Sao vậy, em đã đi qua bao nhiêu nỗi đau rồi mà
Chuyện nhỏ như vầy mà không chịu được thì làm sao
Ai đã từng nói là dù trong cuộc đời này có những lúc trái tim cảm nhận những điều không thể chịu đựng được thì lúc đó cũng ráng vượt qua mà.
Nhưng mà sao có những lúc trái tim lại trở nên nặng nề đến thế.
Cứ nhói đau.
Rồi lại nghe làm ơn.
Lại chỉ thèm nắm bàn tay đó.
Yêu con người đó.
Mong được chờ đợi bởi chỉ người đó.
Nhưng mà người đó sẽ không tìm em nữa đâu. Người đó đã đến nơi mà người muốn được dừng chân rồi. Người đó đã gặp được người con gái mà họ lựa chọn rồi, sau em.
Người ta đã nắm một bàn tay khác.
Hôn một bờ môi khác.
Và được yêu bằng một trái tim khác.
Vậy mà em lại bảo có thể đọc được nỗi nhớ và cảm xúc của người ta khi trở về nơi hai người từng hiểu rất rõ về nhau.
Vậy mà em lại mong mỏi trái tim người ta luôn giữ mình trong một góc nào đó, sâu kín và không thể nào tìm ra cũng được.
Vậy mà trong em vẫn chờ đợi những điều không thể.
Vậy mà trong một nơi sâu kín nơi em, em vẫn tin ngày trở về và hội ngộ.
Trong em, luôn luôn, thị trấn nhỏ này chỉ có em và người đó, yêu thương.
Người ta cứ hát mãi những bài hát chia tay. Chia phôi. Ly biệt. Rồi đắm chìm vào nỗi đau đó. Như không có nỗi đau đó thì họ không thể sống được á. Và em cũng vậy.
Nên hôm nay em bảo em sẽ không nghe nữa đâu. Em sẽ nghe "If you happy and you know...", em sẽ nghe "Lucky...", em sẽ nghe "Everyday I love you...".
Rằng trái tim em sẽ hướng về hướng đông vào mỗi sáng sớm. Yêu đời.
Mà sao mắt cứ cay hoài thì.
Cô bé ơi, phải mạnh mẽ lên chứ!
No comments:
Post a Comment