Thư à, cháu yêu của cô.
Mấy hôm nay sáng ra trời dễ chịu lắm cháu cả. Cả khoảng sân ký túc xá tràn ngập mùi hương của mùa thu còn chưa kịp tới, cô cứ muốn đứng mãi một chỗ mà hít thở cái không khí này, giữ lại cho mình cảm giác khoan khoái. Vậy mà hôm nay cô Út ngủ nướng, tại tối cô phải thức khuya hoàn thành bài báo cáo của dự án mới, nhỏ thôi, nhưng mà mới bắt đầu sao cô thấy khó quá. Mà cô hứa với mình là không được bỏ cuộc giữa chừng. Phải làm gương cho Thư chứ!
Cháu ở nhà mấy hôm nay có hay thức khuya khóc và quấy mẹ không vậy?
Cô nhớ cháu nhiều nhớ lắm đó, chỗ nào cũng có hình cháu, đôi mắt cháu, cái mũi thò lò nè, cả đôi môi chúm chím nữa, yêu cháu bao nhiêu.
Vừa rồi cô về quê, trước khi đi có ghé thăm cháu nè, hôm thứ 2 tuần này đó, cháu ngoan lắm, khóc một tý mà cho cháu bú mẹ là cháu im liền, mà cháu bú làm như đói lắm đó, ngoan, mau ăn chóng lớn nhen. Cô đã giành sẵn cho cháu cả một khoảng trời yêu thương phía trước rồi nè...
Mà không phải mọi chuyện đều hoàn hảo hết cả cháu à, cô hứa với cháu là cô sẽ yêu thương cháu, lo cho cháu, bày cháu học và quan trọng nhất là dạy cho cháu cách nhìn thế giới này bằng con mắt tinh tế và ngập yêu thương, cháu hãy cảm nhận mọi thứ bằng trái tim nhé, cô sẽ dạy cháu đến ngay cả con sâu trong kén cũng là một tuyệt tác của thiên nhiên, cô sẽ dạy cho cháu làm những con diều giấy có thể bay trong buổi chiều đầy gió ở một cánh đồng của một vùng quê nào đó, nếu ngày đó vẫn còn có một cánh đồng trên thế gian này cho cháu chạy nhảy và vui chơi, mà không có thì cô vẫn sẽ nhất định tìm ra cho cháu một cánh đồng nơi cháu sẽ nhớ mãi nhiều năm về sau trong cuộc đời mình nữa. Nhưng mà không phải mọi thứ đều trọn vẹn cháu à...Nếu mà...
Nếu một ngày ba mẹ cháu không còn yêu thương nhau nữa thì sao? Nhìn mẹ cháu khóc mà cô cũng khóc theo. Nước mắt rơi trên má cháu hồng hào, lúc đó cháu đang nằm chơi, cái đầu tí hon ngó nghiêng lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ đâu. Miệng còn cười chúm chím nữa. Nhìn cháu vô tư ngây thơ và đáng yêu quá. Sao nỡ...
Có những chuyện cứ tự nhiên nó đến thôi, kể cả những rạn nứt nữa cháu à, có những điều không thuộc khả năng của cô, nhưng một khi có thể có sẽ ráng hết sức.
Mà nếu một ngày ba mẹ cháu không còn yêu thương nhau nữa thì sao?
Cô sẽ yêu cháu nhiều cho cả phần của ba mẹ cháu nữa, đủ không Thư ơi...
Yêu cháu vô cùng.
No comments:
Post a Comment