I want to send word to someone at the ends of the world, Do you remember our pledge when hearing the rain fall?
7.30.2014
Baby laughing while getting shots :)
So happy when seeing this short video, all these hours I focus on watching "Grey's Anatomy", and seeing this, oh, it's extremely happy! My dreams to become a doctor and to be helpful for people. Is it gonna end or I will have a chance to do it, what are really make me feel happy and truly alive?
I hope I could chase "Bionics" and make it become my shining career.
7.28.2014
- Chị đã tính toán cho tương lai của mình thế nào?
- Tôi có thói quen lập kế hoạch. Ví dụ từ 1 đến 18 tuổi là học tập, 18 - 25 tuổi là khám phá thế giới, tìm hiểu và hoàn thiện bản thân. Hiện tại, tôi có kế hoạch cho 10 năm. Đến năm 35 tuổi, hy vọng tôi sẽ trở thành một người thành đạt, nói được bốn thứ tiếng, có bạn bè khắp nơi trên thế giới, làm chủ được công việc và làm chủ cuộc sống của mình.
Ở bất kỳ thời điểm nào, tôi cũng luôn mong muốn mình là một cô gái khỏe mạnh, năng động và hạnh phúc.
7.25.2014
7.24.2014
Hugh Herr: The new bionics that let us run, climb and dance
http://www.ted.com/talks/hugh_herr_the_new_bionics_that_let_us_run_climb_and_dance/transcript
Theo đuổi cái này. Mình thật sự bị mê hoặc.
7.23.2014
Yuki Kajiura - Grandpa's Violin
Và cuối cùng hạnh phúc lại vẫn nguyên sơ như những ngày thơ bé vậy thôi...
Nhìn cái xe đạp mà cũng thấy hạnh phúc nữa chứ
Cả buổi chiều nay xe đạp không ở nhà, má đạp xe đạp vô bệnh viện làm một số giấy tờ cho ba.
Má mặc quần tây, áo đàng hoàng lịch sự, đeo túi xách sang một bên, cỡi xe đạp. hihi.
À mà xe đạp ở nhà mình không được gọi là xe đạp mà được gọi nguyên một cụm ni nè: Xe cúp của bà Chín - ba gọi, xe cúp của bà má - Hiển gọi, có khi xe cúp được thay bằng xe dream của bà Chín, có khi lại xe tay ga của bà Chín, tùy theo hoàn cảnh và tùy hứng, nhưng khi gọi nguyên một cụm như vậy thì ai cũng biết là đang đề cập tới xe đạp của má.
Xe này hồi mình nhận tiền từ Sutolym, rồi lúc chạy xe máy một mình từ ĐN về QN mình ghé QN mua xe rồi chở về BT nữa là 60 cây số, 60 cây số tưng tửng và điên điên của mình, lúc chạy xe máy về đằng sau là cái xe đạp ai cũng nhìn hết trơn. Mà cuối cùng ngày đầu tiên xe đạp về nhà mình cũng là một ngày hạnh phúc chớ nhỉ. Má mình ra đứng ngó ra cổng cũng thấy sảng hồn vì cái xe đạp được cột cồng kềnh trên xe. Rồi nữa mấy cô hàng xóm vừa đứng cười mình vừa khen mình, không biết đường nào mà lần mà.
À, lúc chiều chưa thấy má về, chưa nghe tiếng má nhưng thấy cái xe đạp dựng ở hành lang rồi, nên mới nói mới nhìn cái xe đạp dựng một cách thân thuộc vậy đã thấy hạnh phúc rồi. Người như mình đúng là đi đâu cũng thấy hạnh phúc.
Sinh nhật 24 tuổi này chắc mình sẽ lại cô đơn, lần này lại không có bạn bè người thân bên cạnh.
Nhưng chắc sẽ ổn mà, người vô tư như mình... hì hì...
Năm tháng đã dần cũ kỹ hết rồi.
Chỉ sợ mình không còn tin vào hạnh phúc mà mình chắc chắn sẽ nhận được.
Gần thôi.
Má mặc quần tây, áo đàng hoàng lịch sự, đeo túi xách sang một bên, cỡi xe đạp. hihi.
À mà xe đạp ở nhà mình không được gọi là xe đạp mà được gọi nguyên một cụm ni nè: Xe cúp của bà Chín - ba gọi, xe cúp của bà má - Hiển gọi, có khi xe cúp được thay bằng xe dream của bà Chín, có khi lại xe tay ga của bà Chín, tùy theo hoàn cảnh và tùy hứng, nhưng khi gọi nguyên một cụm như vậy thì ai cũng biết là đang đề cập tới xe đạp của má.
Xe này hồi mình nhận tiền từ Sutolym, rồi lúc chạy xe máy một mình từ ĐN về QN mình ghé QN mua xe rồi chở về BT nữa là 60 cây số, 60 cây số tưng tửng và điên điên của mình, lúc chạy xe máy về đằng sau là cái xe đạp ai cũng nhìn hết trơn. Mà cuối cùng ngày đầu tiên xe đạp về nhà mình cũng là một ngày hạnh phúc chớ nhỉ. Má mình ra đứng ngó ra cổng cũng thấy sảng hồn vì cái xe đạp được cột cồng kềnh trên xe. Rồi nữa mấy cô hàng xóm vừa đứng cười mình vừa khen mình, không biết đường nào mà lần mà.
