Tự dưng đang buổi chớm trưa mùa hè lại nhớ về những ngày mùa đông đã qua.
Mình nhớ buổi chiều tối hôm mùng 1 tết Dương lịch năm nay hai anh em mình chạy xe từ Quảng Ngãi ra Đà Nẵng. Lạnh ơi là lạnh mà trời tối dần xe cộ đông đúc khó đi nữa chớ. Mình nhớ cảm giác lạnh này, nhớ anh Vinh mang dùm đồ cho mình lên phòng ký túc. Mình tuy rất lộn xộn nhưng lại ưa sạch sẽ thế là mình dọn dẹp ngay mới nghỉ ngơi. Nghĩ ngợi về những ngày xưa cũ. Quãng đường 5 năm dài quá mà cũng sắp qua rồi. Mình nhớ những chuyến xe đi đi về về giữa hai tỉnh. Bây giờ Đà Nẵng cũng đã là một phần của mình rồi.
Sáng ra anh Dương gọi điện. Anh nói sao mình không cà phê cà pháo, mình nói em chỉ muốn ngủ nướng thôi. Sau 5 năm cùng những ngày bận rộn lo cho đồ án, tương lai, thi cử mình đã đánh mất những gì rồi. Chẳng có hứng thú rủ ai cà phê. Có đôi ba người bạn thân. Anh Dương nói sáng phải ngồi cà phê cóc để xem mọi người làm gì? Để xem cuộc đời nó thế nào? Giờ mới nghĩ sao lúc đó không hỏi anh là em mà về Quảng Ngãi anh có cùng em cà phê mỗi sáng cuối tuần không? Mình trước giờ có thích ra ngoài xã giao cà phê rồi tám đâu. Chỉ thích ngồi nhà thế này. Mà anh Dương nói cũng đúng chớ bộ ra ngoài xem họ đang làm cái gì.
Nếu mà về Quảng Ngãi thì sao nhỉ?
Ước mơ được một lần đi và nhìn ngắm thế giới của mình có bao nhiêu người đã làm rồi, thì tại sao mình lại không dám làm. Mình đang có tất cả những thứ cần thiết để theo đuổi ước mơ của mình. Tiếng anh mình tốt, mình có kiến thức và say mê. Chỉ có điều đang ế mà thôi. Đối với mình ế cũng có cái hay. Mình thuộc loại si tình và hay nghĩ cho người khác nhiều hơn mình mà. Nên bây giờ có điều kiện để nghĩ cho cuộc đời mình, ước mơ của mình thì tốt quá rồi còn gì. Người ta chỉ biết mình thực sự muốn gì khi đứng một mình và chỉ nghĩ về chính bản thân mình.
Sau 5 năm hành trang của mình là cái nồi cơm điện và cái bình nấu nước 0,5l để nấu nước pha cà phê. Cũng tốt, hành trang nhẹ nhàng thì dễ dàng hơn đối với những người suy nghĩ nhiều như mình. Rồi thành ra không hẹn mà gặp gắn bó với Đà Nẵng. 90% là con người ta không biết gì nhiều về mình, ngay cả những lựa chọn tưởng chừng như quyết định đến tương lai và cuộc đời mình nhất lại là những lựa chọn dễ dàng và ít suy nghĩ nhất. Còn mình tự biết 2 năm sau tới đây không phải là kế hoạch của mình cho cuộc đời mình. Đôi khi cuộc đời mình lại được lên kế hoạch bằng một người khác, một người không hiểu rõ về bản thân mình. Và mình chấp nhận điều đó như là một điều hiển nhiên. Chỉ có điều mình sẽ cố gắng học tập và làm việc tốt nhất có thể. Nếu như 2 năm nữa mà mình vẫn như thế này thì không ổn. Như vậy thì đâu gọi là trưởng thành đâu nhỉ?
Suy nghĩ...
Tự dưng thèm hút thuốc, thử cảm giác cầm điếu thiếu trên tay một lần.Hô hô.
