5.28.2016

Sài Gòn, thứ 7 ngày 28 tháng 5 năm 2016

Bé Yến đã bay lên thành một em bướm màu trắng xinh xắn.

Sáng ra má gọi, mình tưởng có chuyện gì chứ thì ra là em Nhím quậy đang ở trên trường cùng với má, em Nhím lôi quà tặng cho các anh chị học sinh màu sắc xanh đỏ tím vàng ra chơi mới phân bì tại sao con không có, rồi em Nhím đòi Nội gọi điện cho Út để đòi quà. Nhím hư lắm luôn mới nghe điện thoại đã la lên "Cái bà Út kia, mua quà chứ không con đánh chết Út bây giờ", hung quá hix hix.

Mình đang bận làm trong cty nên không tiện nói chuyện nữa. Em Nhím lỳ ghê luôn. Hôm trước má kể chuyện này mới buồn cười này. Em Nhím ở nhà ông bà nội ăn cơm và ngủ trưa, em đòi đi tiểu bắt bà Nội phải ôm vô phòng vệ sinh mới chịu, xong rồi em ấy mới chê "Sao mà nhà vệ sinh của bà nội dơ vậy", nói vậy xong rồi em Nhím bắt bà nội đứng đó để em chà nhà vệ sinh, chắc đến 30' luôn đó, má nói em Nhím chà sạch sẽ lắm luôn đó, ai bày cho cái tính đó vậy trời?

Cũng vẫn cái chuyện phân bì con hông có quà, Nhím ngồi nói với bà nội dự là con không có quà như mấy anh chị. Ôi dễ xương quá, Nhím này, ai lại đi phân bì như vậy chứ. Mà nghĩ lại thấy vui vui, em Nhím có những mong muốn nho nhỏ thôi mà, có khi mua một cái kẹo, gói vào một cái túi thật xinh xắn em nhận được sẽ vui ghê luôn.

-----------------------------------------------
Chuyện khác. Tại sao lại nhìn mình là cười vậy nhỉ? Mình đoán là cười. Ẹc ẹc làm gì mà cười người ta hoài dậy???

5.24.2016

Sài Gòn, thứ 3 ngày 24 tháng 5 năm 2016

Má đi lên nhà chú Nun về thì vội vàng gọi mình. Ba lại uống nữa chứ, lo quá đi, lo vì sợ ba say rượu chạy đường đá sỏi đất sét, lo vì lỡ xảy ra điều gì không may thì sao.
Mình đang cân nhắc, lựa chọn, cái duyên với cty này chắc tới giờ này là xong rồi, mình cũng nói mình muốn nghỉ việc và không thể tiếp tục được nữa. Không thể tiếp tục, giống như lần trước mình lại bỏ cuộc giữa chừng à? Tới khi nào mình mới tìm được cuộc sống mà mình cảm thấy thực sự ý nghĩa và không bị ảnh hưởng bởi những người mở miệng ra là nói những lời cay độc như vậy.

Mình mệt mỏi nhưng vẫn cười nói.
Mình cô đơn và thật sự mệt mỏi.

À, chiều nay mình có gặp người đó trên sân thượng. Ngày mai mình lại lên nữa nhé.
Let's see how our luck can happen!

Mà lúc chiều sao cậu ấy lại hơi lạ lạ, ???????

5.20.2016

I miss you so much at Friday night

I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night
I miss you so much at Friday night



5.17.2016

Sang day truoc khi di lam doc ve Phat phap, Osho.
Co gi do khong on trong nhung ngay nay.

Em ngồi gần chị có được không?

Câu hỏi dễ thương quá. Và mình trả lời "Em thích ngồi đâu em ngồi chứ, chị có ăn thịt em đâu".
Có một chút vui vì một sự dễ xương nhẹ. Mình nghĩ cậu bé ấy chắc sẽ vui cả ngày.