À, lúc chiều chưa thấy má về, chưa nghe tiếng má nhưng thấy cái xe đạp dựng ở hành lang rồi, nên mới nói mới nhìn cái xe đạp dựng một cách thân thuộc vậy đã thấy hạnh phúc rồi. Người như mình đúng là đi đâu cũng thấy hạnh phúc.
Sinh nhật 24 tuổi này chắc mình sẽ lại cô đơn, lần này lại không có bạn bè người thân bên cạnh.
Nhưng chắc sẽ ổn mà, người vô tư như mình... hì hì...
Năm tháng đã dần cũ kỹ hết rồi.
Chỉ sợ mình không còn tin vào hạnh phúc mà mình chắc chắn sẽ nhận được.
Gần thôi.
7.22.2014
Ổ điện bị thương
Hôm nay ổ điện bị thương.
Nước mưa theo đường ống nước mà chạy tọt vô ổ điện chỗ má hay găm cơm găm nước.
Trời cuối tháng 7 Ba Tơ của mình đã chuyển sang mùa mưa rồi.
Mưa trắng trời trắng đất.
Có 1 điều mình giờ mới nhận ra là mình đã gắn liền với những cơn mưa giông vào buổi chiều như thế này biết bao.
Cơn mưa giông mang lại cảm giác thân thuộc kỳ lạ.
Ở Ba Tơ cũng nhiều sấm chớp nữa chứ. Giữa cơn giông là sấm đánh ấm ầm. Chưa thấy nơi nào mình sống và đi qua mà nhiều giông, nhiều sấm như ở quê mình.
Chắc tại nhiều mưa nên mình hay ở nhà mới siêng học và học giỏi được như này nhỉ.
Hồi nhỏ mình lớn lên bằng mấy câu này nè:
Mình nhớ nhà mình ít có không gian yên tĩnh để học, ti vi mọi người hay bật to, nhưng mình nhớ năm mình học cấp 3 mình hay ngồi học ở nhà ngang, chỗ phòng anh Hương chị Vân bây giờ, mình nhớ cái cảm giác say mê học dưới ngọn đèn màu đỏ. Mình cần cùng với niềm say mê đó đi xa xa hơn nữa nghe chưa.
Ba đã làm tạm một cái ổ điện để chiều găm cơm nấu ăn.
Ở nhà lần này là lâu nhất lại quen cái nếp nhà sau bao ngày bôn ba đi xa.
Mình lại tiếp tục đi đây, chân sẽ lại đi nữa...
Nước mưa theo đường ống nước mà chạy tọt vô ổ điện chỗ má hay găm cơm găm nước.
Trời cuối tháng 7 Ba Tơ của mình đã chuyển sang mùa mưa rồi.
Mưa trắng trời trắng đất.
Có 1 điều mình giờ mới nhận ra là mình đã gắn liền với những cơn mưa giông vào buổi chiều như thế này biết bao.
Cơn mưa giông mang lại cảm giác thân thuộc kỳ lạ.
Ở Ba Tơ cũng nhiều sấm chớp nữa chứ. Giữa cơn giông là sấm đánh ấm ầm. Chưa thấy nơi nào mình sống và đi qua mà nhiều giông, nhiều sấm như ở quê mình.
Chắc tại nhiều mưa nên mình hay ở nhà mới siêng học và học giỏi được như này nhỉ.
Hồi nhỏ mình lớn lên bằng mấy câu này nè:
Chưa học bài xong chưa đi ngủ
Chưa làm bài đủ chưa đi chơiBây giờ thì:
Tập trung là bí quyết của mọi thành công trong cuộc sống
Thành công chỉ đến với những người làm việc tận tâm và luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp
Không cần tìm sức mạnh ở đâu vì sức mạnh trong ta là rất lớn
Mình nhớ nhà mình ít có không gian yên tĩnh để học, ti vi mọi người hay bật to, nhưng mình nhớ năm mình học cấp 3 mình hay ngồi học ở nhà ngang, chỗ phòng anh Hương chị Vân bây giờ, mình nhớ cái cảm giác say mê học dưới ngọn đèn màu đỏ. Mình cần cùng với niềm say mê đó đi xa xa hơn nữa nghe chưa.
Ba đã làm tạm một cái ổ điện để chiều găm cơm nấu ăn.
Ở nhà lần này là lâu nhất lại quen cái nếp nhà sau bao ngày bôn ba đi xa.
Mình lại tiếp tục đi đây, chân sẽ lại đi nữa...
7.21.2014
Living at my home where it is filled of laughter and happiness.
I read all news about MH17, this picture above when a woman puts flowers infront of Ha Lan embassy at Moscow. People around the world always hope and live for peace and hope. People feel pain when war happens and others die.
