dì thì ta cũng đi đến đây rồi mà còn.
23 tuổi. 23 tuổi.
Mình còn mong được khám phá những gì nữa đây.
Mình phải rời khỏi nơi này thôi.
Nơi này khiến mình mau khóc quá!
Mình sẽ không mơ về cậu nữa.
Linh tinh quá.
Mình sẽ cố gắng sống hạnh phúc. Vui vẻ.
Cậu cũng vậy nhé!
Dù sao thì lời hứa năm nào chúng ta vẫn giữ cho nhau.
Chúng ta đã từng thề nguyền sẽ mang lại hạnh phúc cho nhau.
Chỉ có điều người mang lại hạnh phúc cho cậu không phải là mình.
Còn mình, cảm xúc của mình đã chết tự lúc nào rồi.
Mình sợ hãi vì cứ mãi quanh quẩn trong những ký ức nhạt phai.
Mình càng sợ hãi lại càng nhắc mình phải trở nên mạnh mẽ.
Vì trở nên mạnh mẽ là điều duy nhất mà mình có thể làm được với một người kiêu hãnh như mình.
Với lại, nỗi đau mà tình yêu mang lại cũng thấu hiểu cả rồi. Còn sợ chi nữa. :) Bước tiếp thôi.
Tháng 7, chúc mừng sinh nhật cậu.
Mình mơ thấy một giấc mơ thật lạ. Giống như giấc mơ anh chị mình thành hình Bé Cua, mình mơ thấy nỗi buồn khi mất cậu... có lẽ con cậu đã thành hình rồi, nếu mình không nhầm thì khoảng tháng 3 hay tháng 4 năm sau cậu sẽ đón nó chào đời đó. Mấy giấc mơ kỳ lạ đó chưa chắc đúng đâu. Cậu đừng tin mình lắm. :) Nhưng đôi khi nó đúng một cách kỳ lạ. Hì hì. Dù sao thì chúc mừng cậu nhé.
Chạy xe từ Đức Phổ về mà lạnh quá. Bình thường là mình sẽ sợ, sẽ tưởng tượng này nọ nhưng mà dạo này mình phát hiện ra, khi ở bên trong con người ta có điều gì quá đau khổ, người ta không còn cảm thấy nỗi đau từ bên ngoài nữa, người ta không còn mở to mắt để nhìn thấy xung quanh mình có gì, bởi vì bên trong một nỗi đau quá lớn. Mình không thuộc loại người bị chế ngự bởi điều đó, mình lúc nào cũng mạnh mẽ, càng mạnh mẽ càng tốt. Chỉ cần một giấc ngủ thôi mà. Như thể ta đã không gặp nhau ngàn năm nay rồi. Có nghĩa là người này chẳng còn nhớ mặt người kia, ta còn không dám hỏi thăm nhau một câu cho ra tình ra nghĩa nữa, có nghĩa là chúng ta không còn nghĩ về nhau nữa, nghĩa là ta đã chết trong nhau tự bao giờ mà ta không biết. Mình biết cậu cũng nhạy cảm nhưng cậu không bao giờ suy nghĩ nhiều như mình, cậu sống vô tư hơn. Từ lúc bắt đầu và kết thúc cũng toàn là nỗi buồn vậy.
Bé Sa nhắn tin nói công ty xxx tổ chức thi tuyển vào 8h, ngày 12/7. Mình cần chuẩn bị thật tốt mới được. Vậy tập trung học lại kiến thức lập trình Java, xem lại một số project mình đã làm. Cố lên! hì hì!
Nghe mùi quá khứ xa xôi quá.
Có thể ta chỉ gặp nhau trong tâm tưởng thôi.
Giấc mơ chập choạng nhớ nhớ quên quên.
Cậu giờ đã biết quý trọng hiện tại hơn bao giờ hết.
Có đôi lần mình mơ thấy cậu, mơ thấy ngày xưa.
Mà không phải những bài hát chia ly sau này, những nỗi buồn sau này,
tất cả đều từ cậu đâu.
Mình không phải thủy chung đến nỗi đó.
Nhưng mà chẳng đi đến đâu cả.
Có điều gì đó trong mình cứ vụn vỡ.
Hoặc là tình yêu của ai đó không đủ mạnh.
