10.31.2016

An Thư. hihi

From Up On Poppy Hill Theme - When I was first in love - Hatsukoi no Koro

Ôi, nghe bài hát này cũng khiến mình hạnh phúc quá đỗi. Chỉ là hạnh phúc quá đỗi thôi :) một trong những bài hát khiến mình cảm thấy hạnh phúc một cách tự nhiên và còn cười một mình nữa chứ. Bài hát nói về cảm xúc của một cô gái mới yêu lần đầu trong một ngày hẹn hò bước bên cạnh người mình yêu và nói cười một cách vô tư ngô nghê. Ừ đúng rồi lúc đó thế giới của mình chỉ có mặt người đó là đủ rồi, không cần gì thêm nữa.
Tình yêu dẫu có mất đi và không trọn vẹn đi chăng nữa thì những cảm xúc ở lại vẫn đẹp biết bao, đủ cho mình có thể mỉm cười trong một ngày cách cái ngày hạnh phúc trong quá khứ dễ đến hơn 7 năm nhỉ? Sao cái số 7 cứ ám ảnh mình vậy? 
Những lúc như thế này trong lòng thật nhẹ nhàng, không buồn phiền, không mong đợi, không trách móc gì cả.

Tự nhiên sau cái ngày sinh nhật vừa rồi lại khiến mình suy nghĩ một chặng đường dài hơi hơn. Cái bồng bột non nớt tự nhiên được cuộc sống gọt dũa nên cũng không còn nữa, không còn manh động thích làm gì thì làm như hồi mới ra trường. Mình muốn gắn bó lâu dài với 1 nơi và học tiếng Nhật và đi học thêm về y học cổ truyền một cách bài bản nữa chứ. Có kể chuyện này cho Việt, Việt nói đi học đi cũng hay mà. 
Việt lúc nào cũng vậy. Lúc nào cũng nói những câu ủng hộ mình. 

Hôm nay ăn cơm trưa ở công ty ngon ơi là ngon, vừa ăn chay vừa ăn mặn trộn lẫn khè khè. Hôm nay đã hết cái tháng 9 không lành mà bà (ông) thầy bói nói với má nên chắc tháng sau má không gọi quậy nữa.

"Chà, thời gian khó khăn cũng đã qua rồi nhỉ?" Mình cũng không cần phải ở lại công ty trễ, cuối tuần không cần vác mặt lên công ty và ngủ. 
"Chà, giờ đã có thời gian cho bản thân mình rồi nhỉ? Cô gái". 
À, mình cũng nghĩ tới việc đi Nhật 1 năm nữa. Chắc ba má sẽ hạnh phúc và hãnh diện vì mình lắm. Có 1 lần má làm mình bất ngờ luôn á, lúc đó mình kể chuyện mình có liên lạc với cậu ấy, có gọi điện và nói chuyện và có cả hẹn gặp nữa. Không có gì sai cả. Nhưng mà đó lại là điều có lỗi. Có lỗi vơi cả bản thân mình nữa vì nguyên cả thời gian đó cứ nghe giọng nói đó là mình cứ khóc thôi, khóc hoài khóc mãi. Mình kể má nghe bí nhiêu thôi mà má chỉ nói mình là "Con đừng liên lạc nhiều, Con cái là niềm an ủi của cha mẹ". Câu nói nhẹ nhàng mà làm mình thấy thấu đáo mọi chuyện. Vì má biết chỉ có mỗi mình là khổ thôi. Nếu mình khổ thì ba mẹ còn khổ hơn nữa, thấy mình đau ba mẹ cũng đau hơn nữa. Vì là niềm an ủi của ba mẹ nên phải làm điều hay lẽ phải chứ. Vì ba mẹ cũng đã từng trải qua nhiều gian nan và nỗi đau mất mát trong cuộc đời này.
Như ba đã từng phải chịu đựng nỗi đau mất vợ, và cũng đã từng gà trống nuôi con nhiều năm trời trước khi gặp má và lập gia đình cùng má.
Như má đã từng trải qua một thời trưởng thành cô đơn và khó khăn vì chiến tranh loạn lạc, phải lìa xa gia đình từ nhỏ và tự chăm sóc bản thân mình. Tới ngày gặp ba và lập gia đình với ba, có lẽ đã là một trong những niềm hạnh phúc lớn nhất của má. Sau này còn có anh em mình ra đời nữa.
Nuôi 3 anh em với bao nhiêu túng thiếu, khổ cực.
Chà, vì vậy con cái là niềm an ủi của ba má trong quãng đời ngắn ngủi này.

Cu Thuận, em đã khóc trong một đêm mẹ đi xa vắng nhà, tối đó chị Ngây phải theo xe keo về khuya, tối đó mình và má vào nhà thấy em thui thủi, và bảo em về ngủ với nhà mình. Thèn cu Thuận này bữa nay đã lớn và bảnh bao. Lỳ và nghịch nữa. Trong vóc dáng đó có mang chút gì yếu đuối, mỏng manh của cậu bé hồi xưa.

À em Nhím hớt tóc giống mình. Nghĩ sao mà mẹ dẫn đi hớt tóc, Nhím nói hớt tóc y hệt tóc Út Hiển. Con có nhớ Út nhiều như vậy không nhỉ? Út nhớ con nhiều nhiều luôn. Mẹ Vân nói mới sáng ra Nhím đã nói thế này "Mẹ ơi, con đi học nhiều con thấy mệt mỏi quá". Mẹ Vân nói "Trời, chưa học tới lớp một chưa xong mẫu giáo mà đã thấy mệt mỏi rồi. Nhím mới đáp "Con đi học mà sáng con cũng nhớ ba mẹ, trưa ngủ con cũng nhớ ba mẹ, con mệt mỏi quá".... Em Nhím mới 4 tuổi thôi.

Hôm nay mình chẳng được nhìn thấy cậu gì cả. Hài :0 :0 :0
Sau 1 tuần đọc thấm nhuần tư tưởng thở của Thích Nhất Hạnh. Ngủ ngon hơn. An nhiên hơn. Trầm tĩnh hơn.

À :) Em gái Nhím sẽ tên là: Đinh Phạm An Thư. hihi

No comments:

Post a Comment