5.16.2016

Ngày đầu tiên của mùa mưa năm em có anh trong tim mình

Sài Gòn, thứ 2 ngày 16 tháng 5 năm 2016

Hình như hôm nay đã vào mùa mưa rồi đấy anh à. Ngày đầu tiên của mùa mưa năm 2016, năm đầu tiên mà em có anh trong trái tim mình. Lúc đi làm về trời mưa bay bay, cảm giác bước ra từ cổng công ty như mong mỏi một điều gì đó, mong mỏi được thấy anh giữa tiết trời mưa bay bay thế này.
Em thích mùa đông. Và em cũng nhớ những mùa đông đã qua trong tim mình nữa.
Anh có bao giờ qua những mùa đông giống em. Từng hạnh phúc rồi lại vô cùng lạnh lẽo. Cô đơn.
Em biết anh có hiểu về nỗi cô đơn. Cái cảm giác đơn độc. Của những chuyến đi xa. Khi đến những thành phố và gặp gỡ những con người xa lạ. Và cảm giác cô độc của những ngày trở về. Lúc đợi xe, đợi tàu hay ngồi vật vã đợi lên máy bay. Có những chuyến đi để trở về, có một mục đích cụ thể nhưng lại có những chuyến đi chỉ để được đi thôi, anh có biết không?

Lúc mới bắt đầu là em thích anh chỉ đơn giản là thích thôi.
Em thích cách anh im lặng, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ. Anh lúc nào cũng điềm đạm và chỉnh chu vậy à? Còn em buổi trưa ngủ nằm gác cả 2 chân lên ghế, miệng thì há ra, thở phì phò và chìm vào giấc ngủ.
Từ lúc nào, từ lúc nào mà em bước vào cuộc sống của anh.
Anh biết rõ là em thích anh trước cơ mà. Em không cố ý làm xáo trộn cuộc sống của anh. Suy nghĩ và thói quen của anh. Và em bắt đầu cảm nhận được sự lạnh lùng của anh đã mất dần, và dù lúc bắt đầu anh có lạnh lùng như vậy đi chăng nữa thì em vẫn cảm nhận được sự dịu dàng và trái tim nhân hậu của anh. Em cảm thấy những điều anh giống em. Mà anh thật lạ lùng.
Em thích cả giọng nói của anh nữa. Anh - nước da ngăm đen, mắt sâu, mũi cao - sao mà giống lời thầy bói vậy nhỉ? Và hơn cả là gì anh biết không? Em cảm thấy trong lòng tràn ngập sự nhận biết lúc em cảm nhận được anh, sự hiện diện từ anh hay chỉ là trong tâm tưởng.
Nhưng mà anh à, bây giờ mọi chuyện không đơn giản là thích nữa, mà là yêu.
Anh là người thứ 2 mang lại cho em cảm giác đó nhưng lại khiến em đủ đầy hơn cả. Dù bây giờ em vẫn chưa có anh bên cạnh.
Em đã nghĩ rằng, ôi "once in a life time" em chỉ có thể gặp một người như anh một lần trong đời, còn tất cả những người khác là tạm bợ, là không cần thiết. Em cần anh không phải để làm cho em hạnh phúc, tự em đã có sẵn biết bao nhiêu hạnh phúc và tiếng cười rồi. Em cần anh để em được đủ đầy và em mong mỏi được mang lại hạnh phúc, tiếng cười và cuộc sống bình yên cùng với anh.
Em đã nghĩ rằng, người này nhất định người này mình phải lấy làm chồng.
Em đã nghĩ rằng, mỗi sáng được thức dậy cùng người này sẽ thật là hạnh phúc biết bao. Cuộc sống từ đây cho tới ngày đầu bạc mỗi ngày đều là một ngày bình an.
Nhưng mà giờ em lại sợ. Em sợ vì anh có thể sẽ không thể hiểu được em, cội nguồn của em, anh có thể sẽ không thể hiểu được rằng em có thể chạm vào tâm hồn của một viên đá nằm dưới lòng sông nhỏ quê em, anh có thể sẽ không thể hiểu được những nỗi đau mà em từng trải qua. Vì vậy em nghĩ sẽ nói hết cho anh biết trước khi anh có thể bươc tiếp, em sẽ đợi anh bắt đầu và cũng sẽ cho anh quyền lựa chọn nữa.
Một cuộc hành trình phía trước.

No comments:

Post a Comment