5.29.2012

I feel bad about myseft

The world won't care about your self-esteem...but I care about my self-esteem.
What's wrong with my life?

So, my heart grows weak, my soul grows weak, my self-esteem grows weak, my principles that I built in my life , i forget it.
==========================
Đà Nẵng, 29/5/2012 Một ngày năm mình 22 tuổi...
Những ngày này thật khó khăn với mình quá. Mình bước đi như người mất hồn, mình đang cố gắng bước đi thật chậm, suy nghĩ thật chậm và lắng nghe mình, sâu trong con người mình.
Và có điều gì đó không ổn. Không từ mình. Không phải là mình.
Bắt đầu từ đâu thế. Từ việc học và thi dồn dập. Từ việc mình không học từ đầu năm học mà cứ để dồn mới học. Và từ những gì mình đi và thấy trong mấy ngày hôm nay.
Ôi, mình bị trúng gió rồi, nghe sóng lưng lạnh ngắt mà nặng trũi, con bé bị trúng gió rồi kìa. Mấy nay mình lo lắng quá nhiều hay sao? Tới khi tự dưng giật mình, trong cuộc sống của mình, trong những gánh nặng mình đang mang đây, mình còn có ba má để yêu thương và che chở mình mà. Có gì phải lo... Nhưng mà có những vấn đề thuộc về bản thân mình mà không ai trên đời có thể giải quyết dùm mình được ngoại trừ nội lực từ chính bản thân mình.
Mà nhớ Má, tự dưng đôi khi quên đi hình ảnh má, sao lạ quá, má là người gắn bó và yêu thương mình nhất, nhưng rồi có khi mình yếu đuối gục ngã mình lại quên hình ảnh má đi. Hôm vừa rồi ba ra Đà Nẵng mình ra chợ mua cho má bộ đồ bộ nhung mặc ở nhà cho mát. Mua cho ba 2 cái quần lững. Mua cho má thêm đôi tất và mấy thứ lặt vặt nữa. Mình hay để ý lắm nghe, mình mua cho ai cái gì, mình cũng đặc mình trong hoàn cảnh người đó. Mình ở nhà hay thích mặc đồ cho thoải mái nên mình muốn ba má cũng dậy.
Hôm qua thầy hỏi tên mình mà sao mình ngại quá, biết là ai cũng như vậy nhưng mà hôm qua mình mới nhận ra điều buồn nhất trong cuộc sống của mình không phải là không đạt được mục tiêu kế hoạch của mình mà là mình đã phá bỏ những nguyên tắc sống của mình : là trung thực, chân thành.
Mình đã hứa với Mình rồi : Luôn làm theo điều đúng dù vấn đề lớn hay nhỏ và luôn giữ lời hứa của mình. 
Hôm qua là một ngày thật tồi tệ.
Nhưng nếu mình biết mình sai và sửa được không?
Được chớ, dù bất kỳ điều gì đã xảy đến đi chăng nữa thì không ai được quyền làm mình phải buồn, phải cảm thấy xấu xí... ngoài trừ chính bản thân mình ra.
Con người luôn được quyền làm lại từ đầu. Miễn là luôn sống hướng thiện.
Cảm giác tồi tệ về bản thân mình chỉ khi mình vi phạm những nguyên tắc của mình thôi, chứ ngoài ra không có điều gì làm mình buồn cả , kể cả tình yêu không được trọn vẹn, kể cả bất kỳ điều gì, biến cố gì xảy ra trong cuộc sống.
Mấy hôm nay viết tiếng Anh yếu quá. Đọc nhiều vô, đặc biệt là đọc sách mình thích đọc. Hôm trước đọc Arrietty mà bỏ dỡ tới chương ba giờ đọc lại thôi, đọc và tưởng tượng.
Cũng không ai bắt mình ngừng tưởng tượng cả ngoài chính bản thân mình giam cầm mình. hì hì.
Tự dưng mình thèm, thèm được nằm trải dài trên bãi cỏ,ngước lên nhìn trời,không nghĩ tới ai,không làm gì, không ràng buộc gì cả... become a wind... trở thành một cơn gió.
Ờ thì thời gian thật quý giá, nhưng mình ước được trở về 1 nơi nào đó, ngồi hàng giờ mà chẳng làm gì cả, chỉ nói chuyện với bản thân mình , lắng nghe mình muốn gì, thích gì, hay là không nghĩ gì cũng được.
 Mình đang học cách là chính mình.

No comments:

Post a Comment