I wanna cry because of this.
7.19.2014
7.18.2014
7.17.2014
Tình đã đi xa mất rồi!
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mong-Manh-Tinh-Ve-Quoc-Thien/ZWZDBOD0.html
Nghe mong manh tình về cứ như nỗi buồn dai dẳng lại trở về vậy. Chợt nhận ra tình yêu đã đi xa nơi nào mất rồi.
Tháng 7 năm ngoái mình đang ở Đà Nẵng tìm việc làm nhỉ? Mình nhớ lúc fsoft gọi điện nói mình đậu là lúc mình đang ngồi cà phê sách một mình chỗ Nam Phương, đường Lê Duẩn. Lúc đó chưa có Th trong tim mình. Nghe tin có việc làm thiệt là vui thiệt là hạnh phúc luôn, giờ mình không theo tester nữa, bắt đầu một hành trình mới, có cảm thấy sợ hãi đôi chút nhưng mà mọi việc sẽ ổn thôi.
Không biết Th có bao giờ hiểu con người cô đơn và trầm lặng là mình, có lẽ vì Th chưa bao giờ yêu mình. Xa rồi, xa Th mấy trăm cây, tới tháng 8 là sẽ xa ngàn cây rồi :) ngàn cây số, sẽ nhớ lắm đây.
Mình nhớ cảm giác yên bình khi ở chung 1 thành phố với Th, dù lúc đó bọn mình không liên lạc không nói chuyện nhưng mình vẫn mơ hồ cảm giác được gần người mình yêu. Tự nhiên vẫn còn nhớ Đà Nẵng ghê, hơn 6 năm chứ ít à, và những mối tình đi qua, nước mắt khóc cũng nhiều. Mình nhớ Đà Nẵng lúc chạy xe máy ra đi qua bùng binh cầu Trần Thị Lý rồi cầu Rồng, cả con đường hướng ra biển lành lạnh. Sao mình lại cô đơn thế nhỉ, lúc nào cũng cô đơn.
Mình dù sao cũng đã cùng Th qua một mùa lạnh, và những ngày bão nữa chớ. Mùa Bão năm nay mình không ở ĐN nữa, coi thử thời tiết SG có khác ĐN không, có lạnh không. Mùa đông ĐN làm mình nhớ nhiều thứ quá. Nhớ yêu thương đã qua cả cái khát khao mong mỏi được yêu, được ấm áp nữa.
Mình nhớ Th qua phòng mình hay mặc cái áo khoác gió màu đen, lúc trời lạnh quá Th sẽ mặc cái áo len ở bên trong rồi mới khoác áo khoác gió ở ngoài, mình đã yêu con người đó biết bao nhiêu, người cùng mình qua một mùa đông ngắn ngủi. Mình thích cả lúc Th yên lặng nằm gác tay lên gối nghe nhạc không lời, mình yêu con người này biết bao.
Nhưng chắc là mình vẫn chưa hiểu Th nhiều như mình nghĩ đâu. Mình thật ngốc nghếch mà.
Trong số tất cả bạn bè mình vẫn thương Việt nhiều nhất. Lúc trước có đọc Osho, ổng nói tình bạn giữa những người cùng giới nếu vẫn gắn bó tới năm 14 tuổi thì sau đó tình bạn này sẽ là mãi mãi. Đúng với mình và Việt, 2 đứa giống như người một nhà vậy, dù mình có đi đâu bao xa mà chưa gặp lại Việt thì lúc trở về Việt vẫn ở đó, 2 đứa mình vẫn có thể thủ thỉ trò chuyện mà không ngại ngùng gì, và ngủ chung nữa. :) ngủ chung, thì thào nói chuyện cho tới khi không còn gì để nói, tới lúc buồn ngủ thì thôi. Buồn cười Việt lắm, lúc V buồn ngủ lắm rồi mà còn ráng lắng nghe mình nói, trước khi ngủ còn hỏi kỹ lại: ủa Hiển định nói gì à, nói đi V nghe mà. Chỉ cảm thấy hạnh phúc quá chừng thôi, Việt khùng. Vừa rồi đi về quê nội Việt ăn giỗ, mình đúng vô duyên mà ai rủ cũng đi hết. Vô nhà bạn bè, người lạ gì cũng ngủ ngon ơ à. Vậy nên tối mới được ngủ cùng V, 2 đứa thủ thỉ tâm sự tùm lum thứ. Cảm giác như mỗi lần mình gặp Việt như một lần 2 đứa mình tổng kết cuộc đời của nhau á, tổng kết theo từng giai đoạn. Hạnh phúc tuy vẫn chưa đủ đây bây giờ nhưng mình vẫn cảm thấy vui, thấy hạnh phúc. 2 đứa mình ít thay đổi nên tình bạn cũng ít thay đổi. Cứ vậy mãi thôi.
Đi tắm biển cũng thật là vui, về da đen thui luôn, tắm từ 3h chiều tới 4h luôn mà, vì ôm phao nên về ê hết cả hai tay.