Lần gần đây cậu chúc mừng sinh nhật mình,
cậu nói mình 23 tuổi rồi, lớn rồi...
Mình không hiểu...
Mình mãi yếu đuối trước người con trai duy nhất là cậu.
Thời gian ơi xin mau xóa nhòa tất cả.
Mình mong được chết đi một lúc
Để không biết gì hết về nỗi đau này
Để được tỉnh dậy và biết quý trọng cuộc sống của mình
Sao cứ đau đớn hoài vậy trời.
Mình sợ nằm xuống sẽ khóc nên không dám nằm.
Nước mắt cũng đắng lắm cậu đâu biết
Mình đã khóc nhiều khóc nhiều...
Cho cậu mà thôi.
Dù dì thì ta cũng đi đến đây rồi mà còn.
23 tuổi. 23 tuổi.
Mình còn mong được khám phá những gì nữa đây.
Mình phải rời khỏi nơi này thôi.
Nơi này khiến mình mau khóc quá!
Mình sẽ không mơ về cậu nữa.
Linh tinh quá.
Mình sẽ cố gắng sống hạnh phúc. Vui vẻ.
Cậu cũng vậy nhé!
Dù sao thì lời hứa năm nào chúng ta vẫn giữ cho nhau.
Chúng ta đã từng thề nguyền sẽ mang lại hạnh phúc cho nhau.
Chỉ có điều người mang lại hạnh phúc cho cậu không phải là mình.
Còn mình, cảm xúc của mình đã chết tự lúc nào rồi.
Mình sợ hãi vì cứ mãi quanh quẩn trong những ký ức nhạt phai.
Mình càng sợ hãi lại càng nhắc mình phải trở nên mạnh mẽ.
Vì trở nên mạnh mẽ là điều duy nhất mà mình có thể làm được với một người kiêu hãnh như mình.
Với lại, nỗi đau mà tình yêu mang lại cũng thấu hiểu cả rồi. Còn sợ chi nữa. :) Bước tiếp thôi.
Tháng 7, chúc mừng sinh nhật cậu.
7.03.2013
From a special boy... I almost love him...hehe
Có những nỗi buồn ủ kín, chôn sâu đã lên men
màu hoa lệ. Buổi chiều ta đào lên từng viên gạch cũ kỹ, nắm chặt từng
mẩu đất quê nhà. Ngày nào đó đời cũng sẽ ru ta ngủ ngậm ngùi như Trịnh
dưới những viên gạch màu nâu đỏ. Ngày nào đó những người
một thời cho ta quả chát cũng sẽ nằm xuống bên ta ngậm ngùi. Gió thổi
về phía cũ những chênh chao của từng cái nhìn quá quắt. Vui buồn sướng
khổ từ tâm.
Ta đi tìm trong chiều vàng từng bàn chân đã lỗi nhịp ngày hôm qua. Ở góc phố nào đó có chàng trai mua cho cô gái một bắp ngô nướng thơm lừng mùa Đông, họ cười và nhìn sâu vào đôi mắt nhau, đôi mắt mình ngày xưa hình như cũng thế...
Ta đã lịch thiệp với từng lỗi lầm của người nào đó, ta đã tiếc thương từng niềm gắn bó trượt tan. Nhưng ta vẫn không tránh khỏi những tổn thương vô cớ, đôi khi ta vẫn phải sững người trước những điều vô tâm thế đó. Có những buổi chiều mưa buốt bàn chân...
-st-
Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian không thể xóa nhòa, nó để lại trong nụ cười những vết sẹo không bao giờ lành hẳn… Đến một lúc nào đó, niềm vui và nỗi buồn đều có một nỗi mệt nhọc như nhau. Vì lời hứa giống như một sợi dây co giãn đàn hồi, nếu một người buông tay người còn lại sẽ đau.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Để hàn gắn lại đổ vỡ, để vuốt ve vết thương đang thành sẹo. Nhưng vết thương kia tưởng đã lành lặn lâu rồi, bất chợt vỡ òa, bất chợt tỉnh thức trên nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không có gì thuộc về quá khứ cả. Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy, một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó đã bị sát thương tự hôm nào.
