10.26.2013

Thôi thì cố gắng chứ biết làm răng chừ, cố gắng là lá la.
Má dặn dù trời sập đất tan, dù mưa bão thế nào cũng mặc kệ.
Ngủ một giấc. Miễn là đầu nằm không bị dột.
Ăn thật no bụng. Miễn là còn khoai để ăn.
Chuyện gì cũng xong xuôi.

10.24.2013

Duyên muộn là duyên lành

10.23.2013

10.22.2013

11:31 PM 10/22/2013

Cái lành lạnh này là có thật không vậy?

10.20.2013

Today, 20/10/2013

Ui ghiền bài này mất rồi nhen, đang tập hát hỉ hỉ. vui ghê luôn.
My grandfather's clock
Tối nay đột dưng chạy qua phòng anh Khánh mượn 2 gói cà phê, thấy ảnh đang ngồi trầm ngâm nghe nhạc Trịnh, thế là về nhà mở nhạc Trịnh nghe, không hiểu sao trong đầu cứ lặp lại câu hát: Tôi ru em ngủ một sớm mùa đông... Sáng mai đi làm có cà phê uống rồi không lo nữa. Ui mình quên gội đầu mất, sáng ra vừa phải nấu cơm, vừa phải gội đầu, phải dậy sớm rồi, thôi ngủ đi nhóc.
Sáng ra cả dãy trọ rủ nhau đi uống cà phê, phố xa ồn ào quá mà lâu lâu ra ngoài cũng hay. Mình vẫn nhút nhát vậy, đi cà phê có anh Tiến, Anh Sơn, chị Oanh không có anh Khánh, anh Khánh mấy hôm nay mệt hay sao ấy.  Cả dãy trọ ai cũng ở một mình, đều đi làm, đều sống xa nhà. Mình thì ít giao du khỏi nói rồi, may mà còn có mấy anh chị rủ rê đi cà phê này nọ, cuối tuần hồi rảnh còn nấu ăn chung nữa, cũng vui, mấy anh chị lớn rồi kể cho mình nghe bao điều hay ho.
Anh Sơn mới đi onsite ở Nhật về, mình tò mò hỏi đủ chuyện. Nào là đồ ăn Nhật ngon không, con gái Nhật hay con gái Việt đẹp hơn, ủa anh là con một à (không liên quan), xong rồi ở bên đó anh có thấy vui không? Tùm lum tý la.
Chị Oanh thì làm ở Logigear Đà Nẵng này, chị học Bách khoa Sài Gòn, ghi mấy cái này lại cho kỹ chứ để quên, mình sợ sau này không được sống cùng một dãy trọ với mấy anh chị được thì buồn lắm, rồi mình sẽ quên hết cả thôi, giống như một thời sống cùng chị Thuận, chị Trinh, chị Tuyết, cuối cùng dù thời gian đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhưng mà bây giờ mỗi người một cuộc sống cũng chẳng ai còn liên lạc với ai cả. Ừ thì chỉ một thời thôi. Mình cũng không lo nghĩ xa. Tận hưởng thời gian này là được rồi tốt rồi.
Đi xe anh Tiến lúc về bị hết xăng, 2 anh em dắt bộ một đoạn ở cầu sông Hàn. Chẳng hình dung là sẽ có khúc này trong ký ức cả. Chị Oanh, Anh Sơn đi trước kiếm chỗ đổ xăng đỡ, sau đó 4 anh em đi chợ mua bún, mua mì, rau sống, dưa leo, mắm cái về ăn kèm với quà anh Hải đem từ quê vợ Bình Định về cho mọi người là nêm với bánh tráng. Nêm chua ngon thật.
Anh Tiến làm bên kinh tế, tháo vát và năng động hơn ba người còn lại. Ui nhờ có anh mà mình học được nhiều về cách nói chuyện. Nhưng mà chắc mình khó thay đổi lắm, lúc nào cũng introvert thế này thôi. Ngồi cà phê lúc nói chuyện râm ran, lúc im bặt. À thích nhất là anh Tiến có nhiều sách. Hôm nay mượn được 4 cuốn ráng đọc cho xong.
Tối nay hẹn đọc Daddy Long Legs mà chưa xong đây. Huhu, thèm mà không tự thỏa mãn mình cơ.
Ông Vinh nói ổng sắp đi làm mua quà tặng ổng. Rứa là má bớt lo rồi.
Ui buồn ngủ quá, thèm đọc sách huhu.

