6.30.2019

Anh Công Nhân Đã Vất Vả Nhiều Rồi!

Mấy nay mình hay chở anh công nhân đi làm sớm rồi mình cũng chạy qua quận 4 đi làm luôn. Lúc chở anh công nhân qua công trường mới thấy sự vất vả của anh công nhân mấy tháng nay. Đi làm vất vả mà sáng ra còn phải đi đúng giờ bị điểm danh và đi học an toàn, nếu đi trễ thì sẽ bị trừ 1 triệu vào lương. Bởi vậy anh công nhân hay về nói với mình "anh thấy cuộc đời công nhân đúng khổ, đã không có thời gian, làm việc nặng nhọc lại bị chèn ép đủ kiểu". Chỗ anh công nhân làm là 1 công trường bên quận 2, công trường cũng đã xây xong phần thô rồi, nhưng môi trường bụi bặm khiến anh công nhân dạo này ho nhiều. Ngày đủ chứng kiến cảnh anh công nhân đi làm mình cứ muốn ứa nước mắt. Biết là đã đi làm công cho chủ là chẳng sướng gì rồi nhưng mà cứ muốn khóc thôi.

Mình bảo anh công nhân nghỉ sớm, trong mấy tháng sau tập trung làm xong đồ án thạc sĩ đang theo học. Hôm nay chủ nhật mà anh công nhân lại tăng ca nữa. Cái anh chàng thư sinh này lại tự đẩy mình vô hoàn cảnh vất vả này.

Không hiểu sao 2 đứa mình sống gần nhau mỗi ngày mà mãi vẫn chưa chán nhau vẫn nói với nhau những lời yêu thương mỗi ngày, vẫn ôm nhau nựng nịu mỗi khi đi làm về. Hồi bé mình vẫn luôn ước có một tình yêu bền chặt như thế này. Và bây giờ thì được rồi nhé.

Jun mới gọi bảo đang trên đường về gần tới CBD hỏi mình uống nước gì không mua.
...

6.21.2019

Chiều nay về Châu Đức

Anh chàng làm rượu Thanh Long và cô nàng bán Gạo
Thế là anh chàng làm rượu Thanh Long và cô nàng bán Gạo tưởng như chẳng hề có gì liên quan với nhau lại có thể cùng nhau trên 1 chặng đường và sắp tới là sẽ sống với nhau cả một đời người.
Giống như anh chàng công nhân của mình, đâu nghĩ mình và ảnh sẽ sống với nhau tới hơn 1 năm nay đâu. Hôm trước mình chột dạ nghĩ anh chàng công nhân của mình sẽ yêu mình nhiều hơn hay mẹ ảnh nhiều hơn nhỉ, tuy mọi sự so sánh có vẻ khập khiễng. Anh công nhân sống với mẹ ảnh 18 năm cuộc đời ảnh và ảnh luôn nhắc lại với niềm hạnh phúc được yêu thương vô điều kiện, được vô tư nhõng nhẽo. Còn lúc gặp mình thì ảnh đã phải đối mặt với sự xông đẩy của cuộc đời, ảnh đã va chạm nhiều hơn, nhìn cũng khắc khổ hơn. Và thay vì chỉ sống 18 năm với mình ảnh sẽ sống với mình cả cuộc đời ảnh, nghe mình nhéo nhéo nhéo nhéo la ó, cằn nhằn, khóc lóc ỉ ổi, rồi vui cười hạnh phúc.
Mình quen anh chàng làm rượu và cô nàng bán Gạo thông qua Jun, thế là thi thoảng có hẹn hò đôi đi ăn cùng nhau. Tối qua đội mưa đi lên Lái Thiêu ăn lẩu cá bông lau và uống cf Hightland. Lúc đầu nghe tin hai người cưới cũng vui nhưng nghĩ lại mình lại thấy hơn buồn một tẹo, khi nào anh công nhân mới cưới mình đây, ảnh muốn 5 năm nữa nhưng mình bảo tới lúc đó chắc mình quéo mẹ hết trứng rồi. Thôi kệ. Tới đâu hay tới đâu. Đỡ phải làm những nghĩa vụ ràng buộc gia đình. Cứ vô tư mà sống.

Tình yêu sau khi sống thử
Tình yêu của 1 cặp đôi sau khi sống thử với 1 cặp đôi chỉ gặp nhau 1 tuần 1 lần vào tối thứ 6 thì khác nhau như thế nào nhỉ?
Không hiểu sao mình cứ tưởng tưởng cảm giác hạnh phúc vỡ òa nếu cặp đôi sống thử này cùng về chung 1 nhà. Vì tình yêu của 2 người này có thử và sai, tình yêu này có dày vò, chia tay rồi trở về, có những hình hài xấu xỉ, có sự chịu đựng nhưng lại vì nhau, có từ bỏ nhưng lại không thể sống thiếu nhau. Tình yêu này phải nói như một cái cây tre vậy, cứ quằn quại trong cơn bão nhưng bão có lớn tới đâu thì cây tre vẫn kiên cương đứng đó vì bản chấn thân tre rất dẻo dai. Tình yêu này là tình yêu được thử qua lửa nên không dễ gì mất đi được.

