12.17.2012

Bé Cua

Mọi người đặt tên cho bé Cua là Cua vì mỗi lần bé khóc là ngang như con cua, cả xóm ai cũng nghe, mà ai dỗ cũng không chịu nín, chỉ có mẹ cho bú là một hồi lâu mới chịu nín thôi. Nên mỗi lần Út trông con lúc mẹ Cua đi vắng là cứ sợ con khóc thôi. Con khóc quá chừng quá đỗi khóc khô cổ họng mà không nín, xót con ghê mà không biết làm sao cả.
Được quan sát con lớn lên mỗi ngày thật là một điều tuyệt vời.
Từ lúc con chưa biết cười tới lúc biết nhỏe miệng, mà giờ con biết cười thành tiếng rồi. Con thích chơi nhất là trò ú òa, mỗi lần chơi là con cười như nắc nẻ, cười híp mắt nhìn rất dễ thương. :) Ôi tốt quá rồi con được thừa hưởng giọng cười của nội và Út. hihi.
Lần đầu con biết lật nè. Con thở hổn ha hổn hển vì mệt, y như người ta tập thể dục vất vả lắm đó. Lần sau ngó chừng con muốn lật là mọi người lại giữ con lại, sợ con lại phải thở dốc như vậy.
Cả lần đầu tiên mẹ Cua khuấy bột cho Cua ăn, ôi trời ơi cái giống nhà ai mà ăn dữ vậy nè, đút miếng nào là ăn miếng đó, con lại cứ chồm lên giành cái bát đựng bột, mẹ chưa đút vào miệng mà đã há ra to thật là to rồi. hihi. Uh, con phải siêng ăn như vậy đó nhen mới mau lớn được.
Cua ơi cua hỡi cua ời
Cua ơi mau lớn Út bồng đi chơi...
Hì hì, hồi chiều bồng con đi dạo mới sáng tác ra câu thơ đó đọc cho con nghe đó Cua à. Con lúc nào cũng đòi bồng bế đi dạo loanh quanh không chịu ngồi một chỗ. Út chỉ cho con con gà chạy lon ton trước sân, cả mấy con chim đủ loại bác hàng xóm treo trên cao hót tíu ta tíu tít rất vui tai, hoa này màu trắng, hoa kia màu hồng, cây này là cây bưởi có ụ kiến thật to kìa, con tròn xoe đôi mắt nhìn mọi thứ ...
Con đã biết lạ biết quen rồi nè, con biết ba biết mẹ, biết nội, biết Út...con biết ai thương con để mà méo miệng làm nũng.
Mà nuôi con khổ lắm biết không, lúc con thở khò khè vì bị viêm phổi phải đưa con vô viện, lúc con bị hăm đít phải nấu nước chè để tắm và rửa cho con hằng ngày, có những ngày con bị đau bụng hay sao mà ị quá chừng, một ngày mẹ Cua phải giặt không biết bao nhiêu cái quần mới đủ. Bây giờ con lớn hơn tý nên cũng đỡ đau hơn rồi.
Mẹ con mới bảo Út ngủ sớm để mai dậy sớm chở con đi tiêm phòng.
Mai Cua đi tiêm phòng chắc lại khóc ghê lắm đây, ôi sợ quá, mà Cua đã 5 tháng 6 ngày tuổi rồi nè!!! :)
À, mẹ Cua gọi con là Nhím nhưng mà Út thích gọi con là Cua hơn. Sau này lớn rồi biết trái biết phải biết trước biết sau rồi phải ngang như cua nhen con, con đừng có nghe lời ai nhen con, đừng nghe lời ba mẹ, đừng nghe lời nội, đừng nghe lời Út, con chỉ cần nghe theo giọng nói bên trong con thôi! :) vậy đó.
Yêu con.
Tặng bé Cua của cô Út!


No comments:

Post a Comment