10.18.2013

Vầy là em thấy đủ đầy rồi thật đó...
Có người bạn gởi đọc một tập thư, không phải một cuốn sách đâu nhé mà là một tập thơ. Thư tình của Trịnh Công Sơn gởi cho Dao Ánh.
Mình chưa đọc hết, mới đọc một số thư ở năm 1964 hay 1967 gì thôi. Xem qua cái mục lục, những lá thư kéo dài khoảng 4, 5 năm, sau đó ngừng lại rồi tiếp tục. Cho đến khi một trong hai người không thể viết cho nhau được nữa. Sao không có một lá thư nào của Dao Ánh. Giống như Trịnh Công Sơn độc thoại một mình vậy. Người gì mà sâu sắc...
Có những mối quan hệ cứ kéo dài dai dẳng như vậy. Chẳng trách, đang sống ở hiện tại nhưng mà con người lại mang trong mình hình bóng một nơi xa xôi nào đó. Thì làm sao tận hưởng được giây phút hiện tại. Nói vậy thôi chứ mình hiểu những người nặng lòng và hay hoài niệm như mình.
Trời mưa rồi kìa, hơi lạnh. Sáng ra mở toang cửa phòng còn ráng nằm ngủ nướng và tận hưởng cảm giác lười biếng tý. Anh D gọi lúc còn lơ mơ ngủ, a còn thúc mình dậy đi làm nữa chứ. Thứ 7 người ta mới được ngủ nướng mà. Anh nói mượn lap top mà mình không cho. A đang đi xe ô tô cùng đoàn ra Đà Nẵng để tham gia chương trình từ thiện gì đó, anh nói cần mở nhạc để nhảy hay múa chi á. Mà chắc cũng không cần thiết lắm. A ra chắc không gọi mình rồi, biết mà, anh em gì đâu. Lap mình toàn đồ bí mật, 23+++++ không hà hà.
Đang im lặng ngồi trầm ngâm mà con Trang qua phá vỡ sự yên tĩnh của mình. Ôi, thôi rồi.

Buổi sáng, đi chợ thật thích. Sáng thứ bảy thảnh thơi một mình là thích nhất.

