7.30.2012

Lên xe thôi!

Dung dăng dung dẻ tung tăng vui vẻ
Lên xe về quê thôi
Mấy trăm cây số có hề chi
Đi đường một mình càng thích hơn
Ngắm cảnh dọc đường ngửi bụi chơi
Dừng xe quán nước quen hôm nọ
Ba lát ba xồmm nói chuyện chơi
Hỏi han chút đỉnh dăm ba câu
Thêm một người quen có gì đâu
Đủng đa đủng đỉnh từ từ đi
Thể nào cũng tới nhà mà thôi

7.28.2012

The Corrs - What can I do

I haven't slept at all in days
It's been so long since we've talked
And I have been here many times
I just don't know what I'm doing wrong

What can I do to make you love me
What can I do to make you care
What can I say to make you feel this
What can I do to get you there

There's only so much I can take
And I just got to let it go
And who knows I might feel better
If I don't try and I don't hope

What can I do to make you love me ...

No more waiting, no more aching
No more fighting, no more trying

Maybe there's nothing more to say
And in a funny way I'm calm
Because the power is not mine
I'm just gonna let it fly

What can I do to make you love me ...

Love me
Này Út, sao mọi cô gái trên đời đều giống nhau vậy he !
Này Út, một lần trong đời làm spider-girl không được sao?
Đừng nói với tui là từ nhỏ tới lớn chưa thích một ai từ xa hết á.
Đừng có giả vờ với tui là bây giờ Út không thích ai hết nhen. Có còn ngây thơ nữa đâu.
Đừng nói với tui là chưa bao giờ đứng hình mấy giây vì tình cờ gặp người đó.
Đừng nói với tui là cái giả vờ huyên thuyên nói huyên thuyên cười huyên thuyên giỡn đó là bình thường nhen, Út đang rất không bình thường nên cố che dấu chớ gì.
Những ngày đã qua, không có gì đặc biệt cả. Út vẫn làm tốt mọi việc. Chỉ là có chút gì đó không ổn thôi. Và giờ là cuối tháng 7 rồi, một năm sắp qua và trong cả một năm dài khoảng thời gian có ý nghĩa nhất với Út là gì? Trong những ngày đã qua điều gì mà Út nhớ lại làm Út cảm thấy hạnh phúc nhất?
Chắc định mệnh không cho Út 1 cơ hội thứ 2 đâu nhỉ mà Út phải làm nên định mệnh chớ. Nhớ 1 câu nói trong phim ( Ôi, lại phim) rất hay : Định mệnh là cây cầu mà ta xây để đến được với người mình yêu. 
Mà nếu một lần trong đời có đủ dũng cảm để làm spider-girl thì Út sẽ làm gì?
Chạy đến trước mặt người đó, đứng chống nạnh và nói : Ê, Ông đứng im nghe tui nói nè, tui thích ông lắm! ... Ui, buồn cười Út quá!
Rồi sẽ nắm rõ thời khóa biểu của người đó, đứng đợi ở góc đường thấy người ta sẽ giả bộ tình cờ đi ngang qua.
Sẽ nhắn tin với người đó, một cách bí ẩn, nice to meet you, chúc ngủ ngon. Có thể người ta sẽ nhắn lại cũng cùng 1 tin nhắn như vậy, hoặc có thể là : ê, mi là ai, bị điên à. Dù sao thì cả 2 khả năng có thể đó đều vui mà. hì hì. :)  đâu có chết ai đâu chớ.
Cuộc sống mỗi người đều như nhau, mọi người đều trông đợi những điều bất ngờ thú vị nhưng lại chỉ thụ động đợi người khác làm cho mình. Út cũng vậy thôi. Út biết nhưng mà không thể nào làm spider-girl như vậy được. Không thể nào đứng trước mặt người ta, nhìn vào mắt người ta và nói ra những điều Út nghĩ được.






7.26.2012

Why are mistakes and failures good?