Đừng nói là mình bị cảm rồi nhé, vì mình đã bị cảm cúm tới gần một năm nay vì cùng 1 người rồi. Hix, mình đã chờ đợi coi thử cảm xúc này nó sẽ dẫn tới đâu. Và nói vẫn còn đây, sâu đậm hơn nữa. Hôm nay người đó và mình cũng lại đi ngang qua. Người đó ngước mắt lên nhìn mình. Và chỉ có vậy thôi, mình chỉ cảm nhận được sự hời hợt lúc đó, làm mình hơi buồn một tẹo.

Hôm nay bé Yến đã mất gần  tuần rồi, cái cảm giác u buồn đó cũng dần dần mất đi, nhưng mình lại thấy trái tim mình nhạy cảm vơi nỗi đâu hơn và lại biết quý trọng giây phút hiện tại nữa.
Bố mẹ bé Yến cũng bớt buồn và ngủ nghỉ, ăn uống lại được rồi. Bé Yến mất vào đúng ngày mùng 1 âm lịch nên bố mẹ bé cũng muốn ăn chay vào những ngày Phật dặn.
Bé Yến có đôi mắt to tròn, khuôn mặt xinh xắn, bé Yến hay mè nheo mẹ, hay khóc nhè, với cả bé Yến rất ít nói nè.
Mình thương vì bé Yến chưa trải nghiệm được gì, chưa được đi học chưa biết chữ mà đã đi rồi. Nhưng mà mình lại biết rằng cái mất là cái cần mất, lúc mình lìa xa cõi đời là lúc cần phải đi, là đúng thời điểm của nó, không có gì phải hối tiếc cả.

Và anh, anh đã bao giờ trải qua những cảm giác này chưa. Em mong muốn được gần gũi với cuộc sống và tâm hồn anh biết bao nhiêu. Nhưng em lại sợ, em đợi anh bắt đầu nếu không thì em sẽ giữ anh trong tim như một kỷ niệm đẹp, một cảm xúc trong như giọt sương vậy, buổi sáng em ngập mặt vào chậu cây chocola mint vô tình gặp được giọt sương ấy.


5.16.2016

Ngày đầu tiên của mùa mưa năm em có anh trong tim mình

Sài Gòn, thứ 2 ngày 16 tháng 5 năm 2016

Hình như hôm nay đã vào mùa mưa rồi đấy anh à. Ngày đầu tiên của mùa mưa năm 2016, năm đầu tiên mà em có anh trong trái tim mình. Lúc đi làm về trời mưa bay bay, cảm giác bước ra từ cổng công ty như mong mỏi một điều gì đó, mong mỏi được thấy anh giữa tiết trời mưa bay bay thế này.
Em thích mùa đông. Và em cũng nhớ những mùa đông đã qua trong tim mình nữa.
Anh có bao giờ qua những mùa đông giống em. Từng hạnh phúc rồi lại vô cùng lạnh lẽo. Cô đơn.
Em biết anh có hiểu về nỗi cô đơn. Cái cảm giác đơn độc. Của những chuyến đi xa. Khi đến những thành phố và gặp gỡ những con người xa lạ. Và cảm giác cô độc của những ngày trở về. Lúc đợi xe, đợi tàu hay ngồi vật vã đợi lên máy bay. Có những chuyến đi để trở về, có một mục đích cụ thể nhưng lại có những chuyến đi chỉ để được đi thôi, anh có biết không?