...
Đến một lúc nào đó ta sẽ mệt mỏi để tìm hiểu tâm hồn của nhau.
Cần được trò chuyện và thấu hiểu.
Có những người bạn tưởng đã quen thân rồi.
Nhưng ngồi cạnh nhau chẳng biết nói gì cả.
Tưởng là cảm giác im lặng thấu hiểu nhưng thật ra mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng. Suy nghĩ này hướng về một người khác không thuộc về hiện tại.
Có người đang nghĩ về tình yêu.
Người thì đang nghĩ về nỗi đau xa xôi lắm rồi. Nỗi buồn ơi sao đẹp lạ. "Em và anh thế này thôi, không thể đến được với nhau đâu".
Nhớ ra, Candy Chang nói có 2 thứ quan trọng nhất trong cuộc sống, một là thời gian, hai là mối quan hệ của mình với những người khác.
Thời gian trôi qua, mình cảm thấy mình càng ngày càng giảm trí nhớ thì phải. Hay là vì buổi trưa ngủ không đủ. Lúc bé thấy ba má sao giỏi thế, đi làm hoài không kịp ngủ trưa, bữa nay mình cũng giỏi vậy. Sau này có con, con mình sẽ nghĩ ôi sao mẹ giỏi thế, con ngủ trưa nhiều thế này mà dậy giải bài toán cũng không xong nữa. Tự dưng dạo này nghĩ mãi tới việc mình sẽ có một đứa con, không phải là có chồng đâu mà là có một đứa con nhé. Lúc nào mình cũng hình dung trong đầu là con gái, mà con trai cũng được chứ nhỉ. Sáng ra đi cái chợ nhỏ gần nhà, thứ 7 trẻ nhỏ không đi học ra ngồi ngoài chợ ăn sáng, mấy em ngồi yên ắng và ăn từ tốn, chẳng giống mình. Mình ăn lúc nào cũng ngon miệng. Nghĩ về đứa con mình sẽ sinh ra và nuôi nấng bằng tình yêu. Sao mình cứ nghĩ mãi về câu nói này nhỉ? "Nếu cả đời mẹ là những sai lầm thì con là điều đúng đắn duy nhất của mẹ".
Mối quan hệ với những người khác.
Là tri kỷ thì sao?
Làm sao để 2 người xa lạ trở nên thân quen được.
Mình lúc nào cũng cần sự kiên nhẫn. Giống như một cái cây từ lúc nảy mầm đến lúc lớn lên. À cây Phượng trước nhà mình trông nom mãi đã bị chặt mất rồi, em còn cái gốc trơ trọi thôi. Từ hồi dọn đến đây ở ngày nào mình cũng ngó xem em lớn được bao nhiêu rồi, cao hơn chị rồi này. Ước gì được trồng thật nhiều cây.
Định hôm nay về quê Phượng chơi đó chứ. Nghĩ sao nhát lại thôi.

10.17.2013

Biết rồi đừng nói nữa, nghe đau lòng ghê.

10.14.2013

Đọc sách trở lại và say mê hơn

 
Tấm hình cậu bé nâng bức chân dung của Bác Giáp, mình thích nhất tấm này. Ngay từ lúc đầu tiên nhìn thấy.
Rồi bác Giáp mất đi, tinh thần của thế hệ Hồ Chí Minh có mất theo không? Trong ký ức cậu bé nhỏ này có mang theo tinh thần hào sảng của dân tộc một thời?
Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Tâm hồn phơi phới gọi tương lai
Nghĩ cũng nhiều chuyện đáng buồn, mình luôn nghĩ Việt Nam đã có thể phát triển hơn thế này. Có quá nhiều những điều cần thay đổi, đối với riêng mình khi càng lớn lên thì mối quan tâm càng ít đi và trở nên thờ ơ với nhiều chuyện hơn. Lúc nhỏ thì học hành, lớn lên một tý thì chuyện yêu đương. Trên con đường đi tìm và nhận biết chính mình, cảm xúc luôn là điều không thể thiếu. Với một trái tim nhạy cảm mình đã cảm nhận được rất nhiều điều. Tại sao mình lại thành một cô gái như thế này cơ chứ. Biết suy nghĩ, biết tự tôn, nhưng mà mình lúc nào cũng cảm thấy không ổn, rằng mình có thể, luôn luôn có thể làm tốt hơn thế này.
Cậu mình hồi trước làm chủ tịch tỉnh QN đó. Cậu bây giờ đã nghỉ hưu và chỉ lo chuyện vườn tược, chim chóc. Con đường cậu đã đi, những cuốn sách cậu đọc, tinh hoa của cậu. Mình không hiểu chuyện cậu làm chủ tịch cậu đã làm được việc này việc kia, mình không biết cậu đã đóng góp bao nhiêu cho QN nhưng chắc chắc mình biết điều này cậu 5 rất có tâm và quan tâm tới nhân dân.
Có lần cậu nói cậu lên Ba Tơ để dự lễ 11-3 hay là ngày lễ gì đó, cậu ghé nhà một người dân tộc ở xã, cậu đi thẳng xuống bếp và mở nồi xem hôm nay họ ăn gì. Cậu nói nhìn vô cái nồi chẳng có gì ăn. Người dân tộc H'rê còn khổ lắm con à. Mình nhớ mãi ký ức này. Bây giờ dân vẫn khổ thế. Là vì sao? Đã biết đặt câu hỏi thì hãy tìm câu trả lời đi chứ.
Mình đã từng ước được trở về và làm một cái gì đó cho quê hương mình, nhưng bắt đầu từ đâu nhỉ? Liệu mình có thể là con người đó - người tạo cảm hứng, người truyền cảm hứng.
23 tuổi. Cơ thể mình đang già rệu rã từ bên trong sao?
Bác Giáp. Con hứa.
...
Mình chẳng theo dõi tin tức thời tiết, má gọi điện nhắc hôm trước rồi mà hôm nay bão chính thức đến mới để ý.
Huhu bão ghê quá đi. Chỉ nghe tiếng mưa gió rít thôi, không nghe thấy chi khác cả.
Không sao đâu cố gắng lên, chuyện nhỏ mà.
...
Cảm ơn người đã nhắc nhở mình về chuyện đọc sách.