I plan for participating in Software testing training at Logigear after I read an entry from http://quynhxq.blogspot.com/2010/04/vv-tham-gia-testing-training-tai.html . In this article, she shared her experiences when she was interviewed to be accepted for taking part in this program. She wrote very detail so I think I will follow those things to learn.
Now, I have a freelance at Sutolym working as software testing. I am in software testing bootcamp and I learn the very essential and interesting things about software testing. I have chance to approach knowledge relating to software testing and now I learn "Specifying functional requirements with use cases" and using it to design use cases for a reality project of Sutolym. It's so much fun and I must complete my task as possible as I can.
And I will send my CV to Logigear after I finish all my tasks to reach the essential knowledge for testing to pass the interview, after I really know I am ready for the interview.
I will take part in the Toiec examination in the space of August, 15th . The expense for this exam is very expensive so I must try my best to pass.
:) So, planning to pass Toiec now, I think you have enough intelligent to pass easily.
Don't be afraid of mistakes and failures!  Just try again like the time you were a little girl who tried the first step to ride a bicycle. Read part 6 of this article Things I wish they had taught me in school make me laughing out loud because I remember when I began to ride bicycle. Between times, My parents had not enough money to buy me a bicycle so while my mom have being worked at Ba To's hospital, every day my mom went to work, I followed her to hospital and I borrowed any bicycle I seen from my mom's co-workers that I know to practice riding bicycle. You know that, my hometown's hospital is very small and has place for me to ride bicycle. I even couldn't sit on the bicycle's saddle but even in the middle of day, in the horrible-hot sunshine, I still keep myself to ride, just ride, just ride. It was seem a fun and happy thing for me to do that. I remember I didn't feel any tired, I were just happy.
So much fun when you ridden a bicycle in the hot sunshine, in 1pm on the tropic country, everybody said that Are you crazy? Why do you do that in the horrible condition? Oh, sometimes instead of borrowing a nice bicycle I just borrowed a "Đồng dông" bicycle ( I can't find out any words in English to name this one, this bicycle has a bar which blocks of the bicycle's body). It feel like :
This one is very high, now I don't know why I could ride on it despite I fall and hurt so many times.
So, I will face this present life with that positive opinion. I will try again, again, again with endless enthusiasm to archive my goals and to be happy with the things having so much meanings with my own life.

Kira - kira

Từ kira-kira
...Một con dế kêu rích rích trong phòng tắm cả buổi tối. Ban ngày lũ quạ cứ kêu quang quác mỗi khi chúng tôi bước lên xe. Lynn luôn luôn nghĩ rằng dế và ngay cả quạ đều là điềm may mắn. Đôi lúc tôi tưởng như mình nghe thấy tiếng của Lynn rất rõ. Mấy con dế kêu “Rích! Rích!” nhưng tôi nghe là “Kira-kira!” Lũ quạ kêu “Quạ! Quạ!”, nhưng tôi lại nghe “Kira-kira!” Tiếng gió thổi “Vù!Vù!” nhưng tôi vẫn nghe là “Kira-kira!” Lynn đã dạy cho tôi nhìn thế giới theo cách đó, coi nó như một nơi đầy ánh sáng, như một nơi mà tiếng kêu của dế hay quạ và tiếng gió thổi là những việc bình thường xảy ra hằng ngày nhưng đồng thời là những điều kỳ diệu.

From kira-kira
... A crickets chirp in bathroom all night. By day, the crows cry every time we step on the car. Lynn always thinks the cricket and even the crows are both fortune. Sometimes, I think I hear Lynn's voice clearly. The crickets chirp but I hear that sound is "Kira-kira!", the crows cry but again I hear that sound is "Kira-kira!", the wind blows but I still hear that sound is "Kira-kira!". Lynn taught me to look at the world following that way - looking at the world is a place overwhelming with light, is a place that the sound of the cricket or the crow or the wind is the normal things occurring everyday but also is the miracle things.