Vừa rồi có xem lại "Tôi trở về là tôi" của LCTL, có đoạn chị ấy nói tại sao mọi người phải giống nhau trong cách ăn mặc, trong cách yêu nhau vân vân... rồi mình lại nghĩ có thể giữa mình và Th đã là tình yêu thì sao, và đang là ty thì sao, cách iu của 2 đứa mình, cái kiểu này làm mình đau lòng nhưng mà nhớ lúc nhớ dai.
Mình vẫn giữ những yêu thương này cho Th, mà Th lại không cần đến. Mình nghĩ tới 1 lúc nào đó mình sẽ dứt khoác mà buông thôi, thật vô lý khi tự làm khổ mình.
Sáng nay Nhím được về Ba Tơ một buổi, được chơi với Nhím một tý, Nhím bữa nay lớn rồi, biết nói một số thứ quan trọng như con ị, con đái, con đói, cho con nghe điện thoại đi, lúc đuổi mình về từ nhà Bác Dự lại kêu Út về đi nữa chớ. Hư quá là hư, Nhím biết đòi chơi Vịt, biết nhỏng nhẽo rồi.
À tháng 7 sẽ chúc mừng sn cậu ấy chứ nhỉ. Người mình yêu nhất.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mong-Manh-Tinh-Ve-Quoc-Thien/ZWZDBOD0.html
Nghe mong manh tình về cứ như nỗi buồn dai dẳng lại trở về vậy. Chợt nhận ra tình yêu đã đi xa nơi nào mất rồi.
Tháng 7 năm ngoái mình đang ở Đà Nẵng tìm việc làm nhỉ? Mình nhớ lúc fsoft gọi điện nói mình đậu là lúc mình đang ngồi cà phê sách một mình chỗ Nam Phương, đường Lê Duẩn. Lúc đó chưa có Th trong tim mình. Nghe tin có việc làm thiệt là vui thiệt là hạnh phúc luôn, giờ mình không theo tester nữa, bắt đầu một hành trình mới, có cảm thấy sợ hãi đôi chút nhưng mà mọi việc sẽ ổn thôi.
Không biết Th có bao giờ hiểu con người cô đơn và trầm lặng là mình, có lẽ vì Th chưa bao giờ yêu mình. Xa rồi, xa Th mấy trăm cây, tới tháng 8 là sẽ xa ngàn cây rồi :) ngàn cây số, sẽ nhớ lắm đây.
Mình nhớ cảm giác yên bình khi ở chung 1 thành phố với Th, dù lúc đó bọn mình không liên lạc không nói chuyện nhưng mình vẫn mơ hồ cảm giác được gần người mình yêu. Tự nhiên vẫn còn nhớ Đà Nẵng ghê, hơn 6 năm chứ ít à, và những mối tình đi qua, nước mắt khóc cũng nhiều. Mình nhớ Đà Nẵng lúc chạy xe máy ra đi qua bùng binh cầu Trần Thị Lý rồi cầu Rồng, cả con đường hướng ra biển lành lạnh. Sao mình lại cô đơn thế nhỉ, lúc nào cũng cô đơn.
Mình dù sao cũng đã cùng Th qua một mùa lạnh, và những ngày bão nữa chớ. Mùa Bão năm nay mình không ở ĐN nữa, coi thử thời tiết SG có khác ĐN không, có lạnh không. Mùa đông ĐN làm mình nhớ nhiều thứ quá. Nhớ yêu thương đã qua cả cái khát khao mong mỏi được yêu, được ấm áp nữa.
Mình nhớ Th qua phòng mình hay mặc cái áo khoác gió màu đen, lúc trời lạnh quá Th sẽ mặc cái áo len ở bên trong rồi mới khoác áo khoác gió ở ngoài, mình đã yêu con người đó biết bao nhiêu, người cùng mình qua một mùa đông ngắn ngủi. Mình thích cả lúc Th yên lặng nằm gác tay lên gối nghe nhạc không lời, mình yêu con người này biết bao.
Nhưng chắc là mình vẫn chưa hiểu Th nhiều như mình nghĩ đâu. Mình thật ngốc nghếch mà.
Trong số tất cả bạn bè mình vẫn thương Việt nhiều nhất. Lúc trước có đọc Osho, ổng nói tình bạn giữa những người cùng giới nếu vẫn gắn bó tới năm 14 tuổi thì sau đó tình bạn này sẽ là mãi mãi. Đúng với mình và Việt, 2 đứa giống như người một nhà vậy, dù mình có đi đâu bao xa mà chưa gặp lại Việt thì lúc trở về Việt vẫn ở đó, 2 đứa mình vẫn có thể thủ thỉ trò chuyện mà không ngại ngùng gì, và ngủ chung nữa. :) ngủ chung, thì thào nói chuyện cho tới khi không còn gì để nói, tới lúc buồn ngủ thì thôi. Buồn cười Việt lắm, lúc V buồn ngủ lắm rồi mà còn ráng lắng nghe mình nói, trước khi ngủ còn hỏi kỹ lại: ủa Hiển định nói gì à, nói đi V nghe mà. Chỉ cảm thấy hạnh phúc quá chừng thôi, Việt khùng. Vừa rồi đi về quê nội Việt ăn giỗ, mình đúng vô duyên mà ai rủ cũng đi hết. Vô nhà bạn bè, người lạ gì cũng ngủ ngon ơ à. Vậy nên tối mới được ngủ cùng V, 2 đứa thủ thỉ tâm sự tùm lum thứ. Cảm giác như mỗi lần mình gặp Việt như một lần 2 đứa mình tổng kết cuộc đời của nhau á, tổng kết theo từng giai đoạn. Hạnh phúc tuy vẫn chưa đủ đây bây giờ nhưng mình vẫn cảm thấy vui, thấy hạnh phúc. 2 đứa mình ít thay đổi nên tình bạn cũng ít thay đổi. Cứ vậy mãi thôi.