10.13.2013

Ghen rồi, chắc là yêu mẹ nó rồi. Ghê ghê.
hé hé.
Hôm nay ta đọc Hồ Xuân Hương đấy nhé!

Hang Cắc Cớ

Tác giả: Hồ Xuân Hương
 
Trời đất sinh ra đá một chòm,
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom.
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn,
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm.
 
Giọt nước hữu tình rơi lõm bõm,
Con đường vô ngạn tối om om.
Khen ai đẽo đá, tài xuyên tạc,
Khéo hớ hênh ra lắm kẻ dòm.

10.12.2013

Price Tag

I just know that to be able to travel to Cuba - one of the countries I want to travel to, I must have at least 77.000.000 VND. With that amount of money and my current situation, how can I have a journey to this country where Che Guavara has been lived there and fight for Cuba's freedom. How much I mean to meet Che in Cuba, buy some souvenirs of Che.
Then now I watch Ted Talk, a young lady wears a orange dress, she's so beautiful at the first moments and when she talk, she exposes her intelligent.
Now let's listen to what she said about money of people in need.


10.11.2013

Lãng mạng

Lãng mạng tý nhé anh, Chiều nay không có mưa bay.
Lâu rồi không có thời gian cho chính mình nhỉ?
Hôm qua chiều thứ 6 đi làm về, thay bộ đồ mặc ở nhà, chưa kịp tắm rửa chi cả, định bụng mở tiếng Anh lên nghe cho vui nhà vui cửa mà lại mở bài Ngồi hát ca bồng bềnh mới đăng trên wall, mang cái ghế ra ngồi trước ban công, định bụng uống xong bịch sữa đậu nành và nghe hết một lần bài này thôi rồi vô, thế rồi ngẩn ngơ ngồi lâu thật lâu vậy, chắc cũng gần 30 phút luôn hỉ? Tuy mình lúc nào cũng là người tiết thời gian, lúc nào cũng đụng tay đụng chân, lúc nào cũng phải đang suy nghĩ một việc gì đó mới thỏa mãn, nhưng sao lúc tối cứ ngồi ngoài ban công trong bóng tối mãi thôi, ngồi ngắm cảnh vật trước nhà, rồi đầu óc nhẹ bẫng suy nghĩ vẫn còn lộn xộn nhưng mình cảm thấy đang sống sao đó.
Và buổi sáng nay, đây là cuộc sống mình mong ước chứ chi. Hồi bé ước có một khoảng ban công để tối có thể nằm ngắm sao suốt đêm, ban ngày đứng ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, chỉ ước có thế thôi mà.
Coi kìa, chậu Phong lan của mình nằm cong queo rồi, chiều nay nhớ phải lấy đất bỏ vô cho ảnh đứng lên. Với lại mua cái chậu rồi xin hoa mười giờ đem lên phòng trồng nữa nhé. Dễ thương ghê, hoa mười giờ đó, đối diện nhà mình có trồng hoa mười giờ, có hôm đứng nhìn bâng quơ thấy hoa mười giờ nở đẹp quá trời, cả hoa thủy tiên nữa, màu hồng tự nhiên vẫn là màu hồng đẹp nhất nhỉ.
Hôm trước có trồng một chậu hoa nhỏ, hoa mang từ nhà ra luôn ý, mà quên mua cái chậu hoa cho nó mất, trồng đỡ vô chậu nhựa mua nước mía về bỏ không ý, mà tự dưng một sáng sớm vội vàng đi làm nó nở hoa màu hồng, cảm thấy sức sống của hoa sao mà mạnh mẽ dữ vậy trời, có chụp hình lại nè.
Đẹp không đẹp không. Hôm mình về nhà, để y chậu hoa trên ban công thế này, hôm sau ra lại thì không còn nữa. Trời mưa gió thế nào, có lẽ chậu hoa nhựa đã rơi phắn xuống đầu ai mất rồi. hí hí. :) cảm giác thật tuyệt.
Rồi hôm nay ngày sáng thứ 7 ngày 12 tháng 10 năm 2013, tới tháng. Mình lúc nào cũng quên cái chu kỳ này, quên ngày, phải ghi lại trong stick note của window mới được, chứ để tháng sau quên rồi không chuẩn bị kịp.
