5.28.2016

Sài Gòn, thứ 7 ngày 28 tháng 5 năm 2016

Bé Yến đã bay lên thành một em bướm màu trắng xinh xắn.

Sáng ra má gọi, mình tưởng có chuyện gì chứ thì ra là em Nhím quậy đang ở trên trường cùng với má, em Nhím lôi quà tặng cho các anh chị học sinh màu sắc xanh đỏ tím vàng ra chơi mới phân bì tại sao con không có, rồi em Nhím đòi Nội gọi điện cho Út để đòi quà. Nhím hư lắm luôn mới nghe điện thoại đã la lên "Cái bà Út kia, mua quà chứ không con đánh chết Út bây giờ", hung quá hix hix.

Mình đang bận làm trong cty nên không tiện nói chuyện nữa. Em Nhím lỳ ghê luôn. Hôm trước má kể chuyện này mới buồn cười này. Em Nhím ở nhà ông bà nội ăn cơm và ngủ trưa, em đòi đi tiểu bắt bà Nội phải ôm vô phòng vệ sinh mới chịu, xong rồi em ấy mới chê "Sao mà nhà vệ sinh của bà nội dơ vậy", nói vậy xong rồi em Nhím bắt bà nội đứng đó để em chà nhà vệ sinh, chắc đến 30' luôn đó, má nói em Nhím chà sạch sẽ lắm luôn đó, ai bày cho cái tính đó vậy trời?

Cũng vẫn cái chuyện phân bì con hông có quà, Nhím ngồi nói với bà nội dự là con không có quà như mấy anh chị. Ôi dễ xương quá, Nhím này, ai lại đi phân bì như vậy chứ. Mà nghĩ lại thấy vui vui, em Nhím có những mong muốn nho nhỏ thôi mà, có khi mua một cái kẹo, gói vào một cái túi thật xinh xắn em nhận được sẽ vui ghê luôn.

-----------------------------------------------
Chuyện khác. Tại sao lại nhìn mình là cười vậy nhỉ? Mình đoán là cười. Ẹc ẹc làm gì mà cười người ta hoài dậy???

No comments:

Post a Comment