12.19.2012

Ở nơi đó cậu còn nhớ mình không?

Tự dưng thèm được nhớ! mình nhớ họ và họ nhớ mình. :) tha thiết và bức rứt như đã từng.
Ừ ta đã từng thở bằng tình yêu, sống bằng tình yêu, nhớ nhung nhiều như vậy sao? Có đôi khi xa lạ với chính con người mình đã từng.
Nếu không gặp được cậu trong cuộc đời này mình có yếu đuối như thế này không? Mình có là cô gái ngồi vân vê lại những kỷ niệm. Hầu hết là nỗi đau. Nhưng mà chỉ cần một khoảnh khắc hạnh phúc thôi cũng đủ đầy cho cả những nỗi đau rồi.
Ừ thì mình đã từng yêu cậu. :) rất nhiều.
Mình đã yêu cậu bằng tất cả những gì trái tim mình có.
Lâu rồi mới dám viết lại những lời này, thấy sợ hãi, sợ thấy mình yếu đuối...
Chắc là tại căn phòng này, căn phòng chất chứa nỗi nhớ về cậu.
Có những ngày thật cô đơn biết bao. Nỗi nhớ cậu như là thứ duy nhất để mình sống tiếp.
Muốn khóc quá, vì những điều đã mất đi và cả những điều mình đã quên nữa.
Mình quên chúng ta đã bắt đầu như thế nào. Mình quên khuôn mặt cậu mất rồi. Lần gần đây nhất gặp cậu là hơn 1 năm rồi còn gì. Mình chỉ nhớ đôi mắt sâu, sóng mũi cao và cách cậu im im suy nghĩ.
Điện thoại đây này, nhưng mình không gọi cậu nữa đâu. Hôm trước cũng ở nơi này mình đột dưng nhớ cậu, gọi nhưng cậu bảo đang mệt lắm cả ngày đi làm bây giờ chỉ muốn ngủ thôi, cậu bảo hôm sau gọi lại cho mình.
Nhưng mà cậu không gọi.
Ừ thì vì cậu cái lòng kiêu hãnh của mình có là gì đâu. Nhưng mà mình đã nhận ra cậu không còn muốn nghe giọng nói của mình nữa. Và mình cũng không còn là gì để cậu phải giữ lời hứa cả. Cậu không phải giữ lời hứa với mình nữa đâu.
Mình vẫn nhớ cái lần đầu tiên cậu nói : suốt cuộc đời này chỉ yêu một người con gái duy nhất là mình.
Và đôi khi trên chặng đường cô đơn ở những nơi xa lạ, mình vẫn thì thầm câu nói này của cậu, ngay cả trong những đêm tối buồn bã nhất, mình nhận ra đã bao ngày mình sống bằng kỷ niệm và những điều không có thực. Nhưng làm sao đây. Trái tim mình mong manh quá. Mình đã không bao giờ cầu xin điều gì cả. Mình không cầu xin cậu một cuộc gọi. Một tin nhắn. Hay lời hứa cậu sẽ quay trở về. Mình muốn cậu được thoải mái và tự do, không phải suy nghĩ nhiều về mình.
Cuộc sống của cậu bây giờ như thế nào? Mình muốn tìm kiếm cậu. Muốn thấy dù chỉ một dòng tin về cậu, một tấm hình của cậu bây giờ được không? Nhưng mà công việc cậu không dùng mạng, chắc facebook và yahoo đối với cậu là một thứ xa lạ lắm nhỉ?
Nếu cậu có ý định tìm kiếm mình giữa muôn ngàn con người như vậy? Liệu cậu có thể tìm ra mình không? Hien DNM đó! :) Cậu có nghe tin gì từ mình không? Cậu có còn muốn nghe?