Đi tắm biển cũng thật là vui, về da đen thui luôn, tắm từ 3h chiều tới 4h luôn mà, vì ôm phao nên về ê hết cả hai tay.
Vừa rồi có xem lại "Tôi trở về là tôi" của LCTL, có đoạn chị ấy nói tại sao mọi người phải giống nhau trong cách ăn mặc, trong cách yêu nhau vân vân... rồi mình lại nghĩ có thể giữa mình và Th đã là tình yêu thì sao, và đang là ty thì sao, cách iu của 2 đứa mình, cái kiểu này làm mình đau lòng nhưng mà nhớ lúc nhớ dai.
Mình vẫn giữ những yêu thương này cho Th, mà Th lại không cần đến. Mình nghĩ tới 1 lúc nào đó mình sẽ dứt khoác mà buông thôi, thật vô lý khi tự làm khổ mình.
Sáng nay Nhím được về Ba Tơ một buổi, được chơi với Nhím một tý, Nhím bữa nay lớn rồi, biết nói một số thứ quan trọng như con ị, con đái, con đói, cho con nghe điện thoại đi, lúc đuổi mình về từ nhà Bác Dự lại kêu Út về đi nữa chớ. Hư quá là hư, Nhím biết đòi chơi Vịt, biết nhỏng nhẽo rồi.
À tháng 7 sẽ chúc mừng sn cậu ấy chứ nhỉ. Người mình yêu nhất.
7.15.2014
7.14.2014
Trở về với sự đơn giản
Ngày 14 tháng 7: hôm nay là ngày gì mà thấy quen vô cùng thế nhỉ.
Hôm nay đọc xong cuốn Nhà Giả Kim.hihi.
Hôm nay đọc xong cuốn Nhà Giả Kim.hihi.
7.10.2014
7.09.2014
Con người ta đau khổ vì mãi theo đuổi những thứ sai lầm
Thật ra mình là người rất vô tư, hay quên, ăn no, ngủ đủ, hí hí, ưu điểm vượt trội.
Chúng ta rồi chẳng thể nào gần nhau được
Bắt đầu nhật ký hôm nay bằng cái điệu cười 1h đêm của mình khi đọc Đinh Vũ Hoàng Nguyên chứ nhỉ? Trước tiên là có chữ Hoàng trong đó, mình thích tất cả những gì có chữ Hoàng, bắt đầu bằng chữ Hoàng, ở giữa chữ Hoàng, sau cùng là chữ Hoàng, mình đều thích và tất cả đều gây ấn tượng cho mình, lý do vì... hô hô. Lý do cũ rích rồi nàng ơi.
Đọc ĐVHN làm cái đầu mình như được tẩy não, quên đi cái ủ dột yêu đương nhăng nhít hí hí. Nói vậy thôi chứ đọc ĐVHN thâm thúy ghê, cứ muốn đọc mãi. 1h đêm vừa đọc mà mình vừa cười hùng hục như con điên chính hiệu, lúc đó ông V đi chơi vẫn chưa về, ổng về rồi mình cũng vừa đọc xong truyện ngắn Khu Cũ, mình đưa ổng đọc, tắt tivi nói ông tập trung đọc đi, hay lắm cười bể bụng. Làm cha V sáng ra cầm lên cơ quan cho anh đồng nghiệp nào tên Q đọc thì phải, 2 cha ni chắc cười phải biết - rung cơ quan.
Không thức xem trận bán kết Đức với Brasil luôn, ghét ghét lối chơi xuống cấp trầm trọng của Brasil, đợi coi 4 năm nữa là mình 28 tuổi lúc đó có chồng chưa hay ế, hehe, quên, đợi coi 4 năm nữa Worldcup Brasil có giành lại được chút danh dự và đẳng cấp vốn có không, đặc biệt là lối bóng đá đẹp tấn công hoa mỹ làm hài lòng người xem như hồi nhỏ tới giờ mình vẫn có ấn tượng về lối đá của Brasil.
Ôi cái bàn phím của ông H đánh máy phát khổ.
Sáng ra may dậy kịp để hun mụ Cua trước khi mủ về Ba Liên city ở tới tận tháng 8, đùa mình chắc, nhớ mủ chịu không nổi cho mà coi hix hix.
