Lúc tối đau lưng quá, nằm ngủ lăn bên này cũng đau lăn bên kia cũng đau. Không biết là vì hôm bữa rơi ngửa tự do từ giường 2 ktx xuống nền hay là do 2 ngày về rồi ra lại Đà Nẵng nữa.
Một ngày mà chạy xe máy một mình hơn 250 cây chớ ít à.
Nhớ hôm sáng thứ 7 tuần trước nữa kìa vội về quá chẳng mang bao tay giờ thì tay bị cháy nắng y như là bánh tráng bị nướng cháy. Ai nhìn cũng chê mình cả. Hôm đó đi xe liên tục từ 9h30 tới 2h30 về y tới nhà Việt, chỉ nghỉ khoảng 20 phút dọc đường. Về tới Ba Tơ rồi còn chưa chịu về nhà thèm nước mía chạy xe qua liền rủ Việt đi uống mía. Thấy nó còn nằm ngủ trưa mình kéo chân nó bắt dậy đi với mình. Cái mặt ỷ lâu lâu mới về toàn ăn hiếp bạn bè không thề. Lúc về tới nhà không thấy má mới chạy ra chỗ Vệ sinh phòng dịch xem má còn bảo vệ không? Má thấy mình mà giật mình luôn, cả ba và má đều chung một câu, sao mày lỳ dữ dậy Hiển, dám chạy xe máy về một mình. Mình còn nói mà má có thấy con khỏe không, đáng lẽ là phải khen con mới đúng chớ sao lại la con. Tự mình cũng thấy cái mặt mình lỳ hết cỡ rồi mà. Mà má biết cái tính lỳ này ở đâu mà ra không? Hì, gien di truyền đó mà.
Lúc ra lại Đà Nẵng , ba thì bảo để cho con nó đi cho quen bà, vậy mà má mình vẫn khóc. Má cứ dặn đi dặn lại là đi chậm nhen con, đi cẩn thận nhen con. Mắt má đỏ hoe lúc tiễn mình đi. Mình cứ bảo má đừng lo con đi từ từ rồi cũng tới thôi. Má đừng lo cho con nữa nhen. Thấy má muốn khóc, mắt đỏ hoe mà mình thương quá. Mình vẫn đi vậy thôi. Thật ra tới lúc này mình mới nhận ra từ nhỏ tới lớn mỗi quyết định của mình đều là những quyết định an toàn, mình nghe lời má một cách rất vô thức, má đã cho mình tất cả, cuộc sống này nè, tình yêu vô điều kiện, cơm ăn, áo mặt, những thứ mình muốn... nhưng có những điều mình muốn làm thì má lại không thể nào an tâm được. Đúng là dù mình đã là cô gái 22 tuổi vẫn còn nhỏ bé trong mắt má thôi, má lo cho anh em mình từng ly từng tý. Cái lo đó đôi khi làm cho mình được bao bọc quá. Đôi khi làm cho mình sợ phải đến những nơi xa lạ, làm những việc nguy hiểm nhưng mà mình thực sự rất thích làm mà.
Mình yêu cái cảm giác một mình chạy xe ngang qua những cánh đồng lúa. Nghe mùi lúa mùi mạ tạt qua mặt. Có những lần chạy xe qua cánh đồng vừa mới gặt xong, mùi rơm rạ nghe còn nồng và khiến mình nhớ lâu hơn nữa. Mình yêu cả cái mùi đó thề.
Mình yêu tên những cây cầu những con đường mình đã đi qua. Dẫu là nắng gắt muốn cháy da thịt, dẫu là cái mùi nhựa đường trưa đứng bóng thổi lên người khiến mình không chịu nỗi đi chăng nữa. Mình vẫn yêu.
Mình yêu cái cảm giác được tới một nơi xa lại, ghé chân ở một quán nước ven đường, rồi trò chuyện rồi làm quen với mọi người. Hôm rồi mình dừng xe ở Bình Nguyên, Bình Sơn, ngồi uống nước mới 1 tý mà đã quen với cô chủ rồi, cô cỡ 50 tuổi, không có chồng không có con gì hết, chỉ có bà ngoại già ngồi trước cửa nhà trông quán cùng và cháu chắt thôi. Chắc là cô buồn lắm. Lúc mình đi rồi cô cứ một con hai con, còn dặn mình khi nào về thì ghé qua cô nhen con. Mình hứa khoảng mùng 4/8 sẽ về rồi ghé thăm cô.
