10.30.2016

CHÚC MỪNG SINH NHẬT

2008
Date not the life which thou hast run by the mean of reckoning of the hours and days, which though hast breathed: a life spent worthily should be measured by a nobler line, — by deeds, not years... ~ Richard Brinsley Sheridan (born 30 October 1751)

Có người nói lúc trưởng thành sẽ làm cho cuộc sống của mình hạnh phúc trong tương lai. Nhưng người đó đã bỏ mình đi tới 6, 7 năm không gặp luôn rồi.
Có người nói sẽ thôi không làm phiền mình nữa, nghĩa là sẽ chẳng có những cuộc gọi điện trên những chuyến đi dài, nghe rõ cả tiếng gió tiếng mưa đập cửa kính. Và đúng thật là người đó đã không gọi thêm một lần nào nữa. Nhưng thật sự mình không có ý đó, ít nhất là trong ngày sinh nhật của mình chứ nhỉ?
Sau mấy năm trời đã chẳng còn gì nữa hết.
Mình đã luôn học cách buông bỏ nhưng vì không buông bỏ thật sự nên mình mãi đau khổ. Chắc là vì cần phải có một người để trò chuyện, ít nhất là trong ngày sinh nhật của mình chứ nhỉ?
Mình biết là mình sẽ khóc khi viết ra những dòng này thôi mà.

Tiếng Nhật có một âm tiết rất hay nha "Chà". Lúc nói chuyện sắp xong rồi người ta sẽ nói chữ "Chà" này để sắp xửa kết luận một câu gì đó. Ví dụ,
- Chà, thôi mình sắp về rồi. :) Tạm biệt nhé!
- Chà, mọi người sẽ ổn thôi mà! Vậy nhé!
Mình cũng bắt đầu học tiếng Nhật rồi nì, phải nói là hôm nay đã quyết tâm học hành đường hoàng chứ nhỉ? Dù sao những lần học hụt trong mấy năm vừa qua cũng không đến nỗi tệ. Tối nay cô ấy quyết tâm học xong thuộc và nhuẫn nhuyễn (???) 2 bảng chữ Hiragana và Katagana nhé.
Gần đến ngày sinh nhật mỗi năm luôn là cảm giác chờ đợi và thêm nữa là độ nhạy cảm tăng lên, người ta nói đừng chờ đợi quá nhiều vì càng chờ đợi một điều khó có thể xảy ra thì càng trở nên đau khổ?
Năm 22 tuổi?
Năm 23 rồi tới năm 26 tuổi. Má nói mình bữa nay là 27 rồi chứ. Giờ này ngày mai là đã 27 rồi đó.
Lúc nãy đang tràn trề cảm xúc viết thì bà Sa gọi, tán dốc đến gần 2 tiếng đồng hồ luôn chứ. :) nếu không là đã vừa viết vừa khóc hu hu bên bàn phím rồi.
Mình đã nghĩ ngày sinh của một người thì có gì là quan trọng cơ chứ, chỉ là một ngày trong năm thôi mà. Sự lớn lên và trưởng thành của một người đâu thể đánh dấu bằng cái tuổi đâu chứ. Nhưng hôm nay lúc ngồi đọc sách ở thư viện Tổng hợp thành phố và ngắm khung cảnh trước mặt, cây sake mình rất thích hình dáng của nó nhất là những chiếc lá như lá phong của Nhật Bản và Hàn Quốc vậy, sau này trên đất của mình nhất định phải trồng ít nhất là 2 cái cây này. Ngồi ở thư viện đúng là khung cảnh tuyệt đẹp, có thể thấy được Sài Gòn hiển hiện trong bóng dáng của những tòa nhà cao tầng hay một vài kiến trúc Pháp còn đọng lại trong những góc nhà cũ kỹ, tiếng xe cộ ồn ào ở quận 1, tất cả là Sài Gòn mà mình chưa bao giờ tưởng tượng có một ngày được trông thấy và chạm vào. Cô bé 15 tuổi quyết tâm học giỏi, thi đậu đại học và sống một cuộc sống tự do chưa bao giờ có thể tưởng tượng vào những điều này rằng một ngày cô sẽ trải nghiệm những điều này. Và nhất là nỗi cô đơn của một người trưởng thành ở một thành phố lớn nơi cô đã lựa chọn để sinh sống và làm việc trong 2 năm tuổi trẻ vừa qua.
Mình từng nhận được một tin nhắn vô cùng dễ thương "Em, Anh thích em".
Cũng từng được 1 người đi cùng xe xin số điện thoại nhưng vì mình hỏi tuổi mà người đó không nói nên đã không cho người đó số. Lúc đó là trên chuyến xe từ quê vào Đà Nẵng để hôm sau mình có thể bay về Sài Gòn cùng công ty. Tại sao vậy nhỉ?
Làm sao tìm được từ ngữ để kể đúng câu chuyện của chính mình chứ. Lúc nào cũng phải đi vay mượn từ người khác. Mình chẳng thích chút nào.
Thật sự lúc nào mình chỉ mong muốn một thứ trên đời này thôi là được nghe giọng nói đó, lúc đầu sẽ gọi tên mình rồi sau đó sẽ hỏi mình đang làm gì. Giọng nói đó. Người làm mình đau khổ cũng tột cùng mà hạnh phúc cũng không kém cỏi. Đó có phải là hạnh phúc thật sự không vậy?