À nhớ ra sáng nay má lại cho mình tiết mục bánh xèo ăn sáng. Ở nhà chẳng tốn tiền thuê nhà hằng tháng, khỏe khỏe xung xướng hú hú.
Thời gian vẫn trôi nhỉ. Những thứ quý giá có cái còn có cái mất.
Bữa đi xuống thăm bé Nhẫn, má bảo dừng xe trước cái tiệm tạp hóa trước nhà Hg, khổ ghê, bà má ni. Mình cũng tranh thủ ngó nghiên...hí hí.
Hôm ni lại xuống thăm bé Nhẫn nè, hôm nay xuống lúc gần 6h tối, trời hơi âm u muốn mưa, ngồi đung võng cho Nhẫn ngủ, cuối cùng lúc ông ngoại Nhẫn về thì xe dở củi hơi ồn nên Nhẫn dạy bú sữa mẹ. Nhẫn thức giấc được một tý, lần đầu tiên nhìn kỹ lúc Nhẫn mở mắt ra, đôi mắt con mình yêu ghê. Mắt con buồn quá, ươn ướt nước, nhìn xa xăm. Mình chỉ biết là cô bé này có điều gì đó níu kéo mình lắm, mình yêu cô bé này mất rồi, sắp gần bé Cua. Yêu lắm không biết lời nào diễn tả cho hết.
Ui buồn ngủ thí mẹ rồi, đang định lảm nhảm chuyện nhớ nhung này nọ rồi kiếm thơ sến đọc mà buồn ngủ không đỡ nổi, má đi tè rồi ghé vô bảo mở hình nhím xem giờ hết mún thức hé hé
Đọc ĐVHN làm cái đầu mình như được tẩy não, quên đi cái ủ dột yêu đương nhăng nhít hí hí. Nói vậy thôi chứ đọc ĐVHN thâm thúy ghê, cứ muốn đọc mãi. 1h đêm vừa đọc mà mình vừa cười hùng hục như con điên chính hiệu, lúc đó ông V đi chơi vẫn chưa về, ổng về rồi mình cũng vừa đọc xong truyện ngắn Khu Cũ, mình đưa ổng đọc, tắt tivi nói ông tập trung đọc đi, hay lắm cười bể bụng. Làm cha V sáng ra cầm lên cơ quan cho anh đồng nghiệp nào tên Q đọc thì phải, 2 cha ni chắc cười phải biết - rung cơ quan.
Không thức xem trận bán kết Đức với Brasil luôn, ghét ghét lối chơi xuống cấp trầm trọng của Brasil, đợi coi 4 năm nữa là mình 28 tuổi lúc đó có chồng chưa hay ế, hehe, quên, đợi coi 4 năm nữa Worldcup Brasil có giành lại được chút danh dự và đẳng cấp vốn có không, đặc biệt là lối bóng đá đẹp tấn công hoa mỹ làm hài lòng người xem như hồi nhỏ tới giờ mình vẫn có ấn tượng về lối đá của Brasil.
Ôi cái bàn phím của ông H đánh máy phát khổ.
Sáng ra may dậy kịp để hun mụ Cua trước khi mủ về Ba Liên city ở tới tận tháng 8, đùa mình chắc, nhớ mủ chịu không nổi cho mà coi hix hix.
À nhớ ra sáng nay má lại cho mình tiết mục bánh xèo ăn sáng. Ở nhà chẳng tốn tiền thuê nhà hằng tháng, khỏe khỏe xung xướng hú hú.
Thời gian vẫn trôi nhỉ. Những thứ quý giá có cái còn có cái mất.
Bữa đi xuống thăm bé Nhẫn, má bảo dừng xe trước cái tiệm tạp hóa trước nhà Hg, khổ ghê, bà má ni. Mình cũng tranh thủ ngó nghiên...hí hí.
Hôm ni lại xuống thăm bé Nhẫn nè, hôm nay xuống lúc gần 6h tối, trời hơi âm u muốn mưa, ngồi đung võng cho Nhẫn ngủ, cuối cùng lúc ông ngoại Nhẫn về thì xe dở củi hơi ồn nên Nhẫn dạy bú sữa mẹ. Nhẫn thức giấc được một tý, lần đầu tiên nhìn kỹ lúc Nhẫn mở mắt ra, đôi mắt con mình yêu ghê. Mắt con buồn quá, ươn ướt nước, nhìn xa xăm. Mình chỉ biết là cô bé này có điều gì đó níu kéo mình lắm, mình yêu cô bé này mất rồi, sắp gần bé Cua. Yêu lắm không biết lời nào diễn tả cho hết.
Ui buồn ngủ thí mẹ rồi, đang định lảm nhảm chuyện nhớ nhung này nọ rồi kiếm thơ sến đọc mà buồn ngủ không đỡ nổi, má đi tè rồi ghé vô bảo mở hình nhím xem giờ hết mún thức hé hé
7.08.2014
Ba Tơ Thứ 4 ngày 8 tháng 7 năm 2014
Bố, bố là bờ đê
Cho con nằm ngủ
Bố, bố là phi thuyền
Cho con bay vào không gian
Bố, bố là tất cả
Bố ơi, Bố ơi,
Bố là tất cả...
