6.04.2013

Đà Nẵng, thứ 3 ngày 4 tháng 6 năm 2013

Có những điều đã dặn lòng mình phải cố quên.
Nhưng mà buổi chiều nay mưa và mình lại đi qua ngõ nhỏ này.
Cái mùi mưa quen thuộc. Mùi con đường cũ kỹ làm sao. Mùi bùn đất.
Và vô tình có người nhắc lại khoảnh khắc đó.
Tình yêu thuở đó đã rời xa mình rồi sao?
                                                            Nghe đau đớn quá!
Mình lúc nào cũng yếu đuối và dễ vỡ vụn ra như thể cơn mưa chiều nay...
Mưa rơi tơi tả.
Con đường dọc biển Đà Nẵng cũng vẫn vậy, như cách đây hai ba năm.
Mà chợt giật mình ngỡ ngàng. Ta đã từng trải qua khoảnh khắc đó sao?
Đã yêu hết mình một lần trong đời.
Ừ thì buổi chiều nay, y như rằng mình đang thở lại chính khoảnh khắc ngày ấy.
Hai đứa mình đạp xe đạp đi ngang qua những con đường.
Và mưa, có cậu bên cạnh mình.
Thật ấm áp biết bao.
Thì ra tình yêu thời ngày xưa là vậy.
Chỉ biết yêu vô tư quá!
Hai đứa mình đã hiền lành và vô tư lự biết bao.

Mà bây giờ cuộc sống của cậu thế nào?
Cậu vẫn khỏe chứ?
Xin lỗi đám cưới cậu mình không về và cũng không gọi điện.
Mình chỉ chực khóc trong những ngày nghe tin cậu sắp cưới.
Cậu hư quá! cưới chi mà sớm thế. Phải để từng trải nhiều nhiều vô chứ.
Xin lỗi đám cưới cậu mình không thể về được.
Mình sợ sẽ không nhịn được mà khóc ngon lành như đứa trẻ.
Thế thì xấu lắm cậu biết không?
Mình cũng không khóc nhiều nữa.
Chỉ khóc đôi lần thôi.
Mình khóc tiễn đưa một dòng sông đã chết trong lòng mình.
Mình tiễn đưa một thời ngây dại.
Có đôi lần mình mong điện thoại rung lên, và đầu dây bên kia là giọng nói cậu.
Giọng nói cậu giờ đã đặc sệt tiếng miền trong Bình Định rồi. Rồi sau này con cậu cũng thế. Không nói tiếng Ba Tơ nữa. hì hì.
Xin lỗi cậu vì mình không chịu thay đổi và không thể thích nghi nhanh với nó được.
Bài hát này...From the beginning until the end...
Mình đang nghe. Không hiểu sao đang nghe lại nghĩ tới cậu. Là nỗi buồn, chỉ là nỗi buồn.

Is this the end now?
Bao năm rồi mình chưa gặp lại người đã từng quan trọng như hơi thở. Như thiếu vắng người một ngày là mình có thể chết đi.
Cậu có khỏe không? Cuộc sống có vui và hạnh phúc không?
Mình không trách cậu điều gì cả.
Mình đã từng có cậu, từng yêu cậu. Vậy là đủ rồi nhỉ?
Dạo này mình cũng không nghĩ nhiều về những chuyến xe cậu đi. Về cánh đồng hai bên đường mà có khi cậu ngắm nhìn. Mình cũng không nghĩ về điếu thuốc cậu cầm trên tay hút cho đỡ buồn ngủ. Nhưng mà hình như là vẫn...
Có những lời hứa tuy không thể thực hiện được nhưng mà mình vẫn loay hoay với nó. Chắc cậu không thể hiểu nỗi đâu.
Mình đã khóc nhiều vì thương và nhớ cậu, nhiều như một dòng sông vậy...
Mà này, cuộc sống cậu có trọn vẹn không? Hôm nay cậu có vui không?
Rồi mình sẽ lại yêu sâu đậm thêm một lần nữa trong đời... Sẽ có ai đó hỏi hôm nay mình đi làm có vui không? Sẽ và sẽ...ở thì tương lai đó mà.
Mình nghĩ tới cậu một lần cuối này thôi.
Là tại vì hôm nay mình đi ngang qua cái ngõ nhỏ vô xóm trọ mình hồi xưa. Là vì hôm nay trời mưa vào buổi chiều tối, góc nhỏ có cây me trĩu lá xuống. Mình nghe mùi của mưa sâu đậm quá. Chỉ vậy thôi mà. Không nhiều lắm nhưng đủ để tim mình như trở về khoảnh khắc đó. Thì ra thời gian có mùi của hồi ức xa xôi nữa. Không thể đặt tên là hạnh phúc. Cũng không phải là đau buồn hay tuyệt vọng. Chỉ là đôi khi ta cần trở về khoảnh khắc đó. Không để làm chi cả. Chỉ để mường tượng về một đoạn đời đã qua. Dù thế nào cũng đã trôi qua rồi. Ai nói một lần gặp nhau trong đời đều là cái duyên cả. Sẽ theo ta đi suốt cuộc đời.
Dạo này mình hay nghĩ về những người ở bên nhau, đi bên cạnh nhau, cùng nhìn một thứ, cùng trải qua những cảm giác giống nhau, cảnh vật hay cảm xúc lúc đó, rồi họ từ từ trở nên giống nhau. Giống một cách kỳ lạ.
Mà bọn mình thì chưa kịp giống nhau.
Thời gian bạc màu hết rồi nhỉ?
Mình lúc nào cũng muốn cậu hạnh phúc. Vậy thôi.