Đau quá hả? Giá như được chết đi một lúc thì tốt biết bao. Mình đã nghĩ vậy đó, lúc chạy xe máy từ nhà ra Đà Nẵng hôm hết tết để ra sớm đi thực tập. Hai buổi trước đó mình bị sốt 39 độ luôn, nằm mãi trên giường, đi vệ sinh cũng đi không nỗi. Mới biết cảm giác cơ thể đau đớn là gì? Lúc đó chỉ mong sao cho được khỏe mạnh để học để làm việc để cười nói vui vẻ dù cho có bao nhiêu khó khăn, phải code bao nhiêu cũng được, ngồi hàng tiếng đồng hồ chỉ để giải quyết một vấn đề nhỏ cũng được, ừ thì khổ bao nhiêu cũng được, chỉ mong sao được khỏe mạnh được mãi mãi 37 độ C cơ thể thôi. Mong được chết lắm mà giờ còn ngồi nghe nhạc instrumental này : From the beginning until the end . Hay quá đi mất!
Mình đã muốn chết cực mà lại ham sống vô cùng thế này đây.
Có ngày nào như ngày hôm nay mà mình đã từng trải qua không? Chỉ muốn nhắm mắt và chết đi. Mình biết mình yếu đuối lúc này thôi rồi ngày mai mọi thứ sẽ ổn, tất cả sẽ lại đâu vào đấy. Mà rồi đâu rồi cái cảm giác tim đập nhanh thật nhanh và cảm hứng đầy mình, muốn học bao nhiêu làm bao nhiêu khổ bao nhiêu cũng được. Còn bây giờ mình nghe cái bài nhạc buồn da diết đây lại chẳng muốn tự tử chút nào. Đang đọc giở cuốn Armita hay lắm mà toàn kể chuyện ma với mấy chuyện bí ẩn mà mình không hiểu sao mình tin lắm. Có điều gì cho mình quên đi khoảnh khắc này một lúc được không? Có nhiều thứ kể ra cũng đau lòng thật nhưng mà cuộc sống nó đẹp quá từ ngọn cỏ này, từ cái vũng nước loang loáng ngọn đèn vàng, cả cảm giác cô độc một mình đi dạo bộ vào buổi tối mỗi khi ăn cơm xong. Mình yêu cả cảm giác cô độc đó nữa chứ. Lạ thật. Lạ thật.
Hôm thứ 7 ba với anh hai chạy ra Đà Nẵng vào nửa đêm để đón bác Mười ba của anh Sơn, chị Hương về. Mà đến hôm sau chủ nhật gia đình mới cho chở về. Sáng chủ nhật chạy xuống ngồi với ba, ôm ba, chở ba đi quanh Đà Nẵng làm mấy việc cần thiết. Thương ba quá đi. Ba đã sống cuộc đời thật dài thật dài. Mình mà chết đi thì ba má buồn lắm đó biết không. Vì vậy không được chết. Phải sống khỏe mạnh, mình luôn mồm nói còn phải làm nhiều việc tốt mà, mình còn phải làm nhiều việc lớn nữa, biết chưa? Nên không được chết bây giờ.
Mỗi lần cơ thể và tâm hồn yếu đuối mình chỉ có nghĩ cho riêng mình thôi. Chết rồi sướng lắm sao? Bao nhiêu người sẽ khóc vì mất mình trên cõi đời này. Mình phải chết sau ba má bởi vì nỗi đau này chắc hẳn lớn lắm, mình không thể để ba má gánh chịu được, mình dù có đánh đổi bao nhiêu thứ trên đời chăng nữa cũng không bao giờ được phép để ba má đau buồn vì mình.
Hay tại mình suy nghĩ nhiều quá.
Ngay cả việc đón nhận ai đó yêu thương mình cũng vậy. Lúc nào cũng đặt câu hỏi, hay tại vì mình cô đơn quá lâu rồi nên thỉnh thoảng mong người nói chuyện và hỏi han mình. Hay tại thế này thế khác. Khi nào mọi chuyện sẽ ổn được đây? Khi nào khi nào? Cứ ngỡ rằng đã gặp được người đó nhưng mà hình như không phải rồi? Đợi lâu cảm thấy mệt mỏi quá! Mệt thì ngủ đi chờ. Chết cũng không sợ mà sợ mấy cái linh tinh không à! Đọc Armita cho xong đây. Hay quá!