Bé Nhím sắp tròn 2 tuổi rồi. Những ngày này được gần con, được giỡn, được vui đùa với con hạnh phúc biết bao. Ngày mai Nhím về ngoại ở tới tận tháng 8 mới lên rồi, lý do là vì ông ngoại Nhím phải đi khám bệnh ở Quy Nhơn và nhập viện luôn nên Nhím về ở nhà Ngoại, giúp ngoại bán cá, chăn bò...và phá phách nữa chớ.
Nhím rất ngoan và lanh lợi. Nhím cái gì cũng biết hết trơn rồi. Nhím nhớ tên bạn học cùng lớp với bác Nga nè. Sau này Nhím lớn, Út kể chuyện Nhím ngày đầu tiên đi gởi trẻ đã bị cho về, bị đuổi học vì khóc nhiều quá.
À, Nhím đã biết kêu mọi người xuống ăn cơm rồi, như hồi chiều cơm canh dọn xong rồi mà ông nội chưa xuống ăn, Út và ba Nhím bảo Nhím là con lên kêu ông nội xuống ăn cơm con, Nhím bảo: Ông nội ăn cơm rồi, làm Út và ba Nhím bất ngờ luôn. Ôi sao cái con này nó biết nội ăn cơm rồi chứ. Vẫn không tin là ông nội ăn cơm rồi, vẫn bắt Nhím lên kêu nội xuống ăn cơm thì đúng là nội đã ăn rồi thật.
Buổi chiều Nhím đòi dẫn ra quảng trường chơi, Nhím sẽ đi 1 vòng quanh quảng trường nè, Nhím lại chỗ anh Tý Bảo học về, nhìn, chỉ trỏ rồi cười. Nhím dễ thương lắm, lanh lắm. Nhím còn trèo lên chỗ ghi chữ "Cấm lên" trên tượng đài đùa nghịch, trượt lên cái thành chỗ bậc cầu thang lên xuống, còn kêu nóng nóng vì nắng cả ngày làm bê tông nóng. Nhím của tui.
Những giây phút bên còn hạnh phúc lắm, kể sao cũng không hết được cái cảm xúc này.
Nhìn con cười hùng hục vui vẻ, con còn kêu H điên nữa chớ. Ăn thịt con luôn đó, giỡn với con thật là vui làm sao.
Hôm nay chạy xe xuống Quảng Ngãi đi công chuyện gặp mấy chuyện tý cười dễ sợ.
Ở bv, lúc 2 má con hỏi giấy tờ xong xuôi rồi cái mình ra gặp 1 cô cỡ bằng tuổi má mình hỏi phòng giám đốc ở đâu, chị nhân viên nói dạ giám đốc em đi học tới ngày 16/7 ạ, cái chị nhân viên mới hỏi dạ chị gặp giám đốc em có việc gì không ạ, cái cô đó mới nói tui muốn phản ánh, 2 má con mình buồn cười rồi, chị nhân viên vẫn nhẹ nhàng hỏi dạ chị muốn phản ánh chuyện gì ạ, cô kia trả lời tui muốn phản ánh thái độ của nhân viên ở đây. Không biết nếu có giám đốc ở đây thì sẽ thế nào. Mà có điều buồn cười là vì chỗ cơ quan là 2 bộ phận khác nhau làm việc, cô đó có phản ánh đúng chỗ không biết nữa. Chỉ thấy buồn cười chỗ lần đầu tiên 2 má con mình gặp người đi phản ánh như vậy. 2 má con chạy xe ra rồi mà vẫn thấy buồn cười gì đâu á.
Không biết chuyện gì xảy ra tiếp theo...
À còn gặp 1 chuyện chỗ đèo Eo gió nữa... cười hùng hà hùng hục vì cặp mắt má láo liên tò mò.
Nếu không có chuyện này xảy ra thì không biết mình với má có phải đi thế này không.
Má đã chân thấp chân cao vì già đau khớp. Có một điều mình luôn muốn cảm ơn ông trời là dù ba má có lo nghĩ như thế nào ba má cũng vẫn ngủ được, lúc ngủ thì lại ngủ say và không lo nghĩ gì nhiều.
Mong biến cố này mau qua.
Không phải mau qua vì mình sợ, mà mau qua vì mình muốn ba má luôn luôn hạnh phúc. Dù chuyện gì đã xảy ra chăng nữa.
Cho con nằm ngủ
Bố, bố là phi thuyền
Cho con bay vào không gian
Bố, bố là tất cả
Bố ơi, Bố ơi,
Bố là tất cả...
Bé Nhím sắp tròn 2 tuổi rồi. Những ngày này được gần con, được giỡn, được vui đùa với con hạnh phúc biết bao. Ngày mai Nhím về ngoại ở tới tận tháng 8 mới lên rồi, lý do là vì ông ngoại Nhím phải đi khám bệnh ở Quy Nhơn và nhập viện luôn nên Nhím về ở nhà Ngoại, giúp ngoại bán cá, chăn bò...và phá phách nữa chớ.
