Từ kira-kira
...Một con dế kêu rích rích trong phòng tắm cả buổi tối. Ban ngày lũ quạ cứ kêu quang quác mỗi khi chúng tôi bước lên xe. Lynn luôn luôn nghĩ rằng dế và ngay cả quạ đều là điềm may mắn. Đôi lúc tôi tưởng như mình nghe thấy tiếng của Lynn rất rõ. Mấy con dế kêu “Rích! Rích!” nhưng tôi nghe là “Kira-kira!” Lũ quạ kêu “Quạ! Quạ!”, nhưng tôi lại nghe “Kira-kira!” Tiếng gió thổi “Vù!Vù!” nhưng tôi vẫn nghe là “Kira-kira!” Lynn đã dạy cho tôi nhìn thế giới theo cách đó, coi nó như một nơi đầy ánh sáng, như một nơi mà tiếng kêu của dế hay quạ và tiếng gió thổi là những việc bình thường xảy ra hằng ngày nhưng đồng thời là những điều kỳ diệu.
From kira-kira
... A crickets chirp in bathroom all night. By day, the crows cry every time we step on the car. Lynn always thinks the cricket and even the crows are both fortune. Sometimes, I think I hear Lynn's voice clearly. The crickets chirp but I hear that sound is "Kira-kira!", the crows cry but again I hear that sound is "Kira-kira!", the wind blows but I still hear that sound is "Kira-kira!". Lynn taught me to look at the world following that way - looking at the world is a place overwhelming with light, is a place that the sound of the cricket or the crow or the wind is the normal things occurring everyday but also is the miracle things.
A thought struck me, I will name my first baby is "Kira-kira", certainly my baby must be a daughter. And so many things I think I will teach her, firstly, I will teach her the way to look at the world. Maybe, she will have the violence like me but I hope she will raise the sense of initiative on her own decision, she will have enough strong to chase the things that she loves, even one of these is a boy!!!
I image my daughter before my husband, but it's not stranger because I think the mother's love is a basic instinct of woman.
Giờ tự dưng nhớ đứa cháu nhỏ ở nhà quá, hôm nay ngày 26, vậy là cháu được 15 ngày sống trên đời rồi. Nhớ cháu nè, thương chị hai và nhớ Má. Lúc nãy cứ tìm hoài trong tiếng anh từ tình mẫu tử mà tìm không ra nên dùng tạm cụm từ "the mother's love", tình cờ đọc được quotes liên quan tới mẹ nữa, thấy xúc động. Vậy là nhà mình được thêm một thế hệ nữa rồi. Vậy là ba đã lên chức ông nội, má lên chức bà nội. Thấy kỳ diệu thật. Cuộc sống cứ đưa mỗi con người đến với những sự kiện lớn nhỏ như vậy, rồi mới bất ngờ một giây phút nhận ra là thế giới quanh mình thay đổi thật rồi còn những điều ở bên trong mình thì sao thay đổi chậm thế!
Mình có một người mẹ tuyệt vời nhất trên đời. Và mình thấy may mắn quá đỗi. Có má trong tim giống như có một ngọn hải đăng dẫn đường vậy. Nói chung khi muốn viết về Má, mình dường như không thể nào viết được vì cảm xúc quá lớn sao đó, mình không thể diễn tả nỗi tình yêu đó, tình yêu mà má dành cho mình và của mình dành cho má được.
Nhớ có một câu rất hay mình đọc lâu lắm rồi :
"Tình yêu của mẹ giống như một bản giao hưởng không mùa cứ ngân mãi ngân mãi không bao giờ dứt càng lắng nghe càng thấy xúc động thật nhiều!"
Mình vẫn luôn nghĩ mình là một đứa trẻ hư vậy. Nghĩ lại có nhiều lần làm má buồn. Nghĩ ra thì mình đã mang lại bao nhiêu niềm vui cho má nào? Mà má thì lúc nào cũng vậy, hạnh phúc của con là niềm vui của má. Má hy sinh tất cả vì anh em mình, chẳng có giây phút nào cho má cả, phần ngon không dám ăn trước để cho con. Mình hay mường tượng má hồi trẻ thế nào. Mình hay chọc má hồi trẻ xấu lắm phải không nên 31 tuổi mới có ba rước về. Bao nhiêu năm rồi, má già rồi mà mình vẫn chưa kịp lớn thế này?
No comments:
Post a Comment