Ở phòng này : 1 căn phòng nhỏ lầu 2 của một ngồi nhà màu vàng chứa đầy tranh cát : mình có thể nghe được tiếng tin nhắn mơi tới của phòng bên cạnh thì hẳn họ cũng nghe được tiếng khóc thút thít của mình zồi hu hu. Những lý do để khóc lúc trưởng thành không nhiều bằng hồi bé vì mình là chúa hay khóc nhè, mình nhớ mình khóc nhè mỗi ngày phải 2, 3 cữ , ngày nào cũng khóc như vậy, lúc giành giật đồ ăn với anh mình, lúc bị anh đánh, lúc không được thỏa mãn một ý thích trẻ con nào đó.
Còn giờ? Mình khóc vì điều gì vậy?
Tại vì mình suy nghĩ nhiều quá. Phật dạy nên biết chánh niệm để thấu hiển sự vật, sự việc và nhất là để nắm giữ giây phút quý giá hiện tại. Lúc này đây không thể là mãi mãi, 4 chiều của không gian thì ngày mai đã là một điểm khác biệt xyzt rồi, t là time của hiện tại. Cái điểm này sẽ mãi mãi mất đi nên phải biết trân quý nó.
Sáng nay bắt đầu một ngày mới bằng việc phơi đồ và mang cuốn "Sức mạnh của sự tỉnh thức" - Thích Nhất Hạnh - Cuốn sách đã dạy cho mình thở chỉ có vậy thôi.
Sao mấy bữa nay mình chẳng thèm ăn uống chi nhiều vậy nhỉ? Cái lưỡi cứ vô cảm với thèm ăn.
Mà chuyện ăn uống cũng chẳng quan trọng với mình nữa.
Lại suy nghĩ quá nhiều đây mà cô nhóc.
Không nên mong chờ điều gì cả. Ngay cả hôm nay.
Dù rằng hôm nay là một ngày đặc biệt chứ nhỉ? Chắc chắn rồi và vì tâm nguyện điều tốt đẹp nên nhât định sự việc ấy sẽ xảy ra. --- Đã 10h đêm rồi này ---
Lúc ngồi ở thư viện mình đã nghĩ vậy đấy, nhất định ngày sinh của một người là một ngày đặc biệt vì tại sao 1 năm có 365 ngày ( thời gian trái đất quay hết một vòng quanh mặt trời )? Tại sao lại là con số đó? Nhất định hôm nay sẽ xảy ra một sự kiện đặt biệt và cái bản thân sự việc mà mình sống được tới ngày 30 tháng 10 của 26 năm sau, lớn lên, học hành, yêu đương, trưởng thành và làm việc cho một cty nước ngoài đã là một điều kỳ diệu rồi nhỉ "Chà, thế là ta đã tìm ra ý nghĩa của ngày này rồi" Dù rằng Hoàng vẫn không gọi. Một cuộc gọi.........................

Hôm nay đi thư viện đọc quá trời quá đất luôn:
1 cuốn Yoga và các tư thế cụ thể, còn giải thích ý nghĩa và tác dụng của từng tư thế nữa.
1 cuốn viết về vật lý thiên văn, câu chuyện về ánh sáng và tất tần tật mọi thứ xoay quanh nó.
1 cuốn sách học tiếng Nhật cho người bắt đầu, và hôm nay mình chỉ mới học lại ( nhớ là học lại đó nghe ) được mấy chữ Hiragana. Nhất định phải học tiếng Nhật như từng học tiếng Anh, thực sự mong muốn và say mê điều đó. :) Nhất định sẽ thành công nhé!
...
Mình thấy hạnh phúc vào lúc này quá :)

No comments:

Post a Comment