Lúc mới bắt đầu là em thích anh chỉ đơn giản là thích thôi.
Em thích cách anh im lặng, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ. Anh lúc nào cũng điềm đạm và chỉnh chu vậy à? Còn em buổi trưa ngủ nằm gác cả 2 chân lên ghế, miệng thì há ra, thở phì phò và chìm vào giấc ngủ.
Từ lúc nào, từ lúc nào mà em bước vào cuộc sống của anh.
Anh biết rõ là em thích anh trước cơ mà. Em không cố ý làm xáo trộn cuộc sống của anh. Suy nghĩ và thói quen của anh. Và em bắt đầu cảm nhận được sự lạnh lùng của anh đã mất dần, và dù lúc bắt đầu anh có lạnh lùng như vậy đi chăng nữa thì em vẫn cảm nhận được sự dịu dàng và trái tim nhân hậu của anh. Em cảm thấy những điều anh giống em. Mà anh thật lạ lùng.
Em thích cả giọng nói của anh nữa. Anh - nước da ngăm đen, mắt sâu, mũi cao - sao mà giống lời thầy bói vậy nhỉ? Và hơn cả là gì anh biết không? Em cảm thấy trong lòng tràn ngập sự nhận biết lúc em cảm nhận được anh, sự hiện diện từ anh hay chỉ là trong tâm tưởng.
Nhưng mà anh à, bây giờ mọi chuyện không đơn giản là thích nữa, mà là yêu.
Anh là người thứ 2 mang lại cho em cảm giác đó nhưng lại khiến em đủ đầy hơn cả. Dù bây giờ em vẫn chưa có anh bên cạnh.
Em đã nghĩ rằng, ôi "once in a life time" em chỉ có thể gặp một người như anh một lần trong đời, còn tất cả những người khác là tạm bợ, là không cần thiết. Em cần anh không phải để làm cho em hạnh phúc, tự em đã có sẵn biết bao nhiêu hạnh phúc và tiếng cười rồi. Em cần anh để em được đủ đầy và em mong mỏi được mang lại hạnh phúc, tiếng cười và cuộc sống bình yên cùng với anh.
Em đã nghĩ rằng, người này nhất định người này mình phải lấy làm chồng.
Em đã nghĩ rằng, mỗi sáng được thức dậy cùng người này sẽ thật là hạnh phúc biết bao. Cuộc sống từ đây cho tới ngày đầu bạc mỗi ngày đều là một ngày bình an.
Nhưng mà giờ em lại sợ. Em sợ vì anh có thể sẽ không thể hiểu được em, cội nguồn của em, anh có thể sẽ không thể hiểu được rằng em có thể chạm vào tâm hồn của một viên đá nằm dưới lòng sông nhỏ quê em, anh có thể sẽ không thể hiểu được những nỗi đau mà em từng trải qua. Vì vậy em nghĩ sẽ nói hết cho anh biết trước khi anh có thể bươc tiếp, em sẽ đợi anh bắt đầu và cũng sẽ cho anh quyền lựa chọn nữa.
Một cuộc hành trình phía trước.

5.15.2016

How will I know

Em không biết nên bắt đầu như thế nào cả.
Nói như thế nào để anh hiểu về em.

Em đang sống trong những ngày của tuổi 26.
Em không ý thức được điều đó. Em lúc nào cũng ngỡ mình 16 tuổi.
Nhưng năm 16 tuổi em buồn vì những chuyện cỏn con. Còn năm 26 tuổi trái tim em thật sự đã cảm nhận được nhiều điều quan trọng, kể cả hạnh phúc cũng như mất mát.


5.14.2016

Suy nghĩ về hạnh phúc

Con sợ hãi vì con đang cảm nhận đau khổ.
Nỗi đau lúc nào cũng gần với trái tim con quá đỗi.

Con đau khổ vì con không thể nào chấp nhận được những mất mát, nỗi tiếc thương vô hạn vì sự ra đi của người thân, và ngay cả cái chết của một người xa lạ do người con vô cùng yêu thương gây ra.
Con đau khổ lúc ở một mình. Lúc con không có giọng nói của ai, sự hiện diện của ai làm phiền con lại đau khổ nhiều hơn nữa.

Con mong mình sẽ bớt đau khổ và sẽ biết tự tha thứ cho bản thân mình.
Con vẫn sẽ có đủ can đảm để được hạnh phúc chứ.

5.07.2016

Sai Gon, ngay 07 thang 05 nam 2016

Hom nay nghe tin be Yen chet ma sung so het ca nguoi.
Minh nhu cam thay chet di tung chut mot vay.
Dau long qua