Mà lâu rồi mình mới dùng tới từ yêu đó nhỉ? Lâu rồi chỉ toàn là 1+1=2. Lâu rồi chỉ toàn là nếu tôi có dữ kiện này + dữ kiện kia + tác động đó thì sẽ tạo ra điều gì? Lâu rồi thấy mình khô cứng sao ấy. Thấy mình sợ phải yêu một điều gì, gắn bó với một điều gì, rồi tự làm đau mình thôi.
Mình đôi khi vẫn thèm là mình lúc xưa. Cứ miên man theo những dòng cảm xúc. Nói lên điều ấy không ngại ngần. Bây giờ thì mình sợ lắm. Bây giờ thì lớn rồi, ai mà để cho cảm xúc điều khiển nữa. Bây giờ là lựa chọn thay vì tin. Bây giờ là đứng thật xa mà nhìn mà suy xét chớ không thể để mình đau nữa. Bây giờ là những dòng nhật ký đôi khi không còn cảm xúc nữa. Chỉ là viết là lưu lại thôi.
Tự dưng...
"Rất nhớ đêm nằm nghe tiếng mưa.
Rất nhớ ta ngày xưa."
Làm sao để mình mãi là trẻ con được chớ! Mà điều quan trọng là mình có đang thật sự là mình không?
Sợ phải trông chờ mãi một cái nick online à.
Sợ phải nghe cả tiếng thở của mình.
Sợ mình không được như người này người kia.
Sợ phải đợi chờ rồi vội vàng.
Rồi sợ phải vội vàng nên lặng im.
Mình vẫn hay nghĩ tới niềm vui được miêu tả trong "Hãy bước đi như trái tim mách bảo" của Susana Tamaro. Niềm vui ngày bé không vì điều gì cả, mình có thể ngồi hàng giờ dước gốc cây, chơi một mình linh tinh, hát những bài hát trẻ con, nghịch ngợm cái gì đó, cười nắc nẻ vì một điều gì đó, quan sát một con bướm nhiều màu hàng giờ liền mà không biết buồn không biết chán là gì. Ờ, đó là niềm vui xuất phát từ chính bản thân mình. Là niềm vui thật sự.
Còn niềm vui bây giờ phụ thuộc vào thế giới bên ngoài nhiều hơn.
Tại sao anh ấy không yêu mình theo cách mình muốn?
Tại sao cô ấy không mang tới cho mình điều đó?
Tại sao lũ nhỏ lại ồn ào thế?
Tại sao bạn lại thất hứa với mình làm mình buồn thế?
...
Và rồi ta buồn vì những lý do vớ vẫn đó. Ta quên đi rằng ngay trong chính ta có sẵn chất cháy, chỉ cần biết cách là đốt lên niềm vui cho chính mình , một niềm vui như ánh mặt trời tỏa sáng, liên tục liên tục, mới là chính con người mình chứ không phải là niềm vui đi vay mượn và cầu xin từ người khác.
Mình không biết là mình đã đủ thực tế hay chưa? Hay là mình phải đi đi xa đi xa hơn nữa. Hay là mình sẽ nghe theo lời họ. Đi qua những bước như thế. Làm y những việc như thế. Mình vẫn đang làm đó. Nhưng trong mình như có một cô bé hay hát một giai điệu hay lắm, lúc như bản giao hưởng, lúc như bài if you happy and you know, lúc lại như những bài tình yêu bình thường, lúc nhẹ nhàng im ắng khiến mình an tâm làm theo những điều mọi người đang cùng làm. Lúc lại da diết và nhắc mình rằng không mình phải làm thêm những điều gì khác nữa. Hãy nhìn vào con người mình mà xem. Mình còn có thể cảm nhận cuộc sống nhiều hơn thế nữa mà. Chớ không phải là mình còn có thể leo cao leo xa hơn. Mình là như thế thôi. Hãy hiểu mình hơn đi nào.
Làm sao để gặp lại được người bạn cũ đó hả Hiển? Và niềm vui trẻ thơ đó...
No comments:
Post a Comment