Mùa đông nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chưa kịp đóng...
Sao dạo này trong đầu hay vang lên những câu thơ của Xuân Quỳnh quá. Như buổi chiều hôm nay, trời bông dưng đổ gió và mưa. Một buổi chiều mưa như nhiều buổi chiều buồn bã đã từng trải qua trong đời mình. Sao tuổi trẻ của tôi có nhiều ngày buồn thế! Có những ngày tôi chỉ đứng lặng ngắm mưa, và đắm chìm vào nỗi buồn đó.
Mà thật ra thì, nỗi buồn cũng thật đẹp chứ sao.
Nhớ lại cái thời thèm đọc thơ. Những bài thơ, những câu thơ buồn có, vui có... cứ theo tôi qua mỗi chặng đường, mỗi hương vị cảm xúc. Cái thời đó đâu rồi trời. Chỉ cần thích một bài thơ Xuân Quỳnh là chỉ chờ dịp ba chở xuống thành phố, đòi ba bằng được cho con ghé siêu thị, chỉ vô mỗi quầy sách và ngất ngây niềm say mê và yêu thích đó. Tìm cho được cả một tập thơ Xuân Quỳnh. Vẫn nhớ cuốn thơ đó mình mua. Tuyển tập tất cả những bài thơ Xuân Quỳnh và có cả thơ của Lưu Quang Vũ nữa. Cuối sách còn kể lại hoàn cảnh Xuân Quỳnh viết bài thơ đó nữa, nhớ nhất là "Chồi biếc", "Anh", "Thời gian trắng"...
Mình cứ hay nghĩ sao mình lại dễ cảm thơ Xuân Quỳnh đến vậy, tâm hồn thật đẹp của một người đàn bà làm thơ. Làm thơ như cuộc đời nó thế. Như tình yêu thế. Như nỗi xa cách nhớ nhung khắc khoải là thế. Và có những tâm hồn gần gũi nhau đến lạ. Trên thế giới này mình đã không cô đơn mà.Nhưng mình đã đánh mất đi cái nhạy cảm và tinh tế ấy đâu rồi. Chẳng lẽ mình đã từng rất hạnh phúc chớ không phải bây giờ sao?
Sống với cảm xúc của mình và dùng câu từ để khắc họa lên nó giống như một cuộc phiêu liêu vậy. Mình đã không dám, mình quên đi bằng cách làm những việc khác. Mình vẫn yêu cái buổi chiều buồn như thế này nhưng không biết làm gì để thoát khỏi, có làm gì thì nỗi buồn vẫn như một màng mỏng bao quanh nơi tim.
Tới khi nào có ai đó sẽ cùng mình chia sẻ mọi điều. Mình hứa sẽ là chính mình và yêu thương nhiều nhất có thể.
Hàng cây xà cừ trước sân
Khoảng sân sau nhà 1 ký túc xá :


No comments:
Post a Comment