Mấy nay mình hay chở anh công nhân đi làm sớm rồi mình cũng chạy qua quận 4 đi làm luôn. Lúc chở anh công nhân qua công trường mới thấy sự vất vả của anh công nhân mấy tháng nay. Đi làm vất vả mà sáng ra còn phải đi đúng giờ bị điểm danh và đi học an toàn, nếu đi trễ thì sẽ bị trừ 1 triệu vào lương. Bởi vậy anh công nhân hay về nói với mình "anh thấy cuộc đời công nhân đúng khổ, đã không có thời gian, làm việc nặng nhọc lại bị chèn ép đủ kiểu". Chỗ anh công nhân làm là 1 công trường bên quận 2, công trường cũng đã xây xong phần thô rồi, nhưng môi trường bụi bặm khiến anh công nhân dạo này ho nhiều. Ngày đủ chứng kiến cảnh anh công nhân đi làm mình cứ muốn ứa nước mắt. Biết là đã đi làm công cho chủ là chẳng sướng gì rồi nhưng mà cứ muốn khóc thôi.
Mình bảo anh công nhân nghỉ sớm, trong mấy tháng sau tập trung làm xong đồ án thạc sĩ đang theo học. Hôm nay chủ nhật mà anh công nhân lại tăng ca nữa. Cái anh chàng thư sinh này lại tự đẩy mình vô hoàn cảnh vất vả này.
Không hiểu sao 2 đứa mình sống gần nhau mỗi ngày mà mãi vẫn chưa chán nhau vẫn nói với nhau những lời yêu thương mỗi ngày, vẫn ôm nhau nựng nịu mỗi khi đi làm về. Hồi bé mình vẫn luôn ước có một tình yêu bền chặt như thế này. Và bây giờ thì được rồi nhé.
Jun mới gọi bảo đang trên đường về gần tới CBD hỏi mình uống nước gì không mua.
...
No comments:
Post a Comment