Nhớ ngày 28 tháng 4 năm mình học lớp 7 không nhóc, hình như là năm 2005,06 chi đó? Lúc đó má đi công tác học cái gì ở dưới thành phố đó không có ở nhà, mình chẳng biết hỏi ai cả, chẳng biết chuẩn bị sao, mới chạy hỏi chị Hương, chị Út. Ờ thì ra là lần đầu tiên là như thế, lại không có má ở nhà, má cũng chẳng dặn dò mình những chuyện này, má mình lúc nào cũng nhiều việc để lo cả mà. Đối với con gái má chẳng bày phải dịu dàng thùy mị, má chẳng bày cười phải thế này thế kia, má chẳng bày phải sửa soạn, nên mình cứ lớn tự nhiên thế này thôi. :) Vẫn thành một cô gái xinh đẹp chứ chi nữa.
À, nhớ ra hồi học lớp 5, mình chuẩn bị đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh, má lúc đó không có ở nhà nên ba đi họp phụ huynh những học sinh đi thi, mình nhớ lúc đó ba đi bộ đi họp, lúc về trời mưa, ba bận cái áo pilot, áo kiểu như này nè:
Ba bận cái áo pilot, tay cầm cái dù, trời mưa không to lắm nhưng mà gió mạnh, đó là lần đầu tiên ba đi họp phụ huynh cho mình thì phải. Và năm đó mình thi được giải nhì HSG cấp tỉnh đó chứ. Ba má đã tự hào vì mình biết bao. Mình là một đứa thông minh từ nhỏ mà lại. Đúng là từ nhỏ tới lớn chỉ biết học thôi thì phải. Ngu ngốc thật.
Mà bản tính mình lại lỳ và nghịch ngầm nữa chứ. Ở nhà giỡn với ba má thật vui.
Không hiểu sao mình ít chú ý tới các mùa nhưng năm nay mới phát hiện ra mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm nhỉ? Mỗi mùa mang lại những cảm xúc khác nhau.
Mùa thu này đúng là bão mưa nhiều thật, từ hồi tháng 7 đi làm tới giờ, chuyển qua phòng trọ mới là 2 trận bão rồi. Bão lúc nào cũng ít ảnh hưởng tới mình, chỉ nhớ duy nhất một lần hồi bé, bão xong 3 anh em chạy ra ngoài, lúc đó khu 36 hộ nhà nào cũng trồng trước nhà một hai cây trứng cả, bão to làm quật gốc cây ở nhà bác Đạo đầu xóm, lúc bão lặng thì rất thích cảm giác như tất cả đất trời được gột rửa vậy. Mình còn chạy tung tăng để cảm nhận cảm giác tự do đó mà.
Nắng nhẹ, không khí thoang thoảng có mùi dễ chịu. Mình sao yêu cái thời khắc này thế nhỉ?
Tuần trước về nhà, chiều thứ 6 xin chị PM về sớm, bị đau cảm thật mệt, định về để má cho thuốc uống, mà làm sao 2 má con đều bị đau luôn.
Niềm vui của má bây giờ là thế nào, là vì điều gì nhỉ?
Má lúc nào cũng lo làm việc cả. Bảo nghỉ ngơi ở nhà đi má lại không chịu,cứ ưng đi làm.
Má với chị 2 mình đều thương. Má đẻ mình ra cưng chiều chăm lo cho mình tới bây giờ 23 tuổi rồi, má có làm gì sai mình cũng không thể nói má được. Còn chị 2, chị 2 lúc về nhà mình 2 chị em còn ngại ngùng, nhưng mà lúc nào trong lòng mình cũng nghĩ, chị về nhà thì em coi chị như chị ruột của em, như anh em ruột thịt rồi, nên em không biết bênh ai cả. Mình chỉ nói chuyện đã lỡ rồi, bây giờ em đi mãi, chị với má miễn sao sống vui là em vui chứ em không biết nói sao cả.
Có những nỗi buồn là mình không biết xử xự thế nào cho phải. Mong tình yêu của mình và anh Ba giành cho chị và má sẽ khỏa lấp bớt.
Chị về làm dâu nhà mình cũng phải chịu nhiều thiệt thòi mà. Chị cũng đã từng có một thời con gái, giờ làm mẹ của Bé Cua, bé Cua dễ thương lắm, ai cũng thương con cả. Nhìn chị đâu đâu về lâu một tý, lúc về là ôm chầm lấy bé Cua chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra, rồi chị nựng con gái mẹ, con gái mẹ thương quá đi là biết thương bé Cua lắm mà.
Điều tốt nhất mà người cha có thể làm cho con là yêu thương mẹ.
Điều tốt nhất mà mọi người có thể giành cho nhau là yêu thương nhau.
Mình hứa sẽ yêu thương con gái mình, yêu thương người mình sẽ chọn để sống bên nhau, để yêu thương nhau.