Cho nên
Sẽ không phân bì khóc lóc vì chưa được cưới xong, chưa được có con sớm. Bởi vậy mới còn thời gian đi chơi, đọc sách và đi du lịch chỗ nào mình thích. :)

Châu Đức
Chiều nay về quê chồng, ăn bánh canh cá lóc, đạp xe đạp đi dạo. hihi

6.20.2019

Everything is alright now









Những ngày này

Những ngày này mình nghe nhạc của Lukas và ngồi đọc source code, vẽ diagram và code.

Mọi thứ dù sao cũng qua giai đoạn bấp bênh nhất, dù sao cũng qua cái thời điểm sống như đi trên một sợi dây. Tới tháng cứ lo hết tiền, cứ lo cái ăn ngày này qua ngày khác.

Cuộc sống của mình và Jun cũng dần đi vào ổn định rồi. Tối sau một ngày đi làm thì Jun sẽ học và làm luận án Thạc sĩ của Jun, đút ra đút vô mấy cái lỗ điện và viết code asembly :) Còn mình mấy hôm thì nằm ềnh ra ôm điện thoại hư quá đi mất. Cũng đã 2 tháng trôi qua kể từ ngày đi làm lại ở công ty mới. Kể ra đây là công ty thoải mái nhất mình từng làm nhưng nó cũng có những nhược điểm của nó. Công ty nào cũng vậy. Cũng có người này người kia, nên mình sẽ dừng đặt câu hỏi tại sao người ta lại hành xử, nói năng như vậy hoặc tại sao người ta lại cho mình cái quyền tìm hiểu về đời sống riêng tư và thời gian riêng của người khác.

Nhưng dù sao những đồng nghiệp ở đây cũng khá là dễ chịu. Mình cũng đã trải qua nhiều thử thách trong đời, cũng gặp nhiều loại người nên cũng biết được người nào ra đời nhiều người nào chưa. Người nào sống trong nhung lụa, chỉ biết học hành với người nào va chạm và trải đời nhiều. Mình và Jun, cùng là những đứa trẻ ngoan chăm học, sống trong sự kèm cặp và yêu thương của gia đình. Nhưng chính tình yêu thương đó lại đôi khi trở thành gánh nặng, là sợi dây trói buộc khiến những người như hai đứa mình không thể bức phá được.



Những ngày này mình đã làm việc hiệu quả hơn nhiều so với trước kia. Đã chia thời gian làm việc thành từng block 2 tiếng và tập trung làm việc chứ không có 1 tý là nhổm đít lên hoặc switch qua tab này tab kia, chuyện nọ sọ chuyện kia. Và thái độ lúc đi làm cũng bớt tình cảm hơn.

Steel your sensibility, so that life shall hurt you as little as possible
Những ngày này cô gái nhỏ đến từ một thung lũng nhỏ đã không còn hình hài hồi xưa nữa vì đã mập lên tới 61kg (vì hiến máu 3 lần???)  hihi và cô đã có một vỏ bọc giống như vỏ của quả dưa lưới đấy, bên ngoài xấu xí nhưng bên trong ăn vào sẽ ngọt nhất là khi được bỏ vào tủ lạnh, nhất là khi được yêu thương. Vỏ bọc của cô phải chật vật lắm mới khít được để cho người ngoài không có điều kiện chạm vào. Nhưng thi thoảng vì bản tính tốt bụng và dễ xương nên cô cũng hòa đồng và dễ chịu, sợ nhất là cứ bị người ta lợi dụng chạm tới những điều sâu kín muốn giấu. Jun đã dạy mình cách này để bớt thấy tổn thương trong cuộc sống. Vì mình biết Jun cũng là một quả dưa lưới thôi. Chỉ là cuộc đời đôi khi cay đắng quá.



