12.02.2016

Tại vì mình suy nghĩ nhiều quá

Tại sao mình lại có những cảm xúc này.
Tại sao mình lại không đủ can đảm để bắt đầu.

Cuối cùng mình cũng thấy nhẹ nhõm vì người ta đã có thể mỉm cười rồi. Tại sao mình chẳng có đủ can đảm để bắt đầu vậy nhỉ?
Tháng 11
Con người ta trải qua biến cố lớn của cuộc đời sẽ như thế nào nhỉ?
Trái tim cảm nhận được sự xa lìa và mất mát.
Năm 2016, mình đã tiễn đưa bé Yến, bác Đập gái, anh Vấn. Và của một người mình chưa từng quen biết.
Có thể nào đau nỗi đau của một người. Khóc vì cái họ khóc.
Mình cũng đau khổ nữa chứ vì những điều không được nói ra.
Con người thật là kỳ lạ mà.
...
Nếu điều này là có thật thì tại sao lại là mình?
Chỉ là một cái nhìn. Một thói quen thôi mà. Tình yêu có thể không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được mà. Mình thậm chí còn chưa bao giờ nghe thấy giọng nói. Tất cả thật là kỳ lạ.
Là một người giống mình?
Tất cả những cảm xúc này làm mình thấy sợ quá. Mình sẽ phải chấp nhận nó.
Mình sợ và háo hức.
Niềm vui và nỗi sợ cứ đi song song nhau thế!

Mà hôm nay là một ngày thế nào nhỉ?
Là một ngày đèn đỏ và ẩm ướt. Khám sức khỏe mà chỉ lấy máu được thôi, còn urin thì chưa lấy được. hehe.
Sáng thức dậy mệt quá trời vì vừa bị tào tháo rượt, còn thêm cái đau của ngày ẩm ương này nữa.
Đói bụng mà nhịn đói để lấy máu.

Tại sao lại là người đó? Tại sao?
Mình điên tiết lên mất thôi. Huhu.





No comments:

Post a Comment