12.26.2016

Sài yo na ra hihi

Khi bạn tách mình khỏi tất cả mọi thứ, bạn trở nên yên bình hơn, khoan dung, thân thiện và thanh thản hơn, như vậy bạn có thể đến một nơi mà bạn có thể hiểu tất cả mọi thứ mà không cần phải chịu đau khổ. Nó là một trạng thái vượt ra ngoài ngôn từ.

Mình lại chờ đợi niềm vu ở những chuyến đi, hứa hẹn của sự gặp gỡ. Một người thân quen hay một người xa lạ.
Hít một hơi vào thật sâu và thở ra. Tự giới hạn bản thân rằng mình không còn chỗ cho sự lãng mạng. Rằng đã rất rất lâu rồi mình không có được cái măn mắn đó. Cô đơn là như thế nào nhỉ? Là nghe được cả hơi thở của mình, và hiểu được trái tim mình.
Mình dù sao cũng đã cân bằng được cuộc sống và học cách buông bỏ được rồi.
Bài học của ngày hôm qua là buông bỏ cái mình từng yêu sâu nặng.
Còn bài học của ngày hôm nay là buông bỏ cái chưa bắt đầu mà chỉ có trong suy tưởng.
Nhớ có hồi đọc được một bài viết rất hay "Learn to let go" của một người chị mà mình quen biết. Đọc những bài viết của chị có cảm giác rất nhẹ nhõm. Như được trò chuyện với tri kỷ trong thanh tịnh vậy.
Trong bóng đêm quen thuộc có một ô cửa sổ sáng đèn. Và cả tâm hồn của cây sa kê đã bị chặt đi nữa. Mọi chuyện là vì mình nhạy cảm quá.
À mình có một cuốn sách nhưng mà cuốn sách này không phải của mình, là của Quý, bác Dương mua cho Quý. "Sara - cô công chúa nhỏ", cuốn sách gây ấn tượng với mình một cách mạnh mẽ vì mình tiếp cận nó một cách rất khác. Mình được xem phim trước khi đọc nó.
Hồi bé, cứ tối thứ 7 hay chủ nhật hay có phim cuối tuần, phim chiếu rất khuya, khoảng từ 9h tới 11h nhỉ? Vậy mà ba má vẫn cho mình thức để coi dù biết là sáng ra có khi mình dậy đi học hông nổi. Và mình được tiếp xúc với cả một thế giới rộng lớn nhờ những bộ phim cuối tuần nhỉ? Những bộ phim mình chẳng nhớ tên được. Chỉ có hình ảnh và cảm xúc là còn mạnh mẽ thôi. Trong số những bộ phim lúc đó mình chỉ nhớ độc một phim vơi cái tên là "50 lần hẹn đầu tiên" chỉ vì một cái duyên rất hay là mình được coi đi coi lại. Ơ mà mình có nhầm không nhỉ? Hình như phim này mình xem lúc học đại học và được Nhân giới thiệu.
Một bộ phim về một cậu bé mắc bệnh gì đó mà không thể tiếp xúc với môi trường bên ngoài, lúc nào cũng ở trong một căn phòng tiệt trùng, không thì sẽ phải ở trong một quả bóng cũng tiệt trùng tách biệt với mội trường và không khí bên ngoài. Nhưng cậu bé luôn khát khao được đi và ngắm nhìn thế giới, cậu đã có một chuyến phiêu lưu kỳ diệu ra thế giới bên ngoài cùng với quả bong bóng của mình. Ahihi cậu chạy theo người mình yêu. Hình như đây là phim mình nhớ đầu tiên trong cái seri phim cuối tuần đó.
Còn "Sara - cô công chúa nhỏ" làm mình khóc và sau cùng là hạnh phúc. Tuy cô bé mất đi người thân duy nhất của mình nhưng cuối cùng cô bé cũng học đọc cách làm điều tốt, sống bằng nghị lực của chính bản thân mình. Cái cảm giác đó, cảm giác không có người thân bên cạnh. Và sau này đọc truyện lại càng làm mình xúc động hơn. Đó là cuốn sách bìa cứng màu xanh, rất ngắn gọn, súc tích nhưng đủ sức để lay động trái tim mình.
Mình hứa sẽ buông bỏ. Sẽ không cảm thấy đơn độc nữa.

No comments:

Post a Comment