Đã bao mùa đi qua từ những tháng ngày xa xôi ấy. Nếu trái tim chẳng còn biết đau, và tự bao giờ nó vô tình khô khốc như một sa mạc hoang vu. Mọi thứ xuất hiện từ trong giấc mơ, cũng chỉ là điều rơi lại từ thiên đường xa thẳm, len lỏi qua vầng mặt trời, đi về phía hư vô. Xuyên qua ô cửa tĩnh lặng buồn tênh. Xuyên qua giông tố cuộc đời, bỏ lại sau lưng những thương tâm lắng lòng trong day dứt.
Mùa lãng đãng một khoảng trời nắng gió, có người về và vẫn có người bỏ ra đi như chưa từng tồn tại. Cuộc đời này vẫn luôn thế. Người ta cứ xa nhau từng ngày. Ánh mắt chỉ lưu lại lặng yên bên cửa sổ. Nhớ phố xa một ngày Đông giá, nhớ cao cao ô cửa với cảm giác vỡ tan... Cho những nhung nhớ, đợi chờ thôi không còn đọng lại bờ môi, để nụ cười rơi rớt trong những chiều xưa cũ, để ai đó được lãng quên... Và tình yêu chỉ được nhớ những điều ngọt ngào nhất, dù đã bắt đầu hay kết thúc.
Nếu đã bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn. Cuộc tình nào chẳng có lúc phai, tàn phai nhan sắc, sức khỏe tiêu hao, lối mòn tình yêu mọc cỏ xanh màu cỏ úa... Đa đoan mọi cảm xúc thuộc về nhau...
Vậy thì cứ thích thú mãi cái thời gian phải lòng nhau. Nắng gió thế. Nguyên vẹn thế. Chỉ có con người là cứ thích cái trò đổi thay. Tự bản thân còn như thế. Tóc mai chẳng còn mềm. Tình yêu dù đẹp nhưng đầy cảm tính, luôn đi qua những dại khờ, luôn khó hòa hợp về tính cách, quan điểm sống. Tình yêu không có khoảng cách luôn là một tình yêu mạnh mẽ, rộng lớn, sâu sắc và đầy sự hy sinh lẫn bao dung.
Và đừng yêu. Đừng bắt đầu phải yêu. Tình yêu cứ hò hẹn như ngày mới gặp nhau, mới phải lòng nhau. Vì thế, chẳng bắt đầu mà cũng chẳng kết thúc. Đừng đặt tên mà cũng đừng gọi tên tình yêu đó là gì. Hãy để mọi thứ mặc định là thế nhé…
-st-
Ta đi tìm trong chiều vàng từng bàn chân đã lỗi nhịp ngày hôm qua. Ở góc phố nào đó có chàng trai mua cho cô gái một bắp ngô nướng thơm lừng mùa Đông, họ cười và nhìn sâu vào đôi mắt nhau, đôi mắt mình ngày xưa hình như cũng thế...
Ta đã lịch thiệp với từng lỗi lầm của người nào đó, ta đã tiếc thương từng niềm gắn bó trượt tan. Nhưng ta vẫn không tránh khỏi những tổn thương vô cớ, đôi khi ta vẫn phải sững người trước những điều vô tâm thế đó. Có những buổi chiều mưa buốt bàn chân...
-st-
Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian không thể xóa nhòa, nó để lại trong nụ cười những vết sẹo không bao giờ lành hẳn… Đến một lúc nào đó, niềm vui và nỗi buồn đều có một nỗi mệt nhọc như nhau. Vì lời hứa giống như một sợi dây co giãn đàn hồi, nếu một người buông tay người còn lại sẽ đau.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Để hàn gắn lại đổ vỡ, để vuốt ve vết thương đang thành sẹo. Nhưng vết thương kia tưởng đã lành lặn lâu rồi, bất chợt vỡ òa, bất chợt tỉnh thức trên nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không có gì thuộc về quá khứ cả. Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy, một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó đã bị sát thương tự hôm nào.
Đã bao mùa đi qua từ những tháng ngày xa xôi ấy. Nếu trái tim chẳng còn biết đau, và tự bao giờ nó vô tình khô khốc như một sa mạc hoang vu. Mọi thứ xuất hiện từ trong giấc mơ, cũng chỉ là điều rơi lại từ thiên đường xa thẳm, len lỏi qua vầng mặt trời, đi về phía hư vô. Xuyên qua ô cửa tĩnh lặng buồn tênh. Xuyên qua giông tố cuộc đời, bỏ lại sau lưng những thương tâm lắng lòng trong day dứt.