Recently, I feel happy sometimes. I think not because I have someone to talk and listen to me, but I have meet someone is stranger but really touch my soul.
Someone makes me smile. Someone I don't even know his face but he makes me fell comfortable.
But I still need time to listen to myself.
I need to talk with myself instead of finding join from someone else. Because if you could make yourself happy from your inside, you will always feel happy. Society, living with people, and discover people.
I'm definitely an introvert person.
Yesterday, I do the first thing in my life, talk with stranger.
Don't remember the first time I talk with D. But now he becomes my brother, we talk normal, and we have a stable relationship. Just feel comfortable when talking to him. No need to try anything.
He becomes my brother now.
So anything need time, like a plant, from a small seed will grow up to a big tree. :) how I love a tree.
"Before I die, I want to plant a tree". Seem so simple. But I'm really meant that.

10.08.2013

Hạnh phúc

Hôm nay chơi trò vẽ hình vui ghê :)
Cảm thấy hạnh phúc.

10.03.2013

First time

First time I see you and you see me, how anything is going too fast, I'm not sure about my feeling for you.
Definitely, I know you before, but I try to pretend I don't know you.
Let's see what happens.
You wear a shirt with with white and grey color.
:) How you think of me at the first moment you saw me from that distance.
I don't know.
Take it easy now.