Cuộc sống luôn thay đổi. Vì mình không chịu thay đổi nên mình sẽ bị loại bỏ không sớm thì muộn. Nhưng mình đã luôn cố gắng để trở thành mình hôm nay. Cậu trở về trong một vài khoảnh khắc. Trở về khi mình ở quá lâu ở thị trấn nhỏ bé này khi mình chẳng có việc gì làm ngoài đi chợ, coi cháu và nhớ cậu. And Nobody knows. Mọi thứ ở nơi đây đều là về cậu. Vậy mà mình nghe mọi người nói cậu đã dẫn cô bé ấy về đây rồi. Mình tò mò lắm, cô bé tên gì? quê ở đâu? hạnh phúc của cậu bây giờ là gì thế? cậu yêu như thế nào? trái tim cậu đang đi tới đâu?
Mình biết rằng một khi yêu ai cậu rất thủy chung. Cái cách cậu từng yêu mình như thế nào thì chắc chắc cậu sẽ yêu cô bé ấy như vậy, có vài điều thay đổi nhưng mà chắc chắn cậu rất thủy chung. Thủy chung đến nỗi không dám nhắn cho mình một cái tin hỏi thăm dù lâu lắm rồi. Thủy chung đến nỗi mình biết cậu không bao giờ chia tay cô bé ấy đâu. Vì bất kỳ lý do gì. Vì vậy, thay vì người "có ý định" muốn phá rối mình sẽ trở thành người cao thượng nhất - mà mình từng được gặp. Mình sẽ chúc phúc cho cậu. Chúc cậu hạnh phúc. Tình yêu gắn bó đôi khi trở nên nhàm chán, mình mong cậu qua được những ngày nhàm chán đó. Là vì tình yêu của 2 đứa mình không đủ mạnh cho những khác biệt vì vậy mình mong tình yêu của cậu sẽ đủ mạnh để qua những khác biệt của 2 người.
Cà phê đắng quá, mình uống cà phê nhiều như thể làm nước uống cho nỗi đau nơi tim mình. Nỗi đau thật lạ, giờ đây như một người bạn. Đến với mình như một người bạn.
Mình sắp sang một thời điểm khác của cuộc đời. Lại càng nhớ cậu. Thật lạ. À cái ngày mà mình đi thi EL đó, tối đó đi sinh nhật An, cậu đã dẫn theo người yêu, nghe Việt kể lại vậy. Nhớ ra thì hôm đó mình đi thi mấy tiếng đồng hồ liên tục ngồi máy tính hơi mệt, mình đã mong có ai đó nhắn tin hỏi mình thi tốt không? đã lâu rồi mình không quan tâm tới ai và cũng không ai quan tâm tới mình. Thèm biết bao nhưng mà mình khác với những người khác ở điều gì cậu biết không? Mình không nhận sự quan tâm từ những người mình không muốn phải đáp đến tình cảm từ họ. Trái tim mình giờ đây khô cứng như đá cuội rồi. :) hì hì, không biết nên buồn hay nên vui cho điều này nữa. Tức là hôm đó mình có nhớ cậu trong khi cậu đang ấm áp bên người khác rồi hì hì, cười cho bớt buồn. Quanh cậu còn điều gì là của mình không? ngày mình chia tay hai đứa không nói về mãi mãi, mà bây giờ đã là mãi mãi rồi cậu đã vĩnh viễn không thuộc về mình nữa, không yêu mình nữa.
:) Sạo lạ vầy mình vẫn giá như được gặp lại cậu một lần. Được tình cờ gặp cậu. Cái ngày tình cờ đó có khi là đám cưới của cậu quá!
Tại sao hai đứa mình trẻ dại quá mà. Giờ cậu đã lớn khôn bao nhiêu?
Mình chỉ muốn gọi cậu nói là mình thi đậu EL mình sẽ đi làm ngay sau khi tốt nghiệp. Mình sẽ ở Đà Nẵng thêm 2 năm nữa.  Cậu có vui cho mình không? Vậy mà mình vẫn cần có cậu trong những thời khắc này.
Những mùa pháo bông qua đi nỗi nhớ hằn sâu thêm.
Rồi đây mình sẽ yêu ai đó. :)  Sẽ lại.
p/s : nhớ cậu tý thôi mà . Rồi tất cả cũng sẽ qua đi. Cậu có bao giờ trở lại đâu.


Nơi thời gian ngừng lại