Mùa lãng đãng một khoảng trời nắng gió, có người về và vẫn có người bỏ ra đi như chưa từng tồn tại. Cuộc đời này vẫn luôn thế. Người ta cứ xa nhau từng ngày. Ánh mắt chỉ lưu lại lặng yên bên cửa sổ. Nhớ phố xa một ngày Đông giá, nhớ cao cao ô cửa với cảm giác vỡ tan... Cho những nhung nhớ, đợi chờ thôi không còn đọng lại bờ môi, để nụ cười rơi rớt trong những chiều xưa cũ, để ai đó được lãng quên... Và tình yêu chỉ được nhớ những điều ngọt ngào nhất, dù đã bắt đầu hay kết thúc.
Nếu đã bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn. Cuộc tình nào chẳng có lúc phai, tàn phai nhan sắc, sức khỏe tiêu hao, lối mòn tình yêu mọc cỏ xanh màu cỏ úa... Đa đoan mọi cảm xúc thuộc về nhau...
Vậy thì cứ thích thú mãi cái thời gian phải lòng nhau. Nắng gió thế. Nguyên vẹn thế. Chỉ có con người là cứ thích cái trò đổi thay. Tự bản thân còn như thế. Tóc mai chẳng còn mềm. Tình yêu dù đẹp nhưng đầy cảm tính, luôn đi qua những dại khờ, luôn khó hòa hợp về tính cách, quan điểm sống. Tình yêu không có khoảng cách luôn là một tình yêu mạnh mẽ, rộng lớn, sâu sắc và đầy sự hy sinh lẫn bao dung.
Và đừng yêu. Đừng bắt đầu phải yêu. Tình yêu cứ hò hẹn như ngày mới gặp nhau, mới phải lòng nhau. Vì thế, chẳng bắt đầu mà cũng chẳng kết thúc. Đừng đặt tên mà cũng đừng gọi tên tình yêu đó là gì. Hãy để mọi thứ mặc định là thế nhé…
-st-
7.02.2013
Talking with myself
Ước mơ được đi khắp thế giới mà sợi tóc bạc của má cũng nhổ không xong. Hài...
- I wish to travel around the world but even I couldn't take time to pull out my mom's gray hair.
Since I came home at Saturday,1st-July-2013, today - the first time I wake up early and have exercise by walking on dyke.
Early morning of summer day, the rice-field covers green color at every view. I love to see the sign like that. I go so many where, my friend's house at Dai Loc, Quang Nam or Le Thuy-Dong Hoi, Quang Binh. So everywhere is the same: the rice-field, the wind blows so comfortable when walking around the field, on the dyke or on the small road between the small area of rice-field.
I like to learn Yoga one day. My home will near a silent place having small roads where people don't usually walk by or notice it. Somewhere like this pic:
And I like that girl...
I'm kind of introvert but inside me I want a life with obstacles, I want to meet so many weird, interesting people on the world, I want to travel somewhere like Monte Carlo or Machi Puchi.
- I wish to travel around the world but even I couldn't take time to pull out my mom's gray hair.
Since I came home at Saturday,1st-July-2013, today - the first time I wake up early and have exercise by walking on dyke.
Early morning of summer day, the rice-field covers green color at every view. I love to see the sign like that. I go so many where, my friend's house at Dai Loc, Quang Nam or Le Thuy-Dong Hoi, Quang Binh. So everywhere is the same: the rice-field, the wind blows so comfortable when walking around the field, on the dyke or on the small road between the small area of rice-field.
I like to learn Yoga one day. My home will near a silent place having small roads where people don't usually walk by or notice it. Somewhere like this pic:
![]() |
| While you are proclaiming peace with your lips, be careful to have it even more fully in your Heart. ~Francis of Assisi |
I'm kind of introvert but inside me I want a life with obstacles, I want to meet so many weird, interesting people on the world, I want to travel somewhere like Monte Carlo or Machi Puchi.
Subscribe to:
Comments (Atom)
