Cái cô gái ngốc nghếch này. Ngay cả tài khoản ngân hàng còn bao nhiêu cũng chẳng hề nhớ nữa.
Cái con nhóc này.
Mình mệt mỏi quá nhỉ? Nguyên cả tuần toàn di chuyển, xe cộ, rồi bay. Bầu trời của năm 2016 gần hơn bầu trời của năm 2006 năm mình chỉ mới 16 tuổi. Vì mình có thể bay bất cứ lúc nào mà mình thích. Cuộc sống rộng mở hơn và tự do hơn. Và mình cũng trở lên khô khan hơn nữa. Vì mình bước vào đời không thể mãi là cô gái dễ xúc động và dễ ngã được.
Thứ 2 vừa rồi mà cứ nghĩ xa lắm rồi. Mình sẽ ở lại hay là đi? Những giấc mơ chập chờn hay ảo giác của những điều ở thì tương lai rất quen thuộc không thể trả lời cho mình câu hỏi đó. Chắc phải đổi bài nhạc này mất thôi. Ôi trái tim ình, chỉ muốn khóc thôi. Suốt ngày mình chỉ tìm kiếm, tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm điều khiến trái tim mình rung động.
Cái bài hát này sao mà buồn thế nhỉ?
Tuần vừa rồi được ngủ với Nhím bị Nhím đạp quá trời quá đất, được ôm em An Thư bé tý tẹo tèo teo vào lòng, em An Thư có nhìn thấy mình trong những giây phút đầu đời đó nhé. Và má cũng già hơn nữa. Mình đã bỏ lỡ bao nhiêu điều vầy nhỉ? Có đậu không nhỉ? Có về không hay là...
Có điều gì níu kéo mình ở lại vậy nhỉ?
Mệt mỏi thì làm gì nhỉ? Mắt mở không ra nữa chứ. Ahuhu.
Lành lạnh nữa, nhưng mà mình vẫn cảm thây hạnh phúc vô cùng.
No comments:
Post a Comment