8.10.2012

Cu Thảo , bé Pha

Em Thảo bay từ Nga về thăm gia đình được 2 tháng, vừa rồi em mới ghé Đà Nẵng thăm lại trường và bạn bè cũ. Ở nhà lúc mấy chị em đi uống nước mía trước quảng trường mình hứa sẽ chở em đi 1 tour Đà Nẵng. Đúng như lời hứa ra thì dẫn em đi thôi. 2 chị em chạy xe hết một vòng quanh bán đảo Sơn Trà tuyệt đẹp.
Nói rất nhiều, chia sẻ rất nhiều. Mình cũng muốn đi du học như em, muốn được sống ở một đất nước khác, nói tiếng nước ngoài thật chuẩn và trải nghiệm thật nhiều.
Con người thật mâu thuẫn mà, như mình nè, muốn đi xa muốn hiểu biết nhưng trái tim lại nhạy cảm vô cùng, lúc nhớ nhà lại mong chạy một mạch về nằm ôm má ngủ một giấc.
Nhưng mà ở ngay đây mình vẫn sẽ trải nghiệm được chớ. Mình sẽ đi nhiều, tham gia nhiều hoạt động. Sắp tới ngày 6-9 bắt đầu học tiếng Nhật nè, mình phải làm thật pro đó nhen.
Dù bao mơ ước và khát vọng của mình là gì thì điều thật sự chạm đến trái tim là cuộc sống còn nghèo khổ của người dân H'rê của mình. Mình không màng giàu sang, không cần nhiều tiền, chỉ cần 1 cuộc sống bình thường nhưng mà nếu muốn làm gì đó cho người dân quê mình thì mình cần nhiều hơn thế cần tiền, cần hiểu biết, cần các mối quan hệ. Chỉ có điều mình có quyết tâm làm những điều đó không?
Nói chuyện với Pha, nghe Pha kể về cuộc sống gia đình khó khăn, đi học Đại học mà gia đình không có tiền chu cấp. Pha là sinh viên thuộc diện cử tuyển đó. Hồi chiều những điều Pha kể, Pha nói với mình thật sự chạm vào trái tim mình, làm mình muốn bật khóc vì thương Pha. Đó chính là những điều làm mình phải suy nghĩ thật sự. Tại sao có người lại khổ thế. Sống 1 cuộc sống ràng buộc, trong khi chúng ta có thể sống tự do sống tốt hơn mà.
Tiền bạc đúng là một điều ràng buộc, mình phải làm chủ nó, xây những giấy mơ lớn mới được. Mình hãy thay đổi cái con người nhút nhát như mình, học hỏi để đạt được mục đích của đời mình là giúp cho người H'rê bớt khổ.
Đâu rồi ước mơ xây những ngôi trường khang trang trên nơi heo hút nhất của Ba Tơ.
Đâu rồi ước mơ mang đến cho mỗi đứa trẻ người dân tộc H'rê một chiếc máy tính để phục vụ việc học.
Đâu rồi ước mơ xây bệnh viện sinh thái phục vụ cho cả người giàu và người nghèo ở Ba Tơ.
Đâu rồi cái thương và yêu đôi bàn chân trần giữa trưa nắng đi làm rẫy.
Đâu rồi cái háo hức sôi nỗi trong tim khi tha thiết mong mỏi muốn làm điều đó.
Đâu rồi tình yêu nguồn cội sâu thẳm trong tim mình.
Bắt nguồn từ những việc mình là bây giờ, kiến thức, kế hoạch lâu dài.
Mình không thể không làm điều đó được, ít nhất là thử. Giống như là trong máu của mình thôi thúc mình nghĩ về điều đó làm điều đó đạt được điều đó.
Mình phải làm thôi.

No comments:

Post a Comment