6.08.2013

Đọc lại "Cô Đơn Vào Đời", nhiều chỗ buồn cười quá!

...Tếu Ảnh nói, từ đó trở đi co luôn cố gắng chuyên tâm học hành, trong lòng không hề vướng bận chuyện tình cảm lăng nhăng. Nhờ đó mà kết quả các môn đều cao lên rất nhiều so với trước. Vậy là một miếng rau không chỉ làm cho một học sinh trở nên xuất sắc mà còn làm cho một cô gái vẫn giữ được vẻ trong sáng của mình cho đến tận bây giờ. Thật là một miếng rau vĩ đai.

Thực ra thời phổ thông trôi đi quá phẳng lặng chưa chắc đã là một việc tốt. Giả Tếu Ảnh sau khi nhập học được ba tháng thì bị một anh sinh viên năm thứ ba quyến rũ. Điều đó chứng minh rằng thời phổ thông có thân tình, có yêu đương chút xíu cũng là một việc có lợi cho người, cho bản thân và có ích cho sự tráng kiện của trái tim.

...Tôi rú cuốn sách mang theo người ra đọc, tự nhủ, chẳng có gì đâu, chỉ ngồi có một đêm trên tàu thôi mà! Chỉ ngồi có tám tiếng thôi mà. Mười hai năm ngồi ghế nhà trường ở Trung Quốc, chẳng dạy được gì nhiều nhưng ít nhất rèn luyện được cho chúng tôi một điều. Đó là chiêu "toạ công". Giờ lên lớp không chỉ phải ngồi mà acòn phải ngồi cho ngay ngắn, không được đọc truyện, không được ăn quà, không được nói chuyện, không được đùa nghịch, không được cởi giày, còn không được đi toilet. So với ngồi trên ghế nhà trường mười hai năm thì việc ngồi tàu tám tiếng đồng hồ đúng là chẳng ăn nhằm gì. Dù sao tám tiếng này tôi vẫn có thể muốn làm gì thì làm, muốn nghe nhạc thì nghe nhạc, muốn đọc sách thì đọc sách, muốn đi toilet vẫn có thể được đi toilet. Cứ suy nghĩ như vậy, tôi thấy mình thoải mái hơn nhiều.

...