Nhím rất ngoan và lanh lợi. Nhím cái gì cũng biết hết trơn rồi. Nhím nhớ tên bạn học cùng lớp với bác Nga nè. Sau này Nhím lớn, Út kể chuyện Nhím ngày đầu tiên đi gởi trẻ đã bị cho về, bị đuổi học vì khóc nhiều quá.
À, Nhím đã biết kêu mọi người xuống ăn cơm rồi, như hồi chiều cơm canh dọn xong rồi mà ông nội chưa xuống ăn, Út và ba Nhím bảo Nhím là con lên kêu ông nội xuống ăn cơm con, Nhím bảo: Ông nội ăn cơm rồi, làm Út và ba Nhím bất ngờ luôn. Ôi sao cái con này nó biết nội ăn cơm rồi chứ. Vẫn không tin là ông nội ăn cơm rồi, vẫn bắt Nhím lên kêu nội xuống ăn cơm thì đúng là nội đã ăn rồi thật.
Buổi chiều Nhím đòi dẫn ra quảng trường chơi, Nhím sẽ đi 1 vòng quanh quảng trường nè, Nhím lại chỗ anh Tý Bảo học về, nhìn, chỉ trỏ rồi cười. Nhím dễ thương lắm, lanh lắm. Nhím còn trèo lên chỗ ghi chữ "Cấm lên" trên tượng đài đùa nghịch, trượt lên cái thành chỗ bậc cầu thang lên xuống, còn kêu nóng nóng vì nắng cả ngày làm bê tông nóng. Nhím của tui.
Những giây phút bên còn hạnh phúc lắm, kể sao cũng không hết được cái cảm xúc này.
Nhìn con cười hùng hục vui vẻ, con còn kêu H điên nữa chớ. Ăn thịt con luôn đó, giỡn với con thật là vui làm sao.
Hôm nay chạy xe xuống Quảng Ngãi đi công chuyện gặp mấy chuyện tý cười dễ sợ.
Ở bv, lúc 2 má con hỏi giấy tờ xong xuôi rồi cái mình ra gặp 1 cô cỡ bằng tuổi má mình hỏi phòng giám đốc ở đâu, chị nhân viên nói dạ giám đốc em đi học tới ngày 16/7 ạ, cái chị nhân viên mới hỏi dạ chị gặp giám đốc em có việc gì không ạ, cái cô đó mới nói tui muốn phản ánh, 2 má con mình buồn cười rồi, chị nhân viên vẫn nhẹ nhàng hỏi dạ chị muốn phản ánh chuyện gì ạ, cô kia trả lời tui muốn phản ánh thái độ của nhân viên ở đây. Không biết nếu có giám đốc ở đây thì sẽ thế nào. Mà có điều buồn cười là vì chỗ cơ quan là 2 bộ phận khác nhau làm việc, cô đó có phản ánh đúng chỗ không biết nữa. Chỉ thấy buồn cười chỗ lần đầu tiên 2 má con mình gặp người đi phản ánh như vậy. 2 má con chạy xe ra rồi mà vẫn thấy buồn cười gì đâu á.
Không biết chuyện gì xảy ra tiếp theo...
À còn gặp 1 chuyện chỗ đèo Eo gió nữa... cười hùng hà hùng hục vì cặp mắt má láo liên tò mò.
Nếu không có chuyện này xảy ra thì không biết mình với má có phải đi thế này không.
Má đã chân thấp chân cao vì già đau khớp. Có một điều mình luôn muốn cảm ơn ông trời là dù ba má có lo nghĩ như thế nào ba má cũng vẫn ngủ được, lúc ngủ thì lại ngủ say và không lo nghĩ gì nhiều.
Mong biến cố này mau qua.
Không phải mau qua vì mình sợ, mà mau qua vì mình muốn ba má luôn luôn hạnh phúc. Dù chuyện gì đã xảy ra chăng nữa.
7.06.2014
Bon Iver - I Can't Make You Love Me / Nick of Time
Giá như cậu yêu mình được thì tốt biết bao!
Giá như ông yêu tui được thì tốt biết bao!
7.04.2014
7.01.2014
HÃY ĐỌC NHỮNG THỨ KHIẾN MÌNH THÔNG MINH HƠN.
Đọc những thứ khiến mình trở nên thông minh hơn, trí tuệ hơn, thỏa mãn hơn.
http://www.gutenberg.org/ebooks/15043?msg=welcome_stranger
http://www.bard.edu/bardexam/question4/
EDIEN LÀ GÌ?
Không được phép để thời gian trôi qua vô nghĩa nha.
http://www.gutenberg.org/ebooks/15043?msg=welcome_stranger
http://www.bard.edu/bardexam/question4/
EDIEN LÀ GÌ?
Không được phép để thời gian trôi qua vô nghĩa nha.
Subscribe to:
Comments (Atom)


