6.20.2019

Everything is alright now









Những ngày này

Những ngày này mình nghe nhạc của Lukas và ngồi đọc source code, vẽ diagram và code.

Mọi thứ dù sao cũng qua giai đoạn bấp bênh nhất, dù sao cũng qua cái thời điểm sống như đi trên một sợi dây. Tới tháng cứ lo hết tiền, cứ lo cái ăn ngày này qua ngày khác.

Cuộc sống của mình và Jun cũng dần đi vào ổn định rồi. Tối sau một ngày đi làm thì Jun sẽ học và làm luận án Thạc sĩ của Jun, đút ra đút vô mấy cái lỗ điện và viết code asembly :) Còn mình mấy hôm thì nằm ềnh ra ôm điện thoại hư quá đi mất. Cũng đã 2 tháng trôi qua kể từ ngày đi làm lại ở công ty mới. Kể ra đây là công ty thoải mái nhất mình từng làm nhưng nó cũng có những nhược điểm của nó. Công ty nào cũng vậy. Cũng có người này người kia, nên mình sẽ dừng đặt câu hỏi tại sao người ta lại hành xử, nói năng như vậy hoặc tại sao người ta lại cho mình cái quyền tìm hiểu về đời sống riêng tư và thời gian riêng của người khác.

Nhưng dù sao những đồng nghiệp ở đây cũng khá là dễ chịu. Mình cũng đã trải qua nhiều thử thách trong đời, cũng gặp nhiều loại người nên cũng biết được người nào ra đời nhiều người nào chưa. Người nào sống trong nhung lụa, chỉ biết học hành với người nào va chạm và trải đời nhiều. Mình và Jun, cùng là những đứa trẻ ngoan chăm học, sống trong sự kèm cặp và yêu thương của gia đình. Nhưng chính tình yêu thương đó lại đôi khi trở thành gánh nặng, là sợi dây trói buộc khiến những người như hai đứa mình không thể bức phá được.



Những ngày này mình đã làm việc hiệu quả hơn nhiều so với trước kia. Đã chia thời gian làm việc thành từng block 2 tiếng và tập trung làm việc chứ không có 1 tý là nhổm đít lên hoặc switch qua tab này tab kia, chuyện nọ sọ chuyện kia. Và thái độ lúc đi làm cũng bớt tình cảm hơn.

Steel your sensibility, so that life shall hurt you as little as possible
Những ngày này cô gái nhỏ đến từ một thung lũng nhỏ đã không còn hình hài hồi xưa nữa vì đã mập lên tới 61kg (vì hiến máu 3 lần???)  hihi và cô đã có một vỏ bọc giống như vỏ của quả dưa lưới đấy, bên ngoài xấu xí nhưng bên trong ăn vào sẽ ngọt nhất là khi được bỏ vào tủ lạnh, nhất là khi được yêu thương. Vỏ bọc của cô phải chật vật lắm mới khít được để cho người ngoài không có điều kiện chạm vào. Nhưng thi thoảng vì bản tính tốt bụng và dễ xương nên cô cũng hòa đồng và dễ chịu, sợ nhất là cứ bị người ta lợi dụng chạm tới những điều sâu kín muốn giấu. Jun đã dạy mình cách này để bớt thấy tổn thương trong cuộc sống. Vì mình biết Jun cũng là một quả dưa lưới thôi. Chỉ là cuộc đời đôi khi cay đắng quá.



Tập lại yoga

Đợt trước nghỉ việc để theo đuổi yoga, nghĩ rằng môi trường này sẽ toàn những người tốt, hiền hậu. Nhưng không, cuộc đời và những trải nghiệm về yoga đã tạt 1 gáo nước lạnh. Lúc cuối cùng khiến mình sợ yoga và những con người kiếm tiền bằng mọi giá từ yoga. Một thời gian sau mình mới tập lại yoga và mình vẫn ước có lại niềm vui sơ khởi ban đầu với yoga. Từng bước từng bước. Hy vọng sẽ ổn thôi.










































No comments:

Post a Comment