Sáng ra dậy sớm để học bài này, viết báo cáo mà viết hổng có kịp chi trơn. May mà cô Hỷ delay lại thứ 4 mới nộp. Nói vậy chớ ngày mai lo viết sớm đi nghe chưa nhóc. Buổi sáng này, giọng nói bên trong mình rõ ràng quá. Bảo mình đừng có uống cà phê và bò húc nhiều nữa. Tốt nhất là tạm ngưng một thời gian, nhất là trong thời gian này. Những ngày nay thật lạ lùng quá, dạy cho mình nhiều điều quá! Dù sao thì cũng cảm ơn hỉ!
Sáng thứ 7 anh D ra công tá ở Đà Nẵng, buổi tối 2 anh em đi dạo và nói chiện tùm lum tào lao bí đao. Anh bảo mình giống như một cô em gái, giống mấy đứa nhỏ hàng xóm gần nhà anh. Nên 2 anh em cứ thoải mái vậy thôi. Là mối quan hệ thật đẹp, không cần đặt tên đâu nhỉ? Vậy mà mình và anh đã biết nhau được gần 3 năm rồi kìa. Cũng cảm ơn anh đã đến trong khoảng thời gian đó. Nếu không có anh chắc mình có khi không tốt được như bây giờ.
Mà nhìn thấy anh mình thấy thương quá. Có những con người dù nói cười vui vẻ nhưng mà trong họ cũng có những mảnh vỡ như mình. Mình đã đủ lắm rồi còn rảnh rỗi đi thu nhặt phần họ và yêu thương họ. Quãng đường dài tới mấy cũng không thể mang 2 con người không nghĩ về nhau đến với nhau được. Nhất là những người cá tính như mình. Mấy hôm nay mình hay nghĩ tới chiện vợ chồng đến với nhau và sống với nhau thế nào. Chắc tại Hoàng sắp cưới vợ. Thành vợ thành chồng với ai đó, nếu may mắn thì đến với nhau bằng tình yêu nồng cháy, còn nếu không thì vợ chồng có thể là hai người bạn, là tri kỷ, thấu hiểu nhau, lâu lâu cho vợ hoặc chồng mình đi uống cà phê với người yêu cũ cũng được. Hè hè, vậy mình lỗ mất cha nó zồi, người iu cũ của mình vô tâm lắm.
Nếu vậy thì sao?
I didn't feel you today. What are you doing now?