Lủi thủi lủi thủi, cũng thèm có người bầu bạn và trò chuyện.
Thèm một người hiểu mình và thương mình.
Mình bỏ cuộc đây. Tại sao tại sao chưa thử đã bỏ đi rồi vậy. Mình không chịu nổi cảm xúc này nữa. Nó mạnh tới nỗi khiến mình cứ đứng ngồi không yên, thấp tha thấp thỏm. Chỉ là cảm giác một người nào đó cũng biết đến sự tồn tại của mình. Mong muốn yêu thương mình nhưng thôi mình không tự huyễn hoặc nữa.
Mình đi đây. Mình đi thật đó.
No comments:
Post a Comment