A thought struck me, I will name my first baby is "Kira-kira", certainly my baby must be a daughter. And so many things I think I will teach her, firstly, I will teach her the way to look at the world. Maybe, she will have the violence like me but I hope she will raise the sense of initiative on her own decision, she will have enough strong to chase the things that she loves, even one of these is a boy!!!
I image my daughter before my husband, but it's not stranger because I think the mother's love is a basic instinct of woman.

Giờ tự dưng nhớ đứa cháu nhỏ ở nhà quá, hôm nay ngày 26, vậy là cháu được 15 ngày sống trên đời rồi. Nhớ cháu nè, thương chị hai và nhớ Má. Lúc nãy cứ tìm hoài trong tiếng anh từ tình mẫu tử mà tìm không ra nên dùng tạm cụm từ "the mother's love", tình cờ đọc được quotes liên quan tới mẹ nữa, thấy xúc động. Vậy là nhà mình được thêm một thế hệ nữa rồi. Vậy là ba đã lên chức ông nội, má lên chức bà nội. Thấy kỳ diệu thật. Cuộc sống cứ đưa mỗi con người đến với những sự kiện lớn nhỏ như vậy, rồi mới bất ngờ một giây phút nhận ra là thế giới quanh mình thay đổi thật rồi còn những điều ở bên trong mình thì sao thay đổi chậm thế!
Mình có một người mẹ tuyệt vời nhất trên đời. Và mình thấy may mắn quá đỗi. Có má trong tim giống như có một ngọn hải đăng dẫn đường vậy. Nói chung khi muốn viết về Má, mình dường như không thể nào viết được vì cảm xúc quá lớn sao đó, mình không thể diễn tả nỗi tình yêu đó, tình yêu mà má dành cho mình và của mình dành cho má được.
Nhớ có một câu rất hay mình đọc lâu lắm rồi :
"Tình yêu của mẹ giống như một bản giao hưởng không mùa cứ ngân mãi ngân mãi không bao giờ dứt càng lắng nghe càng thấy xúc động thật nhiều!"
Mình vẫn luôn nghĩ mình là một đứa trẻ hư vậy. Nghĩ lại có nhiều lần làm má buồn. Nghĩ ra thì mình đã mang lại bao nhiêu niềm vui cho má nào? Mà má thì lúc nào cũng vậy, hạnh phúc của con là niềm vui của má. Má hy sinh tất cả vì anh em mình, chẳng có giây phút nào cho má cả, phần ngon không dám ăn trước để cho con. Mình hay mường tượng má hồi trẻ thế nào. Mình hay chọc má hồi trẻ xấu lắm phải không nên 31 tuổi mới có ba rước về. Bao nhiêu năm rồi, má già rồi mà mình vẫn chưa kịp lớn thế này?



7.24.2012

She's 22

"She's 22 and She's loving you but you'll never know how it makes me blue..."
                                                                    Norah Jones
Happy birthday to him.
He and She...
They knew each other since they were children.
They have loved each other since they were teenage.
They were far away when they are both mature.
It's not a sad story. They can't continue love because they both know they have two particular way.
He went his way.
She pursued the things that belong to her.
So, they said goodbye.
But all the things they have had, all memories they have shared each other, it's not easy to forget. Not all memories are beautiful but even the most painful memories is also beautiful and deserve to remember.
Maybe, he always remembers...
A beautiful smile.
A long and soft hair that He has brushed it with all his love for her.
The meals that She has cooked with all her love for him.
And the tears that She cried in the day they said goodbye.
...
She's not him, so she can image the things that emits from him.
About her, maybe, having something she never forgets in all her life...
His high nose and smiled eyes.
His tenderness when he brushes her hair.
And in cold winter, he makes her hand and foot more warmly.
She can't list all the things that she still remembers, just because you know, she will cry when she lists every thing, every thing.

