Thứ ngày tháng năm
Những ngày này sao qua nhanh vậy?
Mình còn chưa kịp ghi lại điều gì nữa. Nguyên cả 1 tuần không ghi nhật ký và không lưu lại được điều gì nữa. Một tuần đặc biệt. Mình được đón cháu đầu lòng của mình chào đời. Đó là niềm hạnh phúc mà mình không thể nào diễn tả được. Ở nhà nấu ăn, rửa chắn bác, giặt đồ, quét nhà, cho con sóc nhỏ ăn nè, cho thèn cu tý Hoài ăn, dạy nó học toán rồi anh văn lớp 6, rồi hầm giò đu đủ, có khi là bí đỏ, rồi chạy xe xuống Đức Phổ cho chị 2 ăn. Rồi mở máy tính cho bé Mèo, cu Tý Bảo, bé Nhã xem mấy bài hát thiếu nhi. Nghe Mèo hát theo mấy bài hát mà dễ thương không chịu nỗi luôn thề. Cảm giác trông trẻ vừa mệt mỏi nhưng mà vừa hạnh phúc. Mấy ngày ở gần mấy đứa tuy là miệng cứ la hét tụi nhỏ hoài vì nó lỳ, nó phá, nó không cho mình tập trung học cái software testing này ( đang trong giai đoạn được training) nhưng mà mà vẫn thấy vui nhiều hơn.
Cứ bận rộn thế cũng hay chứ. Để mình biết được ý nghĩa của những giờ phúc im lặng, được ở một mình và được suy nghĩ như lúc này.
Mình vẫn thế thôi, vẫn thích được ở một mình và hình như nhiều khi bị nghiện cảm giác một mình. Mình thích được một mình đứng trên cầu Thuận Phước á, mình sẽ ngắm biển vào buổi chiều, biển sóng sánh một màu bạc rất lạ. Mình thích cảm giác chạy xe một mình, hôm trước là chạy từ Đà Nẵng về Quảng Ngãi, hôm sau là chạy từ quê chạy ra. Mình thích những dòng suy nghĩ miên man không bị đứt đoạn, không có giọng nói ai cả, chỉ có mình lắng nghe mình, thủ thỉ với mình.
Tự dưng mình thích ở nhà sao đó, dù có đi xa bao lâu thì trở về vẫn là góc nhà đó, những vật dụng thân thuộc, con rùa ba để ở góc sân sau, con cái thác lác ở nhà trên nè, con sóc ở gần bên giếng nước. À, mà mình chưa kể chuyện con sóc. Con sóc tên là con sóc , he he, chỉ thế thôi. Con sóc rất thích ăn cà rốt và các loại củ nè, ba má hay cho nó ăn chuối nên nó ngán rồi hay sau á, bữa về cho nó ăn mà không thèm đếm xỉa gì cả, sóc ăn được cả rau nè, cái miệng nó nhai thì ôi thôi là dễ thương luôn á. Hôm trước nó xổng chuồng 1 lần, mình gọi điện cho ba mà ba đang bận đi cấp cứu bệnh nhân, không về được, ba cũng sợ nó cắn mà, vậy là phải nhờ bác Hùng hàng xóm qua bắt sóc vô chuồn. Lần sau thì sóc nhà mình xổng không ai dám bắt cả, cứ để nó chạy lăn quăn khu giếng, mà nó đã quen mùi nhà mình rồi, không đi xa nữa. Cũng thấy tội nó chớ, nó thuộc về rừng mà , giờ lại quen với cảnh sống trong chuồn...
Ui, mình buồn ngủ quá, chắc phải kết thúc với câu chuyện con sóc nhà mình tên là con sóc thôi, chẵng lẽ đặc tên nó là con ky.
Mình sẽ viết tiếp...
No comments:
Post a Comment