5.17.2016

Em ngồi gần chị có được không?

Câu hỏi dễ thương quá. Và mình trả lời "Em thích ngồi đâu em ngồi chứ, chị có ăn thịt em đâu".
Có một chút vui vì một sự dễ xương nhẹ. Mình nghĩ cậu bé ấy chắc sẽ vui cả ngày.

Đừng nói là mình bị cảm rồi nhé, vì mình đã bị cảm cúm tới gần một năm nay vì cùng 1 người rồi. Hix, mình đã chờ đợi coi thử cảm xúc này nó sẽ dẫn tới đâu. Và nói vẫn còn đây, sâu đậm hơn nữa. Hôm nay người đó và mình cũng lại đi ngang qua. Người đó ngước mắt lên nhìn mình. Và chỉ có vậy thôi, mình chỉ cảm nhận được sự hời hợt lúc đó, làm mình hơi buồn một tẹo.

Hôm nay bé Yến đã mất gần  tuần rồi, cái cảm giác u buồn đó cũng dần dần mất đi, nhưng mình lại thấy trái tim mình nhạy cảm vơi nỗi đâu hơn và lại biết quý trọng giây phút hiện tại nữa.
Bố mẹ bé Yến cũng bớt buồn và ngủ nghỉ, ăn uống lại được rồi. Bé Yến mất vào đúng ngày mùng 1 âm lịch nên bố mẹ bé cũng muốn ăn chay vào những ngày Phật dặn.
Bé Yến có đôi mắt to tròn, khuôn mặt xinh xắn, bé Yến hay mè nheo mẹ, hay khóc nhè, với cả bé Yến rất ít nói nè.
Mình thương vì bé Yến chưa trải nghiệm được gì, chưa được đi học chưa biết chữ mà đã đi rồi. Nhưng mà mình lại biết rằng cái mất là cái cần mất, lúc mình lìa xa cõi đời là lúc cần phải đi, là đúng thời điểm của nó, không có gì phải hối tiếc cả.

Và anh, anh đã bao giờ trải qua những cảm giác này chưa. Em mong muốn được gần gũi với cuộc sống và tâm hồn anh biết bao nhiêu. Nhưng em lại sợ, em đợi anh bắt đầu nếu không thì em sẽ giữ anh trong tim như một kỷ niệm đẹp, một cảm xúc trong như giọt sương vậy, buổi sáng em ngập mặt vào chậu cây chocola mint vô tình gặp được giọt sương ấy.


No comments:

Post a Comment