1.24.2016

Không mong đợi

Thèm ăn bánh bèo Quảng Ngãi chính hiệu cơ chớ. Bánh bèo phải có rắc nhân (hay còn gọi là nhưng - ở quê mình nói trẹo qua thành nhưng thì phải) nước sền sệt, đậm đà. Hồi nhỏ ghiền bánh bèo cô Sáu ở Tài Năng, cô Sáu có một thời gian quang gánh đi bán nhưng thời gian sau cô không quảy hàng đi bán nữa mà chỉ bán cố định ở chợ thôi. Bánh bèo của cô rất to, đúc trong cái chén ăn cơm bằng men cũ kỹ, chan thêm nhưng vô nóng hổi ăn ngon tuyệt vời, cảm giác mình vẫn nhớ tới bây giờ như thể chưa bao giờ có cái chén bánh bèo nào ngon bằng hàng cô nấu cả.
Nói nhỏ này, cô Sáu sau này là bà Gì hụt của mình đấy, ôi cái thị trấn nhỏ xí này. -_- mình từng yêu sâu đậm cháu gọi cô Sáu bằng gì.
Cuối tháng 1 Sài Gòn trong mắt mình như thế nào nhỉ? Năm nay tiền bạc cũng rủng rỉnh hơn, nhiều ước mơ hơn và chân cũng muốn đi nhiều nơi hơn.
Mình đã bao giờ tưởng tượng được mình lại gần ước mơ của mình đến thế này không nhỉ? Trước khi vô Sài Gòn mình chưa bao giờ nghĩ tới những lợi thế khi sống ở đây. Ở đây có thể dễ dàng đi du lịch sang các nước Đông Nam Á bên cạnh, dễ dàng săn vé máy bay giá rẻ, thông tin tiếp cận cũng nhanh hơn. Ở đây có rất nhiều chùa chiềng, nét văn hóa mà mình sẽ khám phá từng chút từng chút một. Nhưng mà ngày chủ nhật hôm nay mình chỉ dành để ở nhà đọc sách và lười biếng ngồi lên nằm xuống, đi ra đi vô thôi.
Sáng ngủ nướng tới hơn 7h, giật mình vì ba gọi, ba nói xem thông tin giá vé đi Phú Quốc cho bác Triệu coi. Giá vé cũng không phải là rẻ nhỉ, cũng trên dưới 1 triệu. Tự nhiên thấy thương bác Triệu. Lúc về đợt đám cưới Việt vừa rồi nè, bác Triệu say rượu đi tới 1 ngày đêm mới về tới nhà, lúc về nghe bác Dự la bác Triệu là sao ông lại đòi đi Lý Sơn, tiền đâu cho ông đi. Nghĩ cũng buồn, số phận con người sao lại như vậy, muốn đi đâu thì đi chứ ai lại bị ràng buộc bởi gia đình, tiền bạc. Mình thì không muốn như vậy chút nào. Mình đang đi trên con đường tự do này.
Lúc sáng gọi cho bạn rồi, bạn nói sẽ cùng mình về vào ngày 25 âm, là ngày 04 tháng 2 dương lịch đó. Mình chờ đợi chuyến đi này quá.
Buổi tối nay trời trở lạnh nhỉ? Cái lạnh dễ chịu của Sài Gòn.
Mình sẽ đi những đâu và chờ đợi điều gì vậy. Mình thực sự cũng không rõ nữa.

Lúc tiễn Việt về nhà chồng cũng chẳng xúc động nhiều. Hồi bé nghĩ việc kết hôn làm vợ làm chồng là thiêng liêng lắm. Nhưng rồi lớn lên mới thấy. Việc này chỉ là một việc thuận theo tự nhiên mà thôi. Kết hôn là khởi đầu hay kết thúc. Là đau khổ hay viên mãn.

Mình vẫn như một đứa trẻ đi lang thang. Không tìm kiếm cũng không mong đợi. Trở nên ích kỷ và khó chịu nếu như phải chia sẻ thời gian và không gian với một người khác. Nhưng lại trở thành bản thân mình nhiều hơn.

Hôm nay mới chính thức thoát khỏi cái cảm giác mệt mỏi rã rời của chuyến đi xa vì trưa nay ngủ ngon thỏa thích. Ngủ say tới nỗi lúc giật mình dậy mình chẳng nhớ là mình đang ở đâu luôn, định hình lại mới nhớ là mình đang ở phòng trọ quen thuộc.
À mà chuyện chồng con. Thực sự là ở bên ngoài, bên ngoài của suy nghĩ mình cũng bị ảnh hưởng bởi xã hội, cũng muốn có một chỗ dựa nhưng mà bên trong con người của mình mình vẫn luôn chưa sẵn sàng để hy sinh sự tự do mình đang có, chưa sẵn sàng vì còn nhiều việc để làm nhiều nơi chưa đi và nhiều ước mơ chưa thực hiện được.

Và chắc có lẽ lần này mình cũng sẽ không dám bước tới đâu. Cái cảm giác này sẽ tự nhiên bị dẹp xuống thôi. Mình là cái con nhát gan mà.

No comments:

Post a Comment