And although all these things still remind her about him, but she wonders how she can have enough brave to call him and say "Happy birthday to him", she will write her decision on two pattern of paper, one is written "Yes", other is written "No", and she will hold her breath to choose one of two.
But I still don't know, I just know I don't have enough lucid to advise her.
Is this true? Today, he suddenly remembers her and waits something from her.
I don't know.






7.21.2012

5 centimeters per second

... But I'm sure that even if we had written 1000 text messages back and forth, our heart probably wouldn't have moved even 1 centimeter closer.
Over these past few years, I only wanted to move forward and touch that which I couldn't reach... though I never been able to tangibly define what it was. Not knowing where those obsessive thoughts came from, I simply continued to work.
Then one day I realize that my heart was withering, and in it there was nothing but pain.
And then, one morning, when I realize I had completely lost my earnest and acute feelings from long ago I knew I was at my limit and quit my job...

" I'm always searching for you, always searching for your figure, on the opposite platform or through window in the back alley, even though I know you can't be there
 If my wish were to come true, I would be at your side
There would be nothing I couldn't do
I would risk anything to embrace you
If only avoid to loneliness, anyone will do
On this night, when it seems stars will fall from the sky, I can't lie to myself
Once more time, don't fade away, seasons
Once more time, I want that time when we fooled around together

I'm always searching for you, always searching for your figure
At that intersection, in my dreams, even though I know you can't be there
If miracles do happen, I want to show you right know the new dam, who I'll be from now on and the words " I love you " that I never said."

It's not my story but I'm really grasp it.

7.19.2012

Đừng

Đừng trở nên giống họ

Nỗi buồn sẽ dẫn tới đâu?

Vết nứt nơi nỗi buồn luồn vào, đó chính là vết nứt nơi bạn để thế giới của những hào nhoáng bên ngoài và phù phiếm bước vào.
                                                                   Helene Grimaud
                                                     Nghệ sĩ piano người Pháp sinh năm 1970 hiện sống tại Mỹ

