Có lẽ, hiếm có điều gì có thể khiến một cô gái
còn nhiều dại khờ, nhiều cố chấp trưởng thành nhanh chóng và trở nên
ngọt ngào, bình thản như một lần đi qua đau thương khi mối tình đầu
buông tay đầy hẫng hụt.
Một lần yêu qua đi, chẳng nhanh như một
cái chớp mắt, nhưng cũng chẳng lâu để sông núi chuyển rời. Chỉ vừa đủ
để thôi biết nhớ nhung, thôi mỏi mệt, để đong lại tiếng cười đầy ắp
trong veo và thanh thản. Vừa đủ, để em là ngọt ngào, ấm áp.
Tôi
vẫn gọi những cô gái từng đi qua ngày buồn thương ấy, là những người
may mắn. Dù họ, hoặc đang rất hạnh phúc, hoặc đang rất cô đơn.
Maybe, It's so rarely when having something that can make a girl with so many innocent and fool and stubborn things growing up quickly and being sweet, calm when once she walked through pain by losing her first love, overwhelming with disappointed feeling.
Once love was over, it wasn't quick like a twink, but it wasn't enough time to move river and mountain. Just enough to stop remembering and stop being tired, to smile again purely and calmly. Just enough to become a sweet and warm girl.
I still call these girls who go through those painful day, are lucky girls. Although, they are happy or very lonely.