Tập lại yoga

Đợt trước nghỉ việc để theo đuổi yoga, nghĩ rằng môi trường này sẽ toàn những người tốt, hiền hậu. Nhưng không, cuộc đời và những trải nghiệm về yoga đã tạt 1 gáo nước lạnh. Lúc cuối cùng khiến mình sợ yoga và những con người kiếm tiền bằng mọi giá từ yoga. Một thời gian sau mình mới tập lại yoga và mình vẫn ước có lại niềm vui sơ khởi ban đầu với yoga. Từng bước từng bước. Hy vọng sẽ ổn thôi.










































6.04.2019

Sài Gòn ngày 06-05-2019

Thế là 2 em bé đã về Ba Điền 1 ngày rồi. Về lại nơi núi rừng bình yên, nơi sau này về già hết bon chen mình cũng sẽ về và sinh sống ở đấy.
Thế là cũng đã nửa năm rồi nha. Hôm qua đi cắt ngắn lại mái tóc người hớt tóc lại hỏi tuổi của mình, nói ra là tuổi quá trời tuổi luôn rồi.

Những buổi sáng sớm
Không hiểu sao hồi xưa cứ 3h30 sáng dậy học bài. Khoảng thời gian thức dậy lúc đó như một sự khởi đầu vậy. Còn giờ cứ mơ màng dậy vào sáng sớm lại thấy chút sợ hãi, sự mệt mỏi từ đêm qua, sự sỡ hãi một ngày lại phải đi làm những việc mình không thực sự muốn, đóng vai một nhân viên làm việc tập trung. Mối quan hệ với người này người kia. Không có điều gì thực sự chạm vào tâm hồn cả.

Ông L già lựu đạn
Là tên của ba mình hihi, ổng quậy quá và thật thà nữa, hay nói nhiều câu khiến mình lâm vào cảnh giở khóc giở cười vì cái tính thật thà đó nên bảo ổng là ông già lựu đạn.

Thôi đi làm đây, tháng 6 có những mong ước gì, nguyện vọng gì cho tương lai. Cô gái này hình dung những gì nào?

Sài Gòn cuối tháng 4 và đầu tháng 5 - 2019

Có một kỳ tích
Sáng nay ngày 4 tháng 6 tiễn gia đình chú Nun về lại Quảng Ngãi, mang theo 2 cục vàng mới toanh.
2 cục vàng sinh ra từ thụ tinh trong ống nghiệm. Trải qua những biến cố của cuộc đời từ ngày em Yến mất giờ chú thím đã có được thành quả, nước mắt, thời gian, những lần đi ra đi vô Sài Gòn như đi chợ, hôm đẻ 2 em Thím cũng một trận thập tử nhất sinh, lúc này ở ngoài chỉ có mình và chú Nun ngồi đợi, đợi ở phòng cấp cứu, khi nào người ta gọi sẽ có tin tức tiếp theo của Thím Nin và 2 em bé.

Mình nhớ lúc mình về lại phòng trọ để lấy điện thoại cho chú Nun, khi trở ra bv Từ Dũ thì không thấy chú Nun đâu, ngồi y vị trí cũ, tay mình như rịn mồ hôi, lo quá. Giờ mà gọi có chuyện gì, lúc ra chú Nun cũng bủn rủn nhưng chú bảo bác sĩ gọi chú chỉ để hỏi tại sao có 2 đứa con rồi mà một đứa nữa đâu, chú bảo đứa con gái bị chết đuối nước. Bác sĩ chỉ hỏi vậy thôi rồi cho ra. Trong đêm đó Thím tới 3h sáng mới tỉnh dậy mới cảm nhận được cái đau của vết mổ. Còn 2 em được mổ lúc 14h55 chiều ngày 27/5 thì được cho vào lồng kính. Đấy điều kỳ diệu của tháng 5 đấy, không thể diễn tả được 2 cái con yên H're này lại chứa điều kỳ diệu đó hihi. Đó là ý chí là niềm tin và hy vọng không gì có thể diễn tả được bằng chừng ấy năm 2 chú Thím theo đuổi thụ tinh trong ống nghiệm. Trong tai mình trong trí nhớ của mình vẫn còn văng vẳng lời chú Nun nói lúc lần đầu gọi điện nhờ mình đi tìm hiểu thông tin của các bệnh viện chữa hiếm muộn.

2 em sau này sẽ lớn lên như thế nào, mình sẽ cố gắng thật giỏi để giúp đỡ cho hai em trên đường đời sau này.

Còn chuyện sáng nay ở sân bay thì tùm lum luôn, chú thím vào nhầm hãng bay Vietjet trong khi mình đã in rõ ràng cái giấy tờ bay của hãng Jetstar. Mình vội vàng gọi chú thím làm giấy tờ, rồi tiễn 2 người quên 4 người lên chỗ kiểm tra hành lý. Hú vía cuối cùng cũng lên máy bay BL458 kịp.

Anh công nhân
Ảnh đang vọc máy tính và điện thoại cùng một lúc. Hôm nay ảnh chở mình đi tham gia hội thảo AI bên Shub. Ảnh chở mh di làm về và ảnh yêu chương mình, ảnh gọi mình là mỡ. hihi