7.17.2012

Còn trẻ

Lúc tối đau lưng quá, nằm ngủ lăn bên này cũng đau lăn bên kia cũng đau. Không biết là vì hôm bữa rơi ngửa tự do từ giường 2 ktx xuống nền hay là do 2 ngày về rồi ra lại Đà Nẵng nữa.
Một ngày mà chạy xe máy một mình hơn 250 cây chớ ít à.
Nhớ hôm sáng thứ 7 tuần trước nữa kìa vội về quá chẳng mang bao tay giờ thì tay bị cháy nắng y như là bánh tráng bị nướng cháy. Ai nhìn cũng chê mình cả. Hôm đó đi xe liên tục từ 9h30 tới 2h30 về y tới nhà Việt, chỉ nghỉ khoảng 20 phút dọc đường. Về tới Ba Tơ rồi còn chưa chịu về nhà thèm nước mía chạy xe qua liền rủ Việt đi uống mía. Thấy nó còn nằm ngủ trưa mình kéo chân nó bắt dậy đi với mình. Cái mặt ỷ lâu lâu mới về toàn ăn hiếp bạn bè không thề. Lúc về tới nhà không thấy má mới chạy ra chỗ Vệ sinh phòng dịch xem má còn bảo vệ không? Má thấy mình mà giật mình luôn, cả ba và má đều chung một câu, sao mày lỳ dữ dậy Hiển, dám chạy xe máy về một mình. Mình còn nói mà má có thấy con khỏe không, đáng lẽ là phải khen con mới đúng chớ sao lại la con. Tự mình cũng thấy cái mặt mình lỳ hết cỡ rồi mà. Mà má biết cái tính lỳ này ở đâu mà ra không? Hì, gien di truyền đó mà.
 Lúc ra lại Đà Nẵng , ba thì bảo để cho con nó đi cho quen bà, vậy mà má mình vẫn khóc. Má cứ dặn đi dặn lại là đi chậm nhen con, đi cẩn thận nhen con. Mắt má đỏ hoe lúc tiễn mình đi. Mình cứ bảo má đừng lo con đi từ từ rồi cũng tới thôi. Má đừng lo cho con nữa nhen. Thấy má muốn khóc, mắt đỏ hoe mà mình thương quá. Mình vẫn đi vậy thôi. Thật ra tới lúc này mình mới nhận ra từ nhỏ tới lớn mỗi quyết định của mình đều là những quyết định an toàn, mình nghe lời má một cách rất vô thức, má đã cho mình tất cả, cuộc sống này nè, tình yêu vô điều kiện, cơm ăn, áo mặt, những thứ mình muốn... nhưng có những điều mình muốn làm thì má lại không thể nào an tâm được. Đúng là dù mình đã là cô gái 22 tuổi vẫn còn nhỏ bé trong mắt má thôi, má lo cho anh em mình từng ly từng tý. Cái lo đó đôi khi làm cho mình được bao bọc quá. Đôi khi làm cho mình sợ phải đến những nơi xa lạ, làm những việc nguy hiểm nhưng mà mình thực sự rất thích làm mà.
Mình yêu cái cảm giác một mình chạy xe ngang qua những cánh đồng lúa. Nghe mùi lúa mùi mạ tạt qua mặt. Có những lần chạy xe qua cánh đồng vừa mới gặt xong, mùi rơm rạ nghe còn nồng và khiến mình nhớ lâu hơn nữa. Mình yêu cả cái mùi đó thề.
Mình yêu tên những cây cầu những con đường mình đã đi qua. Dẫu là nắng gắt muốn cháy da thịt, dẫu là cái mùi nhựa đường trưa đứng bóng thổi lên người khiến mình không chịu nỗi đi chăng nữa. Mình vẫn yêu.
Mình yêu cái cảm giác được tới một nơi xa lại, ghé chân ở một quán nước ven đường, rồi trò chuyện rồi làm quen với mọi người. Hôm rồi mình dừng xe ở Bình Nguyên, Bình Sơn, ngồi uống nước mới 1 tý mà đã quen với cô chủ rồi, cô cỡ 50 tuổi, không có chồng không có con gì hết, chỉ có bà ngoại già ngồi trước cửa nhà trông quán cùng và cháu chắt thôi. Chắc là cô buồn lắm. Lúc mình đi rồi cô cứ một con hai con, còn dặn mình khi nào về thì ghé qua cô nhen con. Mình hứa khoảng mùng 4/8 sẽ về rồi ghé thăm cô.
Mà lâu rồi mình mới dùng tới từ yêu đó nhỉ? Lâu rồi chỉ toàn là 1+1=2. Lâu rồi chỉ toàn là nếu tôi có dữ kiện này + dữ kiện kia + tác động đó thì sẽ tạo ra điều gì? Lâu rồi thấy mình khô cứng sao ấy. Thấy mình sợ phải yêu một điều gì, gắn bó với một điều gì, rồi tự làm đau mình thôi.
Mình đôi khi vẫn thèm là mình lúc xưa. Cứ miên man theo những dòng cảm xúc. Nói lên điều ấy không ngại ngần. Bây giờ thì mình sợ lắm. Bây giờ thì lớn rồi, ai mà để cho cảm xúc điều khiển nữa. Bây giờ là lựa chọn thay vì tin. Bây giờ là đứng thật xa mà nhìn mà suy xét chớ không thể để mình đau nữa. Bây giờ là những dòng nhật ký đôi khi không còn cảm xúc nữa. Chỉ là viết là lưu lại thôi.
Tự dưng...
                "Rất nhớ đêm nằm nghe tiếng mưa.
                 Rất nhớ ta ngày xưa."
Làm sao để mình mãi là trẻ con được chớ! Mà điều quan trọng là mình có đang thật sự là mình không?
Sợ phải trông chờ mãi một cái nick online à.
Sợ phải nghe cả tiếng thở của mình.
Sợ mình không được như người này người kia.
Sợ phải đợi chờ rồi vội vàng.
Rồi sợ phải vội vàng nên lặng im.
Mình vẫn hay nghĩ tới niềm vui được miêu tả trong "Hãy bước đi như trái tim mách bảo" của Susana Tamaro. Niềm vui ngày bé không vì điều gì cả, mình có thể ngồi hàng giờ dước gốc cây, chơi một mình linh tinh, hát những bài hát trẻ con, nghịch ngợm cái gì đó, cười nắc nẻ vì một điều gì đó, quan sát một con bướm nhiều màu hàng giờ liền mà không biết buồn không biết chán là gì. Ờ, đó là niềm vui xuất phát từ chính bản thân mình. Là niềm vui thật sự.
Còn niềm vui bây giờ phụ thuộc vào thế giới bên ngoài nhiều hơn.
Tại sao anh ấy không yêu mình theo cách mình muốn?
Tại sao cô ấy không mang tới cho mình điều đó?
Tại sao lũ nhỏ lại ồn ào thế?
Tại sao bạn lại thất hứa với mình làm mình buồn thế?
...
Và rồi ta buồn vì những lý do vớ vẫn đó. Ta quên đi rằng ngay trong chính ta có sẵn chất cháy, chỉ cần biết cách là đốt lên niềm vui cho chính mình , một niềm vui như ánh mặt trời tỏa sáng, liên tục liên tục, mới là chính con người mình chứ không phải là niềm vui đi vay mượn và cầu xin từ người khác.
Mình không biết là mình đã đủ thực tế hay chưa? Hay là mình phải đi đi xa đi xa hơn nữa. Hay là mình sẽ nghe theo lời họ. Đi qua những bước như thế. Làm y những việc như thế. Mình vẫn đang làm đó. Nhưng trong mình như có một cô bé hay hát một giai điệu hay lắm, lúc như bản giao hưởng, lúc như bài if you happy and you know, lúc lại như những bài tình yêu bình thường, lúc nhẹ nhàng im ắng khiến mình an tâm làm theo những điều mọi người đang cùng làm. Lúc lại da diết và nhắc mình rằng không mình phải làm thêm những điều gì khác nữa. Hãy nhìn vào con người mình mà xem. Mình còn có thể cảm nhận cuộc sống nhiều hơn thế nữa mà. Chớ không phải là mình còn có thể leo cao leo xa hơn. Mình là như thế thôi. Hãy hiểu mình hơn đi nào.
Làm sao để gặp lại được người bạn cũ đó hả Hiển? Và niềm vui trẻ thơ đó...


                 

7.16.2012

Là mình...

Thứ  ngày  tháng  năm
Những ngày này sao qua  nhanh vậy?
Mình còn chưa kịp ghi lại điều gì nữa. Nguyên cả 1 tuần không ghi nhật ký và không lưu lại được điều gì nữa. Một tuần đặc biệt. Mình được đón cháu đầu lòng của mình chào đời. Đó là niềm hạnh phúc mà mình không thể nào diễn tả được. Ở nhà nấu ăn, rửa chắn bác, giặt đồ, quét nhà, cho con sóc nhỏ ăn nè, cho thèn cu tý Hoài ăn, dạy nó học toán rồi anh văn lớp 6, rồi hầm giò đu đủ, có khi là bí đỏ, rồi chạy xe xuống Đức Phổ cho chị 2 ăn. Rồi mở máy tính cho bé Mèo, cu Tý Bảo, bé Nhã xem mấy bài hát thiếu nhi. Nghe Mèo hát theo mấy bài hát mà dễ thương không chịu nỗi luôn thề. Cảm giác trông trẻ vừa mệt mỏi nhưng mà vừa hạnh phúc. Mấy ngày ở gần mấy đứa tuy là miệng cứ la hét tụi nhỏ hoài vì nó lỳ, nó phá, nó không cho mình tập trung học cái software testing này ( đang trong giai đoạn được training) nhưng mà mà vẫn thấy vui nhiều hơn.
Cứ bận rộn thế cũng hay chứ. Để mình biết được ý nghĩa của những giờ phúc im lặng, được ở một mình và được suy nghĩ như lúc này.
Mình vẫn thế thôi, vẫn thích được ở một mình và hình như nhiều khi bị nghiện cảm giác một mình. Mình thích được một mình đứng trên cầu Thuận Phước á, mình sẽ ngắm biển vào buổi chiều, biển sóng sánh một màu bạc rất lạ. Mình thích cảm giác chạy xe một mình, hôm trước là chạy từ Đà Nẵng về Quảng Ngãi, hôm sau là chạy từ quê chạy ra. Mình thích những dòng suy nghĩ miên man không bị đứt đoạn, không có giọng nói ai cả, chỉ có mình lắng nghe mình, thủ thỉ với mình.
Tự dưng mình thích ở nhà sao đó, dù có đi xa bao lâu thì trở về vẫn là góc nhà đó, những vật dụng thân thuộc, con rùa ba để ở góc sân sau, con cái thác lác ở nhà trên nè, con sóc ở gần bên giếng nước. À, mà mình chưa kể chuyện con sóc. Con sóc tên là con sóc , he he, chỉ thế thôi. Con sóc rất thích ăn cà rốt và các loại củ nè, ba má hay cho nó ăn chuối nên nó ngán rồi hay sau á, bữa về cho nó ăn mà không thèm đếm xỉa gì cả, sóc ăn được cả rau nè, cái miệng nó nhai thì ôi thôi là dễ thương luôn á. Hôm trước nó xổng chuồng 1 lần, mình gọi điện cho ba mà ba đang bận đi cấp cứu bệnh nhân, không về được, ba cũng sợ nó cắn mà, vậy là phải nhờ bác Hùng hàng xóm qua bắt sóc vô chuồn. Lần sau thì sóc nhà mình xổng không ai dám bắt cả, cứ để nó chạy lăn quăn khu giếng, mà nó đã quen mùi nhà mình rồi, không đi xa nữa. Cũng thấy tội nó chớ, nó thuộc về rừng mà , giờ lại quen với cảnh sống trong chuồn...
Ui, mình buồn ngủ quá, chắc phải kết thúc với câu chuyện con sóc nhà mình tên là con sóc thôi, chẵng lẽ đặc tên nó là con ky.
Mình sẽ viết tiếp...

7.08.2012

Tháng 7

Đà Nẵng, chủ nhật/1/7/2012
Tháng 7 rồi H ơi!
So, you’re so far. What’s going on? Now, maybe you have a Sunday to take a rest after a week you worked so hard. I wonder how do you change? Your hair. your hand. Are you fat or still thin? I even don’t remember the last we met. Oh, how fast time goes by! I still miss your voice, it’s very soft and warm, and if I can hear your voice again, you call my name, gently, I am happy.
July, lunar calendar, July has a special day that people have loved each other, they could meet again. It’s a legend about a female weaver and a man who tends buffaloes. She’s Mr Sky’s daughter, her name is “Chuc Nu”. He’s just a farmer, his name is “Nguu Lang”. They have loved each other but Mr Sky didn’t allow their love, because they are not suitable , so Mr Sky decided to separate them. And once Mr Sky has decided to make something, it’s difficult to change his mind. But Chuc Nu cry bitter fears, She didn’t cry for the moon, she just want to meet Nguu Lang. And her tears are moved Mrs Sky, Mrs Sky persuaded Mr Sky to allow Nguu Lang and Chuc Nu could meet once a year in the fully-moon day of July. Oh, I forget some details on this story so I invent some particulars. Sorry!
I can’t love easily. I always wonder myself that I really love him or because I’m lonely and I need a person who can go with me anywhere,anytime. And I refuse. I refuse because my feeling for him is not strong enough to keep me stay in his arm. I never have emotion like I have had with you. Oh, poor me, but I can do anything to change that.